Chương 80: Đau Mất Không Gian
Chẳng lẽ là tên vừa nãy làm ra?
Đáng ghét, kỹ thuật không ra gì mà còn bày đặt đi trộm đồ.
Kẻ đó co ro trong góc, không nhìn thấy cử chỉ Lạc Phù ra hiệu cho Thẩm Thời Trạch.
Hắn chỉ có thể nghe được cuộc nói chuyện của họ.
Thẩm Thời Trạch thấy động tác của Lạc Phù, lại nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của cô, nhanh chóng đoán ra tên trộm vẫn còn quanh quẩn gần đó.
Anh phối hợp rất ăn ý, đi đến bên cạnh Lạc Phù, một lúc sau mới nói:
“Sao thế? Trông chẳng có vấn đề gì nhỉ?”
Tên trộm nghe Thẩm Thời Trạch nói vậy, miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.
May quá may quá, hắn đã nói kỹ thuật của mình không có vấn đề mà?
Khóe môi Lạc Phù khẽ nhếch một nụ cười đầy ẩn ý: “Chỗ nào không có vấn đề chứ?”
“Cậu xem…” cô cố ý dừng lại một chút, giả vờ như đang quan sát, “chỗ này rất kỳ lạ, hình như bị người ta dùng vật gì đó cạy ra, chẳng lẽ có kẻ muốn trộm đồ chúng ta?”
Tên trộm từ khoảnh khắc Lạc Phù dừng lại, nhịp tim đã bắt đầu đập nhanh không kiểm soát.
Giờ nghe cô nói câu này, suýt nữa thì ngất đi.
Trời ơi, chẳng lẽ thật sự phát hiện ra hắn rồi?
Con nhỏ này lại nhạy bén như vậy sao?
Ngay sau đó lại vang lên giọng đàn ông: “Chẳng có gì khác cả, đừng suy nghĩ nhiều.”
Trái tim đang treo lơ lửng của tên trộm lại rơi xuống.
May quá may quá, thật may là có một tên đàn ông ngốc.
Lạc Phù giả vờ do dự: “Thật sao? Là tôi nhìn nhầm ư?”
Giọng Thẩm Thời Trạch dứt khoát: “Thật không có thứ gì lạ cả, là cậu nhìn nhầm thôi, mau về đi, giờ còn mấy giờ rồi.”
Tên trộm suýt nữa thì khóc.
May quá! Nếu không phải tên đàn ông này đủ ngốc, con nhỏ kia chắc đã sớm phát hiện ra có gì đó không đúng.
“Thật sao? Nhưng tôi vẫn thấy kỳ lạ.” Dù nói vậy, Lạc Phù vẫn phối hợp rời đi.
Giọng hai người càng lúc càng xa.
Không biết từ lúc nào, tên trộm phát hiện mình đã đổ mồ hôi đầm đìa.
Hắn vẫn là lần đầu gặp phải tình huống này, sao đột nhiên lại có người ra tìm đồ chứ?
Tên trộm gắng sức thở ra một hơi, ngồi tại chỗ một lúc lâu, cũng từ bỏ ý định hôm nay.
Hắn đứng dậy từ sau chiếc xe đang trốn, kết quả phát hiện chân ngồi tê cứng, loạng choạng một cái, ngã sõng soài xuống đất.
“Khỉ thật.” Tên trộm không nhịn được chửi một tiếng.
Hôm nay hắn sao lại xui xẻo thế này!
Tên trộm lén lút trở về phòng mình, vừa đóng cửa, một giọng nói vang lên.
“Sao rồi?”
“Hôm nay xui xẻo quá!” Tên trộm nhổ một cái, cởi chiếc mũ trên đầu: “Tao vừa bắt tay vào làm thì có một người tới, cũng định trộm vật tư.”
“Vất vả lắm mới dọa được hắn đi, kết quả con nhỏ kia tới, hình như quên đồ gì đó, nửa đêm nửa hôm đi tìm, tao phục luôn!”
Xem ra hôm nay việc gì cũng không thuận, trộm đồ cũng trắc trở mãi.
“Nó không phát hiện ra chứ?”
“Chắc là không phát hiện.” Tên trộm nói: “Nhưng trực giác của con nhỏ đó khá nhạy, vừa nhìn đã thấy cửa xe có vấn đề. Nhưng thằng đàn ông đi cùng là đồng đội heo. Nó không nhận ra, cứ khuyên cô ta, rồi hai người đi mất.”
“Không phát hiện là tốt, lần sau còn có cơ hội.”
“Mày nói cũng đúng, thời gian phía sau còn nhiều mà.” Tên trộm cười: “Tao thấy vật tư của hai người họ cũng khá nhiều, dọc đường này, đủ cho chúng ta ăn một thời gian.”
Hai người nhìn nhau một cái, đều bật cười.
Bọn họ nhất quyết phải có được vật tư của Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch.
Thế nhưng trong phòng chưa yên tĩnh được bao lâu, đột nhiên có tiếng thét kinh hoàng vang lên.
“A!”
Là tên trộm phát ra, người kia vội vàng đấm cho hắn một cú.
“Nửa đêm rồi mày phát điên gì thế, không sợ dẫn xác sống đến à?”
Tên trộm bắn người dậy từ trên giường, điên cuồng sờ soạng cổ tay mình, thế nhưng trên đó trống trơn.
“Tao, đồ của tao không thấy rồi!” Tên trộm suýt thì khóc.
“Cái gì không thấy?”
“Vòng tay của tao, vòng tay của tao không thấy rồi.” Giọng tên trộm run run.
“Chẳng qua là một cái vòng tay thôi, có gì đâu, mất thì mất, đã là mạt thế rồi, mày còn để tâm làm gì một cái vòng tay?”
Giọng điệu thờ ơ đó chọc giận tên trộm, hắn gay gắt: “Mày biết gì? Cái vòng tay đó, cái vòng tay đó chính là, chính là…”
Hai chữ “Không gian”, hắn thế nào cũng không nói ra được.
Đây là bí mật của hắn, chưa từng nói với ai.
Viên ngọc nhỏ đó thực ra là một Không gian, tương đương với nhẫn trữ vật trong tiểu thuyết tu tiên.
Tuy Không gian không lớn, chỉ có một mét khối, nhưng dù sao đó cũng là Không gian mà!!
Huống chi! Huống chi bảo bối của hắn đều cất trong Không gian đó!!
Nghĩ đến việc mình mất một Không gian, tên trộm đau như dao cắt.
Đúng lúc này, người bên cạnh còn truy hỏi: “Là gì, là gì? Mày nói xem.”
“Là bảo bối mẹ tao để lại!” Tên trộm càng sụp đổ hơn.
Viên ngọc này đúng là mẹ hắn mua cho hắn!
Bây giờ hắn không chỉ mất bảo bối mẹ để lại, mà còn mất cả một Không gian!
Rốt cuộc là bị mất lúc nào? Sao hắn không có chút ấn tượng nào?
Tên trộm hoàn toàn không ngủ được.
Rõ ràng sáng nay hắn còn đeo trên tay, hắn buộc chặt như vậy, không dễ dàng rơi được.
Rốt cuộc là lúc nào?
Tên trộm cố gắng hồi tưởng.
Chẳng lẽ là chiều nay? Hay là lúc nãy, lúc nãy đi trộm đồ, không cẩn thận rơi mất?
Càng nghĩ càng thấy lo, hắn dứt khoát trở mình đứng dậy, muốn đến bên xe của Lạc Phù tìm vòng tay.
“Mày đi đâu đấy?”
“Tao phải đi tìm vòng tay!”
“Nửa đêm thế này đừng có làm loạn nữa, ngủ đi. Ngày mai tìm không được à?”
Tên trộm chẳng hề nghe lọt, mặc quần áo, vội vã ra cửa.
Thế nhưng hắn tìm suốt dọc đường, vẫn không thấy chiếc vòng tay bị rơi của mình.
Tìm đến chán nản, tuyệt vọng.
Chẳng lẽ bị con nhỏ kia nhặt được?
Tên trộm nghĩ kỹ, cũng có khả năng đó.
Nếu bị con nhỏ kia nhặt được, làm sao hắn đòi lại?
Nếu cô ta nhặt được, cũng là mới nhặt lúc vừa nãy, con nhỏ đó vốn đa nghi, nếu hắn chủ động lên tiếng, người ta nghi hắn là trộm thì làm sao?
Nếu người ta không nhận, giả vờ không nhặt được thì lại làm sao?
Tên trộm cảm giác mình rơi vào ngõ cụt.
Hắn hối hận chết, biết thế hôm nay đã không đến trộm đồ!
Đồ không trộm được, còn làm mất cả Không gian của mình!
Muốn mở miệng đòi lại, cũng không biết lấy lý do gì, đến lúc đó thậm chí còn bị nghi ngờ.
Đúng là trộm gà không được còn mất cả gạo.
Bây giờ hắn khó chịu như nuốt phải cứt!
Có người đêm nay mất ngủ, có người đêm nay thích chí.
Lạc Phù trở về phòng, lập tức gọi Hệ thống.
Lần này Hệ thống xuất hiện rất nhanh, nó giải thích với Lạc Phù rằng nó cần năng lượng chứa trong viên ngọc này.
Đồng thời cũng nói cho Lạc Phù biết viên ngọc này thực ra là một Không gian.
Tuy không lớn, chỉ có một mét khối, nhưng bên trong chứa kha khá vật tư.
Điểm này, Lạc Phù quả thật không ngờ tới.
Nhưng cũng không khó hiểu.
Đã là chiếc vòng ngọc của cô có thể là Không gian, thì viên ngọc này là Không gian cũng chẳng có gì lạ.
Trong lòng Lạc Phù thầm sung sướng, Không gian của người khác chỉ có một mét khối, xem ra còn không có tác dụng bảo quản tươi.
Không gian của cô tương đương với phiên bản siêu sang cấp plus của người ta.
Có người đêm nay mất ngủ, đồ không trộm được, lại đau đớn mất Không gian.
Đang thầm sung sướng, cửa phòng Lạc Phù lại lần nữa bị gõ.
