"Tiểu Vượng, chị đã xem qua rồi, trên người cô ta không có vòng tay của em."
Dưới gốc cây cách đống lửa không xa, có hai bóng người đứng đó, giọng nữ lên tiếng trước.
"...Không có à??" Một giọng nam hơi non nớt vang lên, giọng khàn khàn, vẫn đang trong thời kỳ vỡ giọng.
"Hay là rơi ở chỗ khác rồi? Có khi nào ở trên xe không?" Người phụ nữ truy hỏi.
"Chắc không đâu... Thôi, em tìm lại vậy. Cảm ơn chị San San, em đi trước đây." Diệp Vượng có vẻ thẫn thờ.
Nói xong cậu ta quay người rời đi.
Chung San nhìn bóng dáng cậu ta dần khuất, trên mặt thoáng vẻ khó hiểu.
Cô đứng tại chỗ một lát, rồi cũng quay người trở về gần xe của mình.
Chiều nay Diệp Vượng đột nhiên tìm cô, muốn nhờ cô giúp một việc.
Hỏi ra mới biết, thì ra là Diệp Vượng bị mất chiếc vòng tay.
Cậu ta nghi ngờ nó rơi gần xe của Lạc Phù, nhưng bản thân lại ngại không tiện hỏi, nên mới nhờ cô giúp.
Chung San cũng không nghĩ nhiều, Diệp Vượng vốn là đứa nhạy cảm, cô còn tưởng cậu ta ngại không dám nói chuyện với Lạc Phù, nên mới đến nhờ cô.
Chung San lập tức đồng ý.
Đây là em trai của bạn trai cô, chuyện nhỏ như vậy có thể giúp thì cứ giúp.
Không ngờ Diệp Vượng lại đưa ra một yêu cầu kỳ lạ hơn: nhờ cô để ý giúp, nhưng đừng chủ động hỏi Lạc Phù chuyện này.
Chung San càng thấy khó hiểu.
Chuyện như vậy trực tiếp hỏi một câu là xong, có gì đâu chứ?
Bất quá đây là yêu cầu của Diệp Vượng, cô cũng không tiện nói gì.
Tóm lại nhiệm vụ của cô là tiếp cận Lạc Phù, rồi quan sát xem trên người cô ta có chiếc vòng tay của Diệp Vượng hay không.
Yêu cầu kỳ lạ như vậy, Chung San gần như đoán ra được điều gì đó.
Nhưng cô cũng không tiện nói thẳng, Diệp Vượng vốn là người nhạy cảm yếu đuối, hơi động vào cậu ta một chút... ngược lại sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và bạn trai.
Vả lại, Chung San cũng có chuyện muốn hỏi Lạc Phù.
Chung San luôn biết rằng em gái mình có một thần tượng.
Từ lời kể của em gái, cô biết thần tượng của con bé vô cùng xuất sắc.
Có một người để thầm mến như vậy, đến mức em gái cô chẳng để bất kỳ chàng trai nào khác vào mắt.
Nhưng từ hôm qua, hành vi của em gái có chút khác thường.
Dưới sự thăm dò của Chung San, mới biết thì ra chàng trai mới gia nhập đội ngũ chính là thần tượng mà em gái cô đã thầm mến bấy lâu.
Đồng thời cô cũng chú ý thấy, bên cạnh chàng trai đó còn có một cô gái cùng tuổi đi theo.
Nhìn từ hành vi cử chỉ và cách hai người tương tác với nhau.
Hai người có vẻ không phải là người yêu.
Nhưng vì lo cho em gái, Chung San cảm thấy vẫn nên đi dò hỏi một chút.
Dù sao cũng đã mạt thế rồi, cô cũng không biết mình còn sống được bao lâu.
Chung San khuyên em gái có thể tranh thủ thêm một chút.
Đời người cũng chỉ dài như vậy, phải kịp thời hưởng lạc.
Huống chi, trong hoàn cảnh mạt thế, hai người vẫn có thể gặp được nhau.
Chẳng phải điều đó cho thấy rất có duyên sao?
Có lẽ ngay cả ông trời cũng đang se duyên cho chuyện này.
Chung San rất tự tin vào em gái mình.
Na Na xinh đẹp, tính cách lại tốt, không ít chàng trai theo đuổi cô bé.
Chỉ là con bé vẫn luôn không dám chủ động với chàng trai đó.
Biết đâu lần này chủ động rồi lại có kết quả thì sao?
Chính nhờ sự khích lệ của Chung San, Chung Na mới quyết định bắt chuyện với Thẩm Thời Trạch không lâu trước đó.
Chỉ là tình hình có lẽ không được tốt như hai chị em dự đoán.
...
Bên kia, móng tay Diệp Vượng sắp bị cắn đứt đến nơi.
"Sao, vẫn chưa tìm thấy à?" Vừa ngồi vào trong xe, Diệp Vượng đã nghe thấy Diệp Vũ hỏi.
"Em nhờ chị Chung San xem giúp rồi, trên người cô ta không có vòng tay của em." Diệp Vượng cau mày, không ngừng dùng răng cắn móng tay của mình, đó là biểu hiện khi cậu ta lo lắng bồn chồn.
Diệp Vũ nhún vai, móc ra một điếu thuốc, châm lửa, hút.
Khói thuốc lượn lờ, mùi thuốc lá tràn ngập khắp xe.
Anh ta thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng bận tâm đến chiếc vòng tay bị mất của Diệp Vượng.
Anh vốn không hiểu nổi, chẳng qua chỉ là một cái vòng tay, có gì mà phải tìm, còn nghi ngờ cái này cái kia.
"Anh, em nghĩ có lẽ cô ta đã giấu nó đi." Diệp Vượng nói.
Diệp Vũ bất lực: "Cái vòng rách của em, chẳng đáng giá mấy tiền, người ta cần gì phải làm vậy?"
Diệp Vượng không nói nên lời, muốn phản bác nhưng không biết nói sao.
Giá trị thật sự của chiếc vòng tay đó chỉ có mình cậu biết.
Bất quá nhìn bề ngoài thôi, chiếc vòng của cậu đúng là chẳng đáng bao nhiêu.
Phần thân vòng được tết từ dây đỏ, loại dây đỏ đó cũng là thứ phổ biến nhất ngoài chợ. Thứ có chút giá trị có lẽ là hạt cườm, nhưng thực ra hạt đó cũng chẳng phải châu báu gì, mà là đồ tổng hợp.
Nếu nói đắt, chắc vì nó là mẹ mua cho cậu ở chùa.
Đồ ở những chỗ như vậy, giá cả tương đối cao.
Nhưng dù sao cũng là thứ đổi bằng tiền thật, Diệp Vượng luôn rất quý trọng.
Huống chi, sau này cậu còn phát hiện thứ này lại là Không gian!
"Thứ như của em, nếu là anh, anh cũng chẳng thèm nhặt. Đã mạt thế rồi, ai còn để ý thứ này, với anh nó còn không bằng hai cái bánh mì." Diệp Vũ lại bồi thêm một nhát.
Bất quá anh nói cũng có lý thật.
Đã mạt thế rồi, cái vòng tay nhỏ nhặt bình thường của cậu, người khác thật sự sẽ nhặt sao?
Bọn họ không biết giá trị của nó.
Diệp Vượng bắt đầu do dự.
Dọc đường đi cậu cũng có quan sát.
Quan sát Lạc Phù.
Thật ra, Lạc Phù nhìn qua là biết ngay không thiếu tiền.
Toàn thân cô ấy đều là hàng hiệu, tuy không loại trừ khả năng cô ấy lấy từ trung tâm thương mại, dù sao mạt thế rồi, muốn lấy gì thì lấy.
Nhưng cái vẻ thong dong của người giàu là không thể giấu được.
Dù sao chỉ cần nhìn Lạc Phù một cái, Diệp Vượng đã có thể cảm nhận được người phụ nữ này có tiền.
"Thôi, đừng nghĩ nữa, móng tay của em sắp bị em cắn trụi đến nơi rồi."
Diệp Vũ thấy em trai mình đang cắn móng tay điên cuồng, nhịn không được mắng: "Mất thì mất thôi, loại tiểu thư đại gia như vậy thứ gì mà chưa từng thấy, chiếc vòng mấy nghìn tệ của em, người ta chắc cũng chẳng thèm để mắt."
Diệp Vũ nói xong, Diệp Vượng suýt thì ngây người.
Trước mạt thế, Diệp Vũ làm bảo vệ cho nhà giàu trong khu biệt thự.
Anh đã gặp không ít người giàu.
Nhờ vậy mà luyện ra một đôi mắt tinh đời, có tiền hay không, anh chỉ cần nhìn một cái là ra.
Như Lạc Phù kiểu này chính là tiểu thư con nhà giàu có mà ai nhìn cũng biết không thiếu tiền.
Diệp Vượng đương nhiên sẽ không hoài nghi lời Diệp Vũ.
Nghe anh nói vậy, càng thấy có lý.
Đúng vậy, một người như Lạc Phù, trước mạt thế hoàn toàn không thiếu tiền, thật sự sẽ hứng thú với chiếc vòng tay của cậu sao?
Hay là thứ đó... bị rơi ở chỗ khác?
Diệp Vượng đổi hướng suy nghĩ.
Giờ cậu chắc chắn một điều: chiếc vòng rất có thể bị rơi trong lúc cậu đi trộm đồ.
Nhưng tối hôm đó, những người xuất hiện bên cạnh xe, ngoài cậu ra còn có Lạc Phù...
Đúng rồi! Thẩm Thời Trạch!
Chẳng lẽ là Thẩm Thời Trạch sao? Anh trai cậu đã nói, Thẩm Thời Trạch cũng là tiểu thiếu gia có tiền.
Hơn nữa một người đàn ông sao lại hứng thú với chiếc vòng tay của cậu chứ?
À, đúng rồi, cậu nhớ ra rồi.
Lúc đó còn có một người xuất hiện nữa——
Là tên đại tặc đó!
Khi cậu đang cạy xe, người đó cũng toan qua trộm đồ, rất có thể cậu đã đánh rơi vòng vào lúc đó, rồi bị đối phương nhặt được.
Đúng rồi, chính là hắn!
Diệp Vượng càng nghĩ càng thấy mình đã tìm ra đáp án chính xác.
Cứ chờ đó, cậu nhất định phải lôi kẻ đó ra!
