Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Nữ Chính Phản Công, Đoạt Lại Vận Mệnh Xưng Bá Tận Thế > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 87: Cũng tốt thôi

 

Quyền Tự hỏi vậy khiến Thẩm Thời Trạch nghẹn lời.

 

Cảm giác gì?

 

Bản thân có cảm giác gì với Lạc Phù sao?

 

Thẩm Thời Trạch dường như chưa từng nghĩ đến chuyện này.

 

Cảm giác trực tiếp nhất là cậu thấy Lạc Phù khá tốt.

 

Sau đó thì sao?

 

Hình như cũng chẳng có “sau đó” nữa.

 

À, cậu nhớ ra rồi. Khi đối diện với Lạc Phù, có lúc cậu vẫn thấy căng thẳng.

 

Còn hơn thế nữa, Thẩm Thời Trạch cũng chẳng nghĩ ra được gì.

 

Hoặc có lẽ là cậu căn bản chưa ý thức được.

 

Cậu chưa từng trải, nên không rõ tất cả những chuyện này có ý nghĩa gì.

 

Thẩm Thời Trạch nhìn chằm chằm vào đống củi đang cháy, im lặng một lúc lâu, mới buột ra ba chữ: “Cũng tốt.”

 

Chu Ôn Niên và Quyền Tự nhìn nhau một cái.

 

— Cũng tốt.

 

Đây là phát “thẻ người tốt” cho Lạc Phù à?

 

Chu Ôn Niên cẩn thận nhớ lại cách Thẩm Thời Trạch và Lạc Phù ở chung, thật ra anh đã từng quan sát.

 

Chỉ là cách tương tác và bầu không khí giữa hai người quá mức tự nhiên, đường hoàng.

 

Hoàn toàn không cảm nhận được một chút bong bóng hồng nào.

 

Ít nhất trong mắt anh là vậy.

 

Có lẽ lúc riêng tư sẽ khác?

 

Chu Ôn Niên cũng không chắc lắm.

 

Quyền Tự cũng không dám hỏi tiếp nữa, anh ta từng trải qua không ít chuyện tình cảm.

 

Thường thì mở đầu bằng câu “cũng tốt” có nghĩa là chỉ có “cũng tốt” thôi.

 

Không biết người khác thế nào, nhưng thường khi bị từ chối, hoặc khi khéo léo từ chối mấy cô gái khác, anh ta cũng hay nói như vậy.

 

“Cậu tốt lắm, nhưng…”

 

Nhưng nghĩ đến tình huống đặc biệt của Thẩm Thời Trạch, có lẽ bọn họ có hỏi tiếp cũng chỉ khiến Thẩm Thời Trạch thêm rối thôi.

 

Biết đâu đứa nhỏ vốn đang thấy khá ổn, bị bọn họ hỏi một câu, lập tức thấy không ổn mất.

 

Chủ đề này cứ thế tự nhiên được đổi sang chuyện khác.

 

Đêm càng về khuya, nhiệt độ càng thấp. Vầng trăng trên trời đã ngả sang màu vàng đất, không còn sáng trong, tinh khiết nữa, cứ như bị ai đó dùng giấy nhám đánh lên.

 

Bị ánh trăng như vậy chiếu rọi, con người càng giống như bị khắc lên dấu ấn của vận rủi.

 

Nghĩ cũng đúng.

 

Tận thế rồi, chẳng phải con người đang bị vận rủi quấn lấy sao?

 

“Mọi người có thấy đêm nay đặc biệt lạnh không?” Quyền Tự hỏi.

 

Thẩm Thời Trạch gật đầu.

 

Thời tiết dạo này rất hỗn loạn, ban ngày nóng, ban đêm lạnh, mà cái lạnh lại ngày càng tăng.

 

Cũng không biết sau này sẽ ra sao nữa.

 

“Tôi nhớ mùa thu trước đây chưa bao giờ lạnh đến vậy.” Chu Ôn Niên cảm thán một câu, kéo chặt áo khoác trên người.

 

“Sắp vào đông rồi nhỉ?” Quyền Tự thở dài: “Không biết mùa đông năm nay phải vượt qua kiểu gì đây.”

 

Ngoài việc phải đối mặt với xác sống, con người còn phải đối mặt với thời tiết thất thường khó lường.

 

Không biết có nên mừng vì thời tiết khắc nghiệt còn chưa kịp xuất hiện hay không.

 

Cái thời buổi này, con người muốn sống ngày càng khó.

 

……

 

Ba người đàn ông ngồi tụ lại với nhau, nói về thời tiết, nói về trò chơi, nói về tương lai mịt mù.

 

Không ai nhắc đến Lạc Phù nữa.

 

Thời gian cứ thế trôi qua, phiên trực đầu đêm cũng kết thúc.

 

Không có chuyện gì xảy ra, đại khái là nhờ vị trí họ chọn.

 

Quanh vườn cây ăn quả gần như không có người ở, huống chi diện tích lại rộng, lại còn có hàng rào, cho dù xác sống có muốn xông vào cũng đủ khổ.

 

Hai người trực nửa đêm sau cũng đã qua thay.

 

Quyền Tự và Thẩm Thời Trạch được thay phiên.

 

Thẩm Thời Trạch trở lại bên xe, cửa kính vẫn đang mở, Lạc Phù đã ngủ.

 

Cô ngồi ở ghế phụ, cả người cuộn tròn trong chăn.

 

Dưới ánh sáng mờ tối, cậu không nhìn rõ được khuôn mặt cô, nhưng vẫn cảm nhận được cô ngủ rất ngon.

 

Thẩm Thời Trạch nhẹ nhàng ngồi vào ghế lái.

 

Suy nghĩ một chút, cậu lấy chăn của mình ra.

 

Đắp chăn lên, chặn được không khí lạnh, dễ chịu đến mức đôi mày đang hơi nhíu của cậu cũng giãn ra.

 

Cậu chợt nhớ đến chú Lâm.

 

Đúng là có tầm nhìn xa, còn nhét cho bọn họ hai cái chăn.

 

Chẳng lẽ ông ấy đoán trước được thời tiết sắp trở lạnh?

 

Thẩm Thời Trạch đắp chăn, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này cậu chưa buồn ngủ lắm.

 

Chưa được bao lâu, ánh mắt cậu lại rơi lên người Lạc Phù.

 

Không tự chủ được.

 

Thẩm Thời Trạch chợt nhớ đến câu nói của Quyền Tự.

 

“Cậu có cảm giác gì với cô ấy?”

 

Cảm giác gì?

 

Giờ phút này, khi nhìn cô, cậu chẳng có cảm giác gì cả.

 

Chỉ là muốn được cứ nhìn cô như thế.

 

Cho đến khi thiếu nữ bên cạnh trở mình.

 

Thẩm Thời Trạch giật mình, tưởng cô tỉnh dậy, vội thu ánh mắt về.

 

Một lúc sau, vẫn không thấy động tĩnh, mới biết hóa ra mình hốt hoảng thừa.

 

Ánh mắt Thẩm Thời Trạch đảo qua đảo lại.

 

Qua kính chiếu hậu, cậu thấy khoang xe phía sau trống trơn.

 

……

 

Chọn đúng vị trí, tránh được không ít phiền phức.

 

Đêm đó bình an vô sự.

 

Bảy giờ sáng, trời vừa rạng sáng, mọi người đã bắt tay chuẩn bị xuất phát.

 

Theo tốc độ di chuyển hiện tại, nếu trên đường không gặp rắc rối gì, khoảng hai ngày nữa là có thể đến thành phố G.

 

Ai nấy đều hết sức phấn chấn.

 

Thu dọn xong, cả đoàn xe khởi hành.

 

Ngay tối hôm đó, lại có một đội ngũ khác đến vườn cây ăn quả.

 

Tổng cộng hai chiếc xe, xe cọc cạch, thân xe bê bết máu.

 

Xe vừa dừng, lần lượt có người bước xuống, đầu tiên là một người đàn ông cao lớn.

 

Trên tay cầm cây gậy bóng chày, quét mắt nhìn quanh một vòng, sau khi xác nhận không có nguy hiểm, hắn nói: “Không sao, xuống hết đi!”

 

Nói xong, mấy người trong xe cũng nhanh chóng bước xuống.

 

Đội này tổng cộng bảy người, bốn nam ba nữ.

 

“Bên này có dấu vết đốt củi, còn mới lắm, xem ra trước chúng ta cũng có người ở đây.”

 

“Đằng kia còn có một cái giếng, hình như có nước, vận khí của chúng ta không tệ.”

 

Một người đàn ông có gương mặt thanh tú, dáng người hơi gầy đi vòng quanh một lượt, sau đó tiến đến bên cạnh một cô gái.

 

Ánh mắt dán thẳng lên mặt cô gái, giọng điệu hết sức nồng nhiệt, như thể đang khoe công.

 

Cô gái mỉm cười với anh ta: “Tốt quá, Học Văn.”

 

Cô vừa dứt lời, người đàn ông cao lớn bỗng bước tới ôm cô vào lòng, như muốn tuyên bố chủ quyền.

 

“Quả nhiên không hổ là Dao Dao. Nếu không có em, bọn anh chưa chắc đã tìm được nơi tốt thế này.” Người đàn ông cười nói.

 

“Đâu có, đừng nói thế.” Cô gái ngại ngùng cười.

 

……

 

“Xì, bộ dạng giả tạo làm bộ làm tịch đó của cô ta, nhìn mà tôi chỉ muốn nôn.”

 

Phía bên kia xe, có hai cô gái trẻ dáng người mảnh khảnh đứng với nhau, tuổi xêm xêm, một người tóc dài, một người tóc ngắn.

 

Diện mạo không giống nhau, nếu nhất định phải tìm một điểm chung thì chính là sắc mặt của cả hai đều vô cùng khó coi.

 

Vàng vọt, bơ phờ, bộ dạng tiều tụy, như thể bị ai đó rút mất tinh khí.

 

“Hiểu Vân, cậu cũng thấy vậy đúng không? Mình thật bái phục luôn đó, anh trai mình sao lại có thể thích loại người như thế chứ!”

 

Cô gái tóc dài nói với giọng bực tức, quay sang cô gái tóc ngắn đeo kính bên cạnh.

 

Lâm Hiểu Vân nhìn về phía Mộc Dao, liếc một cái rồi rời ánh mắt.

 

Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

 

“Hai người qua đây phụ nhặt chút củi.”

 

Một giọng nam vang lên phía bên kia. Hai người nhìn sang, một chàng trai đang vẫy tay gọi bọn họ.

 

Tình trạng của anh ta cũng chẳng khá hơn họ là bao.

 

Sắc mặt vàng vọt, mắt quầng xanh xám, tuổi không lớn nhưng chẳng có chút sức sống nào.

 

Còn Mộc Dao đứng cách nhóm người này không xa, so với bọn họ thì sắc mặt hồng hào, tinh thần tràn đầy sức sống.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi