Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Nữ Chính Phản Công, Đoạt Lại Vận Mệnh Xưng Bá Tận Thế > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

Chương 89: Vật tư không đủ

 

Đúng lúc này, Lạc Phù không có được thảnh thơi như Thẩm Thời Trạch.

Cô sắp toát hết cả mồ hôi rồi đây.

May là chai trà xanh này cô đúng thật là đi tìm Chung San đổi.

Một mặt là cân nhắc chuyện Thẩm Thời Trạch không dung nạp được đường lactose, mặt khác cũng có chút ý dò xét.

Chỉ muốn xem Thẩm Thời Trạch có để ý đến chuyện này không.

Không ngờ Thẩm Thời Trạch quan sát thật sự tỉ mỉ, mà trí nhớ cũng rất tốt.

Rõ ràng anh ta nắm rõ tình hình vật tư của hai người, dù những vật tư đó đều đã được Lạc Phù thu vào không gian.

Ý định ban đầu muốn lấy chút vật tư ra ăn cho đỡ thèm của Lạc Phù, bỗng chốc tiêu tan.

Khoảng thời gian này vẫn nên ngoan ngoãn ăn vật tư chú Lâm đưa thì hơn.

Đỡ phải gây nghi ngờ cho Thẩm Thời Trạch, rước lấy phiền phức không cần thiết vào người.

Khoan đã!

Lạc Phù chợt nghĩ đến một chuyện, lát nữa không phải đi thu thập vật tư sao!

Vậy thì chẳng có vấn đề gì, dù sao không gian của cô Thẩm Thời Trạch cũng không nhìn thấy được, bên trong có gì anh ta đều không biết.

Đến lúc đó muốn ăn gì cứ lấy ra, nói là lấy được lúc thu thập vật tư là xong.

 

Nghỉ ngơi chưa đầy nửa tiếng, lộ trình của Chu Ôn Niên cũng đã quy hoạch xong.

Gần đó có một huyện nhỏ, cứ đi thẳng tới, khoảng hơn ba mươi phút nữa là có thể đến được huyện đó.

Huyện tên là Khai Giang.

Trên đường chỉ có ba chiếc xe của bọn họ, đường cái thẳng tắp bằng phẳng, gần như không có khúc cua nào, ở đây muốn lái thế nào thì lái thế đó.

Đạp hết ga, chỉ mất hai mươi phút, hình dáng huyện Khai Giang dần dần hiện ra trong tầm mắt.

Khai Giang tựa vào núi mà xây, phong cảnh không tồi, thế nhưng tất cả những thứ này đều là chuyện trước mạt thế.

Càng đến gần, càng cảm nhận được sự hủy diệt mà trận tai ương này mang lại cho con người.

Xe dừng lại gần thành phố, không lập tức lái vào huyện, trước mắt vẫn chưa xác định được tình hình bên trong thế nào, bọn họ cần phải cẩn trọng hành sự.

Chu Ôn Niên dẫn Thẩm Thời Trạch và vài người đi lên phía trước xem xét tình hình.

Cả huyện thành vô cùng yên tĩnh, ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng gầm gừ của xác sống, không có âm thanh nào khác.

Trong tầm mắt đều là những chiếc xe bị bỏ lại. Có vài chiếc xe trên đó vết máu loang lổ. Đa số mọi người trong khoảnh khắc nguy cơ bùng nổ đã lựa chọn vứt bỏ xe, chạy bộ bỏ trốn.

Dù sao đây cũng là thời kỳ đầu mạt thế, hầu hết dấu vết trên đường phố đều rất mới, mơ hồ có thể ngửi thấy mùi thi thể thối rữa, buồn nôn.

 

Lạc Phù đứng bên cạnh xe, mơ hồ cảm thấy có một ánh mắt dừng trên người mình.

Cô thuận theo ánh mắt nhìn lại, phát hiện người đang nhìn cô là Chung Na.

Chú ý tới ánh mắt của cô, Chung Na kéo khóe miệng, dời tầm mắt đi.

Từ hành vi cử chỉ và biểu cảm của Chung Na, Lạc Phù có thể cảm nhận được cô ta không mấy thân thiện với mình.

Lạc Phù nhíu mày.

Nghĩ đến việc Chung Na thích Thẩm Thời Trạch, cũng liền hiểu được hành vi này.

Xem ra cô ta đã coi cô thành tình địch rồi.

Chẳng lẽ hôm đó hỏi vấn đề đều hỏi uổng phí rồi sao? Chị cô ta không nói rõ chuyện này với cô ta à?

Lạc Phù có chút không hiểu, nhưng cũng không quá băn khoăn.

Cô không quan tâm mấy chuyện kiểu này.

Chung Na nhìn còn nhỏ tuổi, cũng chỉ mới mười tám mười chín.

Lạc Phù cảm thấy mình không cần phải so đo với một cô em nhỏ.

Tất nhiên, tiền đề là cô ta đừng chọc vào mình.

Nếu cô ta cứ muốn tìm chết, thì chuyện lại khác.

 

Thẩm Thời Trạch và Chu Ôn Niên đi khảo sát cũng đã trở về.

Bọn họ đã đại khái nắm được tình hình bên trong, xe có thể lái vào, không vấn đề gì.

Chủ yếu vẫn là vấn đề xác sống.

Chu Ôn Niên đưa ra một kế hoạch, trước tiên đến siêu thị thu thập vật tư.

Đồ ăn đồ mặc thu thập xong, sau đó lại chạy tới trạm xăng, lấy xăng.

Tất cả bọn họ cộng lại, tổng cộng có mười người.

Mỗi người hai người một đội, phân biệt tìm kiếm vật tư khác nhau, đến lúc đó lại thống nhất phân phối.

Còn về việc trạm xăng cách siêu thị quá xa, mọi người nhất trí quyết định, lấy xong vật tư ở siêu thị rồi mới đi trạm xăng.

 

Lạc Phù đương nhiên một đội với Thẩm Thời Trạch.

Chu Ôn Niên và Quyền Tự, Chung San và Chung Na, hai anh em nhà họ Diệp, Lý Dũng và Vạn Văn Giang, mỗi người một đội.

Lý Dũng chính là gã cầm rìu hôm đó đứng cùng hai chị em.

Mà lúc này Lạc Phù cuối cùng cũng biết tên trộm lớn kia gọi là Vạn Văn Giang.

Lần trước cạy xe cô trộm đồ, Lạc Phù chẳng có ấn tượng tốt gì với hai người này.

Còn một tên trộm nhỏ, cũng đại khái đoán ra là ai, chính là Diệp Vượng.

Lạc Phù vốn còn muốn đợi hai người lại ra tay lần nữa, rồi tìm cơ hội dạy cho bọn họ một bài học.

Không ngờ từng người một lại rửa tay gác kiếm hết rồi.

Từ ngày đó trở đi không hề có động tĩnh gì nữa.

Lạc Phù thấy lạ, Diệp Vượng mất món bảo bối như vậy mà cậu ta không hề sốt ruột chút nào sao?

Không thể không nói, vẫn là người trẻ tâm lý tốt.

Đổi lại là cô, chỉ sợ cũng không thể bình tĩnh được như vậy.

 

Phân đội xong xuôi, mọi người thu thập vũ khí của mình, mỗi người chuẩn bị xuất phát.

Đội Lạc Phù, đội Chu Ôn Niên và hai chị em phụ trách thu thập vật tư.

Hai anh em và Lý Dũng bọn họ phụ trách thu thập quần áo mùa đông.

Xe đỗ bên lề đường, nhân lúc xác sống trên đường chưa chú ý, một đoàn người cầm vũ khí đi vào trung tâm thương mại.

Dù sao cũng là trung tâm thương mại của huyện nhỏ, quy mô không tính là lớn.

Tổng cộng có ba tầng, tầng hầm một là siêu thị.

Từ tầng hai trở lên là các cửa hàng quần áo hoặc túi xách giày dép.

Trong trung tâm thương mại cũng là một mớ hỗn độn.

Mọi người vừa đến gần đã có xác sống chú ý tới, lập tức nhào tới.

Xác sống tiếp cận hai chị em đầu tiên.

Bất quá mọi người đều có chút võ công trên người.

Chung Na thấy xác sống tới thì không hề hoảng sợ, cô ta không dùng vũ khí của mình, ngược lại giơ tay lên.

Giây tiếp theo một cây băng trâm lớn cỡ ba ngón tay ngưng tụ trong lòng bàn tay, đâm thẳng về phía đầu xác sống.

Sát thương của băng trâm rõ ràng đủ lớn.

Nhẹ nhàng đâm thủng cái đầu đã sớm thối rữa của xác sống.

Không ngờ lại là dị năng hệ băng.

Trong đáy mắt Lạc Phù thoáng qua một tia kinh ngạc, mà Chung Na chú ý tới ánh mắt của cô, đắc ý ngẩng cao mặt.

“……”

Lạc Phù coi như không nhìn thấy.

Bất quá Chung Na rõ ràng là người có thiên phú cao, dị năng này mới giác tỉnh chưa được bao nhiêu ngày, mà đã có thể ngưng tụ băng trâm rồi.

“Hệ băng.”

Thẩm Thời Trạch bên cạnh có chút kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thời Trạch nhìn thấy dị năng khác với dị năng của mình và Lạc Phù.

Điều này khiến anh ta cảm thấy mới lạ.

Còn về Chu Ôn Niên và Quyền Tự, bọn họ đã thấy nhiều nên chẳng còn lạ gì.

Chu Ôn Niên nhắc nhở: “Cô dùng vừa thôi, tránh đến lúc đó kiệt sức.”

“Tôi có chừng mực.” Chung Na bĩu môi.

Vừa ra tay đã dùng dị năng, cô ta có chút ý khoe khoang.

Chính là cố ý, cố ý khoe trước mặt Lạc Phù.

Cô ta còn muốn tăng cảm giác tồn tại trước mặt Lạc Phù, kết quả quay đầu lại phát hiện Lạc Phù đã đi mất.

Xác sống ở sảnh trung tâm thương mại không nhiều, cũng chỉ có ba con, những con khác không biết trốn ở đâu rồi.

Mỗi người một dao một con, dứt khoát xử lý hết đám xác sống.

Sau đó vội vàng đi tới siêu thị dưới hầm tầng một.

Từ thang cuốn đi xuống, đến siêu thị, một mùi lạ nồng nặc xộc vào mũi.

Một loại mùi rất khó hình dung.

Nói đơn giản chính là mùi đồ vật thối rữa, mà là rất nhiều loại đồ vật, mùi sau khi thối rữa trộn lẫn với nhau.

Mùi xác sống, thi thể con người, hoa quả thối rữa cùng với sau khi cúp điện, phần lớn đồ trong tủ lạnh...

Mùi hôi thối này cực kỳ nồng đậm, làm cho mấy người trong bụng cuộn trào mãnh liệt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi