Chương 66: Tân Thủ Chiến Đấu Đạo Sư
Trần Vy không hề biết những suy nghĩ trong lòng Phùng Khải, chỉ thấy anh ta cứ khen mình mãi nên thấy hơi ngại.
Để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô cố nghĩ ra chuyện khác để nói.
“Đám quyến thuộc đó dùng phép trị liệu lên Tuệ Tuệ có hiệu quả đấy. Hay là cứ định kỳ gọi chúng đến chữa trị thêm cho con bé đi?”
Phùng Khải khựng lại, “Vậy… không hay lắm thì phải?”
Vẻ mặt có chút do dự, nhưng trong lòng thì cực kỳ rung động.
Trần Vy cười sảng khoái, “Có gì mà không hay.
Anh cũng nhận được bản quy định đào tạo sau khi nhận việc rồi đấy. Chỉ cần trong quy định không ghi rõ là không được làm, thì đều có thể làm.
Lâm Ất sẽ không phản đối việc chúng ta sai khiến đám quyến thuộc đâu.
Anh còn chưa học được cách dùng quyền hạn, vậy để tôi gọi chúng đến.”
Nói là làm, cô lập tức phát ra một nhiệm vụ định hướng cho người chơi.
Tiếc là hiện tại chỉ có Vương Hàn Sơn là có phép trị liệu, mà cậu ta lại xuống máy nghỉ ngơi rồi.
Chuyện này lại nhắc Lâm Ất, Tuệ Tuệ đúng là cần được điều trị lâu dài.
Chỉ có một mình Vương Hàn Sơn thì không đủ.
Lâm Ất quyết định sẽ thả ra thêm vài cái tế bào hoạt hóa nữa.
Cô quét một vòng những người chơi đang làm nhiệm vụ hằng ngày…
Có hai đội là Đạo Bất Đồng và Thệ Thủy Lưu Niên đều là những kẻ cuồng chiến đấu. Dù có cho họ phép trị liệu, họ cũng chỉ tiếp tục vui vẻ cày quái, chứ chẳng có hứng thú gì với việc đến chữa trị đúng giờ đúng giấc.
Bỏ qua.
Thiếu Tiểu Ly Gia Lão Đại thì là một người chơi kiểu sinh hoạt kiêm giải trí, nhưng tiếc là đã có sẵn thuật giám định.
Mã Tầm Nhạn vừa giúp một NPC thông cống xong, người đầy bùn đất trở về doanh trại Quan Lâm để nộp nhiệm vụ.
Lâm Ất lập tức quyết định, “Chính là cô ta!”
Mã Tầm Nhạn như thường lệ giao nộp nhiệm vụ, tiện tay bấm chọn rút thăm tư cách thiên phú.
Cô vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì, cho đến khi tiếng hệ thống leng keng vang lên.
Mã Tầm Nhạn, “??”
Cô nhìn thấy thông báo khu vực trước, rồi mới phát hiện ra mình có thêm một thiên phú cố định – tế bào hoạt hóa.
“Đây chẳng phải là phép trị liệu của đại thần Hàn Sơn sao?!”
Mã Tầm Nhạn vui sướng nhảy cẫng lên tại chỗ, nhưng ngay sau đó, nhiệm vụ định hướng cũng đến.
Mã Tầm Nhạn, “…”
Cô diễn một màn biến mất nụ cười ngay tại chỗ.
Tiểu Chiếu bên cạnh khó hiểu nhìn cô đổi sắc mặt, “Sao thế? Không thích thiên phú cố định rút được à?”
Mã Tầm Nhạn bực bội nói, “Tớ cứ tưởng cuối cùng mình cũng may mắn một lần, tự rút được thiên phú.
Nhưng cậu nhìn xem, vừa mới có được thiên phú cố định, thì ngay sau đó đã nhận được nhiệm vụ định hướng đi chữa trị cho NPC.”
Tiểu Chiếu bật cười, “Đúng là hơi đểu thật.”
Cá Chép vẫn chưa hiểu, “Sao vậy?”
Hai cô gái nhìn cậu ta với ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng.
Cá Chép, “??”
Mã Tầm Nhạn vẫy tay rồi đi trước.
Cá Chép sốt ruột, “Ơ, này, có vấn đề gì à?”
Sao ai cũng hiểu mà chỉ mình cậu không hiểu vậy?
Tiểu Toàn khoác vai cậu, “Cậu đúng là một đứa nghiên cứu đầu óc đơn giản thật.
Thiên phú của Nhạn Tử chắc chắn là do phía sau sắp đặt, chỉ để cho cô ấy đi làm việc vất vả thôi.
Cô ấy khó chịu là vì cái thứ tự nhân quả bị đảo lộn này.”
Cá Chép, “Chuyện này… cũng bình thường mà.”
Cần gì phải khó chịu đến vậy?
“Cậu tưởng ai cũng may mắn như cậu à, thiên phú muốn rút là rút được ngay.” Tiểu Toàn tức giận xoa đầu cậu, “Tớ với Tiểu Chiếu còn chưa có đây này, không biết đến bao giờ mới đến lượt bọn tớ.
Ngày nào cũng làm nhiệm vụ, vậy mà vận đen thế đấy, tức chết đi được.”
Tiểu Chiếu vuốt cằm đoán, “Các cậu nói xem, hai cha con NPC mà Nhạn Tử đi chữa trị kia, liệu có trở thành NPC mới ở đây không?”
Cá Chép, “Chắc chắn rồi.
Tớ thấy trên diễn đàn người ta bàn tán rôm rả, đều nói rằng chuyện của tớ và Vương Hàn Sơn ở bên ngoài lần trước là nhiệm vụ tiền đề cho NPC mới.
Tớ đã nhận được kha khá kinh nghiệm, còn Vương Hàn Sơn cứu sống được cô bé, thì phần thưởng chắc chắn còn cao hơn.
Tuần này chắc chắn hạng nhất lại là cậu ta.”
Tiểu Toàn nghe vậy liền cười, “Vậy thì chẳng phải sẽ tức chết hai đội Đạo Bất Đồng và Thệ Thủy Lưu Niên sao?
Lần nào nhiệm vụ ẩn cũng là cậu ta, kinh nghiệm thêm ăn no nê.”
Cá Chép cảm thán, “Có khi vận khí cũng là một phần của thực lực…
Mà sao mọi người lại nhìn tớ thế?”
Tiểu Chiếu và Tiểu Toàn trừng mắt nhìn cậu với ánh mắt cá chết giống hệt nhau.
“Còn có kiểu tự khen mình như thế à.”
“So với vua may mắn, thì ai có thể may mắn hơn cậu chứ?”
Cá Chép, “…”
…
Ngày mới của Thế Giới Thứ Hai, sáu giờ sáng, đối với người chơi là sáu giờ tối theo giờ thực.
Người đến giờ tan làm thì tan làm, người chưa tan làm thì cũng bắt đầu lười biếng.
Trang web chính thức của Nhóc Tang Thi đăng một bản vá không cần đóng cửa server, người chơi lập tức phấn khích.
“Tân Thủ Chiến Đấu Đạo Sư? Lại có cách chơi mới à?”
“Cuối cùng cũng mở chiến đấu rồi! Mụ đây ngày nào cũng đào móng, tay sắp mọc đầy chai rồi đây!”
“Ồ, mở chiến đấu, sắp được đánh nhau rồi!! Tôi phấn khích quá! Nhóc Tang Thi đỉnh thật! Giết ai? Nói đi!”
“Đạo sư chiến đấu tên gì vậy, có phải là người trong nhiệm vụ tiền đề của đại thần Hàn Sơn lúc sáng không?”
“Tên là Phùng Khải, nhìn có vẻ là một người đàn ông bình thường. Tôi cứ tưởng anh ta sẽ là NPC theo hướng sinh hoạt như Trần Vy, không ngờ lại là kiểu chiến đấu.”
“NPC cùng chức năng thì cần gì đến hai người. Trần Vy đã đủ lười rồi, cứ đến đêm khuya là biến mất, tôi thường xuyên vội xuống máy mà không tìm được người để nghiệm thu.”
“Vì thiết lập của người ta là con người! Con người thì phải ăn cơm và nghỉ ngơi chứ!”
“Nói thật, trò chơi này có vài chỗ theo đuổi sự chân thực đến mức điên rồ.”
“Độ no ra mà chịu trận đây. Lần trước tôi phải đi trộm rau ăn mới không bị chết đói, lần này Độ no lại sắp cạn, không biết phải làm sao nữa.”
“Nói về chân thực, tôi thấy chưa chắc đâu. Người chơi chúng ta cứ ăn mãi, có ai thấy ai đi vệ sinh đâu?”
“Đúng nhỉ, hình như chúng ta không cần đi vệ sinh, trước đó tôi còn lo lỡ đang đi đường mà tè ra quần thì phải làm sao.”
“Nếu việc chúng ta không đi vệ sinh là do thiết lập chủng tộc, vậy NPC là con người của chúng ta có đi vệ sinh không?”
…
Cái bài đăng này, sau khi phong cách thay đổi đột ngột, thì nhanh chóng biến mất.
Lâm Ất đang theo dõi trang web chính thức, xoa xoa mi tâm.
Người chơi đúng là một đám nguồn ô nhiễm có tính lây lan, thỉnh thoảng lại nói mấy lời hồ đồ, bất kể trước đó là chủ đề gì, cũng đều có thể bị lái sang hướng khác ngay lập tức.
Bây giờ Lâm Ất nhìn Phùng Khải trước mặt, trong đầu toàn là, anh ta có đi vệ sinh không, nhà vệ sinh không có nước thì xả kiểu gì…
Dừng lại!
Lâm Ất lập tức ngăn mình lại.
Sắc mặt cô thay đổi liên tục, trong lòng Phùng Khải cũng thấp thỏm không yên.
Phùng Khải dò hỏi, “Từ giờ tôi cứ xuất phát vào giờ này mỗi ngày là được à? Có cần phải đi cùng Trần Vy không?”
Lâm Ất lắc đầu, “Không cần, giờ giấc làm việc của cô ấy linh hoạt, trong giờ làm còn có thời gian nghỉ ngơi, thỉnh thoảng nghỉ ngơi rồi tăng ca một chút cũng là chuyện bình thường.
Còn anh, tốt nhất nên duy trì giờ giấc làm việc như hiện tại, không được phép về sớm.
Tất nhiên, cũng không cần phải đến sớm.”
Phùng Khải càng không nắm chắc được thái độ của Lâm Ất.
Anh thận trọng không hỏi nhiều, chỉ đồng ý.
Lâm Ất cười nói, “Cứ thả lỏng một chút. Nếu anh không biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.
Thì cứ tham khảo Trần Vy.
Thái độ làm việc của cô ấy hoàn hảo không tì vết, anh có thể coi cô ấy như một cây thước đo.”
Phùng Khải, “…”
Kể cả việc chém quyến thuộc của chị cũng tính à?
Nghĩ đến chuyện chém người chơi, cuối cùng Phùng Khải lại xác nhận lại công việc của mình một lần nữa.
“Nội dung công việc của tôi, thật sự phải làm như vậy sao?”
Trên mặt Lâm Ất lộ ra một nụ cười thần bí.
“Tất nhiên!”
Phùng Khải, “…”
