Chương 81: Hắn không muốn sống nữa rồi, dám cầm súng chỉ vào chị tôi?
Cổ Linh không biết vị trí chính xác của kho lương.
Trong sách chỉ nói chung chung rằng Tạ Nhược Hi tìm thấy kho lương trong ngọn núi thuộc thành Nhạc.
Còn vị trí cụ thể thì không hề nhắc đến.
Chỉ có thể liều vận may.
Tìm được thì tốt, còn không thì cũng đành chịu.
Dù sao đó cũng là thứ mà tác giả để dành riêng cho nữ chính mà.
Thành Nhạc chỉ có một ngọn núi.
Chỉ là... ngọn núi này hơi lớn, tìm chắc cũng gian nan.
“Hay là thôi đi, cậu ơi?” Cô chùn bước.
Núi rộng thế này, tìm từng chút một, chắc phải mất đến nửa tháng, mà đó là trường hợp may mắn.
Cổ Thần và Thẩm Phóng lúc này cũng chẳng biết làm sao.
Cổ Linh nói là mơ, nhưng mọi chuyện đều ứng nghiệm.
Họ tin chắc ở đây có kho lương, nhưng tìm không ra thì làm sao?
Cuối cùng Thẩm Phóng quyết định: “Chúng ta ở lại đây ba ngày, đến lúc đó dù tìm được hay không cũng phải rời đi!” Đã đến rồi thì không thể bỏ cuộc dễ dàng.
Họ cho xe vào rừng để ẩn nấp, chỉ để lại hai người trông chừng, tiện thể chăm sóc Tiểu Đinh Đang.
Những người khác thì lên núi.
Đám chó vào núi là thả phanh.
Chẳng lúc nào chịu yên, nhảy nhót khắp nơi, loáng một cái đã biến mất dạng.
Lãm Nguyệt cũng không gò bó chúng.
Cả ngày tìm kiếm mà chẳng có kết quả.
Không có xe, tối nay mọi người đành phải cắm trại.
Cổ Linh nhân dịp này tuyên bố với mọi người rằng cô đã thức tỉnh dị năng không gian.
Nhờ vậy mà có thể lấy ra mấy cái lều.
Sáng sớm hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, đã nghe thấy tiếng chó sủa dữ dội.
Lãm Nguyệt hành động cực nhanh, lao ra khỏi lều ngay lập tức.
Đám chó ở khá xa, cách vài trăm mét, trên đường lên núi.
Từ xa nhìn thấy bọn chúng đang điên cuồng sủa vào một cái cây.
Có hai con chó bị dây leo quấn chặt, giãy giụa kịch liệt.
Mấy con khác lao tới giúp, cắn xé dây leo.
Thực vật biến dị!
Lãm Nguyệt không dám khinh thường, vác Thiên Trảm Đao xông lên.
Cây biến dị dường như cảm nhận được nguy hiểm, vươn ra nhiều dây leo nhanh chóng.
Lãm Nguyệt vung Thiên Trảm Đao, bước chân không hề dừng lại, xông tới trước cây biến dị, chém một nhát vào “kinh mạch” của nó.
Cây biến dị lập tức héo rũ.
Hai con chó bị quấn rơi xuống đất.
Thu đao, Lãm Nguyệt khinh thường nhìn hai con chó vừa được cứu: “Đúng là vô dụng! Đem bản lĩnh tranh xương ra mà dùng, sao lại bị hành hạ đến mức thảm hại vậy?”
Hai con chó rụt rè, cố thu nhỏ sự hiện diện.
Lúc này Thẩm Phóng bọn họ mới chạy tới.
Phải công nhận, Lãm Nguyệt ra tay nhanh, phản ứng cũng cực nhanh.
Bọn họ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cô đã hành động xong xuôi.
“Cây cối cũng biến dị rồi, mọi người cẩn thận!” Lãm Nguyệt nghĩ, nên cho đám chó tham gia chiến đấu nhiều hơn.
Không thì với cái bộ dạng đó, sớm muộn gì cũng vào nồi người ta.
Ăn sáng xong, tiếp tục tìm kho lương.
Lãm Nguyệt ra lệnh cho đám chó: “Tìm kỹ vào, tối nay không tìm thấy thì không được ăn cơm!”
Đám chó nhận lệnh, lập tức lao đi.
Phải thể hiện thật tốt thì mới có xương thơm để gặm!
Không phụ lòng mong đợi.
Đến chiều, đám chó sủa ầm ĩ trước một khe đá, dẫn Lãm Nguyệt và mọi người tới đó.
Người của Thẩm Phóng kiểm tra một hồi lâu, cuối cùng phát hiện đó là một cánh cửa đá bị cỏ dại che khuất.
Đủ mọi cách thử qua, vẫn không tìm thấy nút mở.
“Tránh ra một chút!” Lãm Nguyệt vung Thiên Trảm Đao chém thẳng vào cánh cửa đá lớn.
Thẩm Phóng, Cổ Thần, Lão Cửu: “...” Thương cho Thiên Trảm Đao một giây.
Đó là cửa đá đấy!
Ơ...!!!
Một đao chém xuống, Thiên Trảm Đao chẳng hề hấn gì, còn cánh cửa đá thì vỡ làm đôi, đổ xuống, để lộ ra một lối đi tối om bên trong.
Thu đao, Lãm Nguyệt là người đầu tiên bước vào.
Phía sau là Cổ Linh và đám chó.
【Chị tôi ơi, nói xem cây đao này có phải là tuyệt lắm không?】
Cổ Linh phấn khích chạy nhỏ.
Có cảm giác, kho lương chính là ở đây.
Lãm Nguyệt lại thấy kỳ lạ.
Kho lương của quốc gia bình thường sẽ không được xây ở nơi như thế này.
Vận chuyển trong núi sâu đã là một vấn đề.
Vấn đề quan trọng nhất là, nửa còn lại của ngọn núi này thuộc về nước láng giềng.
Để lương thực ở chỗ này rất không an toàn.
Hơn nữa... tường bên trong khá thô ráp, hoàn toàn không giống nơi để lương thực lâu dài.
Từ khi bước qua cánh cửa đá, đi khoảng mười mấy phút mà chẳng thấy gì.
Lãm Nguyệt, người có phương hướng cực tốt, phát hiện hướng đi của họ có vấn đề.
“Chúng ta đã ra khỏi biên giới!” Cô nhắc nhở.
Cổ Linh: “... Đúng rồi, đúng rồi, ở đây nhất định có lương thực!”
Nữ chính ở đây còn cứu một người nước ngoài rồi đưa về Đốc Thành, trở thành trợ thủ đắc lực của cô ta.
Còn tên trợ thủ đó đã giết chết thành viên cuối cùng của nhà họ Cổ, tam ca Cổ Ngạn.
Đến đây, nhà họ Cổ và nhà họ Thẩm đều chết sạch.
“Nơi này quả thực có thể thông sang nước láng giềng, mọi người cẩn thận!”
Thẩm Phóng và mọi người lập tức giương súng.
Đi thêm khoảng mười mấy phút nữa, phía trước bỗng rộng rãi hẳn ra.
Trước mắt là những bao tải chất cao năm sáu mét, chiếm gần nửa hang động.
Cổ Thần bước tới, mở một bao ra, xác định là gạo, ít nhất cũng phải hơn nghìn tấn.
Giọng anh ta không giấu được sự phấn khích: “Đúng là gạo!”
Chuyến này coi như không uổng công.
Không gian của Cổ Linh đã được mọi người biết đến, nên thu gạo cũng chẳng cần phải tránh né.
Lãm Nguyệt dẫn đám chó tiếp tục tiến sâu vào trong.
Mới đi được vài chục mét, cô phát hiện bức tường bên cạnh có gì đó khác lạ.
Không phải tường đặc.
Đúng lúc Đại Hắc Bối cọ mình vào tường, vô tình ấn trúng công tắc.
Cánh cửa bí mật trên tường cứ thế mở ra...
Bên trong là một kho lạnh, toàn bộ là thịt bò, thịt cừu đông lạnh đã được sơ chế.
Giữa tiết trời nắng nóng mà điện đã cắt từ lâu, vậy mà vẫn chưa hề tan chảy.
“Giỏi lắm Đại Hắc Bối!” Lãm Nguyệt ném thẳng cho nó một cái đùi gà to.
Đám chó còn lại chảy nước dãi: Thèm quá!
Lãm Nguyệt nghi ngờ đây là nơi giao dịch ngầm giữa một người nào đó trong nước với nước láng giềng, chứ không phải kho lương của quốc gia.
Lương thực là để cho nước láng giềng, còn thịt bò cừu là để cho người trong nước.
Còn người trong nước này, chắc là họ Hoắc.
Trên bao tải gạo có chữ “Hoắc” không dễ thấy, cô thấy nhưng không lên tiếng.
Mặc kệ là ai, đã đến tay bọn họ thì là của bọn họ!
Lãm Nguyệt nhanh chóng thu hết phần lớn số thịt vào không gian, rồi quay ra gọi mọi người.
Không còn cách nào, đám chó của cô ăn thịt kinh khủng lắm.
Cổ Linh cho rằng đây là niềm vui bất ngờ, ngay cả trong sách cũng không hề nhắc tới.
Cô vui vẻ thu hết số thịt, không chút nghi ngờ.
Đột nhiên, từ phía lối đi vọng lại tiếng súng và tiếng chân chạy loạn xạ.
Tiếng bước chân loạng choạng, rõ ràng là có người bị thương.
Phía kho lạnh chỉ có Lãm Nguyệt, Cổ Linh và đám chó.
Thẩm Phóng và những người khác ở kho lương, nghe thấy tiếng súng liền muốn chạy tới, nhưng lại thấy có người đang chạy về phía đó.
Không còn cách nào, đành phải trốn đi, không lộ diện, chỉ mong bọn họ đừng đến kho lạnh.
Người loạng choạng chạy tới kho lạnh, không chút do dự ấn nút mở cửa, lách vào trong.
Đóng cửa lại, hắn mới phát hiện bên trong đã có người.
Không kịp nghĩ ngợi, hắn một tay ôm bụng, tay còn lại cầm súng chỉ về phía Lãm Nguyệt, dùng thứ tiếng Hoa nghe ngọng nghịu nói: “Đừng lên tiếng!”
Hợp tác với Tung Của lâu năm, mấy câu đơn giản vẫn biết.
Cổ Linh: “...”
【Hắn không muốn sống nữa rồi, dám cầm súng chỉ vào chị tôi?】
