Chương 46: Đàn bà xây nhà, đàn ông xây tổ ấm?
“Mẹ kiếp, chơi dữ vậy!”
Nhìn cảnh tượng kinh tởm trong phòng, Phương Lạc không nhịn được mà chửi thề. Thằng cha này vợ ở ngoài chữa bệnh cho người, còn hắn thì ở nhà đánh mạt chược với ba con nhỏ, đúng là đồ súc sinh.
“Hừ.”
Phương Lạc khẽ hừ lạnh. Nghĩ đến việc hôm qua thằng cha này làm chân em vợ mình bị thương, mắt hắn lập tức đầy sát khí.
Hắn lấy một khẩu súng từ không gian ra.
Phương Lạc núp trong bóng tối, ngắm thẳng vào đầu gã. Nhân lúc gã mất tập trung, hắn trực tiếp bóp cò.
“Đoàng!”
Viên đạn bay ra, trong phòng lập tức vang lên tiếng la hét của cả đàn ông lẫn đàn bà.
Phương Lạc cau mày.
Vừa lúc hắn bóp cò, Ngô Vũ lại đổi chỗ với con đàn bà đang ở dưới, viên đạn trúng vào người ả.
Tuy nhiên, viên đạn cũng xuyên qua người ả và găm vào Ngô Vũ. Gã rú lên rồi ngã xuống, nhưng Phương Lạc không dám chắc gã đã chết hay chưa.
“Tiếng súng! Có súng!”
“Ở tầng ba! Lão đại gặp chuyện rồi!”
Tiếng súng làm kinh động đám dị năng giả trong sân, cả đám lập tức chạy lên lầu.
Thấy tình hình không ổn, Phương Lạc lập tức thi triển Không gian nhảy vọt, xuất hiện ở dưới tầng, suýt đụng phải đám dị năng giả vừa lao vào nhà.
Trong lòng hắn thầm tiếc.
Dù sao hắn cũng không phải tay súng chuyên nghiệp, chỉ mới bắt đầu tiếp xúc với súng từ ngày tận thế, nếu không hắn đã có thể phán đoán trước động tác của gã.
Chẳng mấy chốc, Phương Lạc trở lại bên cạnh Lữ Tố.
Lữ Tố mặt đầy kích động. Cô cũng nghe thấy tiếng súng từ biệt thự, lại thấy Phương Lạc bình an vô sự trở về, lòng cô bất an.
Tiếc là miệng cô bị Phương Lạc nhét quần lót, chỉ có thể ú ớ chứ không nói được.
Phương Lạc lấy ra.
“Anh làm gì? Anh đã làm gì chồng tôi?” Lữ Tố lập tức lớn tiếng chất vấn.
“Làm gì à?”
Phương Lạc hừ một tiếng, “Không nghe thấy tiếng súng à? Tất nhiên là giết rồi.”
“Cái gì?!”
Lữ Tố choáng váng, nước mắt tuôn rơi.
Tuy vừa cãi nhau với chồng, nhưng đó vẫn là chồng cô. Nghe tin dữ, cô cảm giác như trời sụp.
“Tại sao? Tôi đã đồng ý chữa khỏi cho bạn gái anh, sao anh vẫn giết anh ấy? Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy?” Lữ Tố muốn xé xác Phương Lạc, nhưng cô bị hắn trói bằng tư thế rùa, không thể động đậy.
Nghe cô nói, Phương Lạc khinh thường: “Chữa khỏi là bổn phận của chị. Nhưng chồng chị đã làm… U U phải chịu đau đớn, thì hắn phải chết. Nếu tôi đâm chị bị thương, rồi lại chữa khỏi cho chị, chồng chị sẽ bỏ qua sao?”
“Tôi…”
Lữ Tố nghẹn lời. Nếu là trước tận thế, cô chắc chắn sẽ gật đầu, nhưng bây giờ…
Mấy ngày nay, Ngô Vũ ngày nào cũng đánh nhau với các bang phái khác, cướp đoạt vật tư, đã giết không dưới vài chục người.
Sở dĩ cô hết lòng chữa bệnh cho người, cũng chỉ muốn tích chút công đức cho Ngô Vũ.
Chỉ là, tốc độ tích công đức của cô dường như không theo kịp tốc độ gây nghiệp của Ngô Vũ.
Nhưng dù sao hắn cũng là chồng cô. Phương Lạc giết chồng cô, mắt Lữ Tố vẫn đầy thù hận.
Phương Lạc lại nhìn Lữ Tố, nửa cười nửa không: “Chị có biết lúc tôi giết hắn, hắn đang làm gì không?”
Lữ Tố ngơ ngác: “?”
Phương Lạc cười nhếch mép, giọng châm chọc: “Đúng là thú vị. Chị thì mồ hôi nhễ nhại ở ngoài chữa bệnh cho người, còn chồng chị thì mồ hôi nhễ nhại ở nhà hì hục ‘tiêm’ cho ba con đàn bà. Chẳng trách hai người là vợ chồng, đúng là lương tâm nghề y, đàn bà xây nhà, đàn ông xây tổ ấm nhỉ?”
Lữ Tố mặt trắng bệch.
Thực ra cô đã biết chuyện này từ lâu, cũng chính vì thế cô mới bỏ nhà đi, hy vọng chồng hối cải.
“Anh ấy chỉ bị ảnh hưởng bởi tận thế, tính tình thay đổi thôi. Trước kia anh ấy không như vậy.” Lữ Tố vẫn bênh vực chồng.
Thực ra so với chồng cô, nhân phẩm của Lữ Tố không có vấn đề gì, chỉ là dính phải một thằng chồng khốn nạn.
Chỉ tiếc là Phương Lạc đã kết thù với cô.
Nếu không, kéo Lữ Tố về làm thuộc hạ cũng là lựa chọn tốt.
Lữ Tố là dị năng giả hệ Mộc, lại là bác sĩ.
Trong tận thế, ngoài thức ăn ra, thứ cần lo lắng nhất chính là bị thương.
Bởi vì một khi bị thương, có thể nhiễm virus, biến thành zombie, loại virus này không có thuốc chữa.
Nếu có bác sĩ, có thể xử lý vết thương nhanh chóng, tránh chuyện này xảy ra.
Phương Lạc nghĩ ngợi, cảm thấy có thể cho Lữ Tố nhìn rõ bộ mặt thật của chồng mình.
“Chị có muốn biết, chồng chị đã nói gì với mấy con đàn bà đó khi làm chuyện ấy không?” Phương Lạc lại nói.
“Gì cơ?”
Lữ Tố cau mày, hồi hộp không biết Phương Lạc sẽ nói ra câu gì động trời.
“Chồng chị nói, nhà chị trước đây thế lực lớn, hắn sợ chị ly hôn, chỉ dám lén chơi. Giờ tận thế đến, chị bỏ hắn thì sống không nổi ba ngày, hắn chẳng lo chị thực sự bỏ nhà ra đi.”
“Không thể nào! Anh nói dối! Chồng tôi không thể nói thế được. Không ngờ anh giết chồng tôi xong lại còn vu khống trước mặt vợ hắn, anh đúng là kẻ tiểu nhân vô sỉ!”
Lữ Tố nghe xong, mặt đầy phẫn nộ. Cô và chồng yêu thương nhau, kính trọng nhau như khách, sao có thể là loại người Phương Lạc nói.
Cô cho rằng Phương Lạc đang bôi nhọ.
Trước đây cũng có người nói với cô những điều này, nhưng cô chưa bao giờ tin, chỉ cho là họ muốn có được cô nên cố tình chia rẽ.
“Tôi vô sỉ?”
Phương Lạc phì cười. Hắn nói thật, muốn cô nhìn rõ bộ mặt thật của Ngô Vũ, kết quả lại thành kẻ tiểu nhân.
Phương Lạc cũng lười để ý loại đàn bà yêu mù quáng này.
Hắn lại nhét quần lót vào miệng cô.
Thấy vẫn chưa đã, hắn cởi luôn tất, nhét luôn vào miệng Lữ Tố.
……
