Chương 13: Cãi nhau
Hắc Ám Tùng Lâm: “Cuối cùng cô cũng chịu ra mặt.”
Hề Miêu đang định đáp trả lời khiêu khích của hắn, liếc mắt một cái liền thấy lời mời kết bạn hắn gửi tới.
Trên đó chỉ có một dòng ngắn ngủi.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Kết bạn đi, tôi muốn mua đồ ăn, giá tùy cô.”
Nói lời hung dữ như vậy, kết quả chỉ là muốn mua đồ?
Hề Miêu kinh ngạc nhíu mày, muốn xem người này rốt cuộc có ý đồ gì, liền đồng ý.
Còn chưa kịp hỏi, tin nhắn của Hắc Ám Tùng Lâm đã gửi tới như súng liên thanh.
“Cô có bao nhiêu đồ ăn?”
“Đồ ăn có những loại gì?”
“Mười đơn vị một phần, tối thiểu hai mươi phần.”
Hề Miêu cười một tiếng, người này đúng là không khách khí, khẩu khí cũng ngông cuồng thật, không biết cái gì khiến hắn tự tin như vậy.
Hề Hề Hề: “Có bao nhiêu thì bán bấy nhiêu.”
“Hải sản.”
“Không bán cho anh.”
Hắc Ám Tùng Lâm trợn tròn mắt, không nhịn được hét lớn một tiếng, “Không bán thì nói làm gì!”
Giọng hét lên nghe hơi the thé, hắn lại không hài lòng ngậm miệng, “Cái thời kỳ vỡ giọng chết tiệt này!”
Trước khi lên xe, hắn chỉ là một tên lưu manh vừa bỏ học chuẩn bị bước vào xã hội.
Chẳng học được gì, chỉ học được cách ngông cuồng và hống hách.
Nhưng bây giờ không phải lúc hống hách có thể giải quyết vấn đề, trên xe hắn thật sự không còn gì để ăn, lại thử kết bạn với vài người chịu bán đồ ăn, kết quả là đồ thì đắt, mà còn chỉ chịu bán cho hắn một chút.
Với tài nguyên hiện tại của Hắc Ám Tùng Lâm, dốc hết vốn liếng cũng chỉ đổi được hai ngày đồ ăn.
Hắn đương nhiên không chịu làm cái vụ làm ăn lỗ vốn này, lại đánh chủ ý lên người Hề Hề Hề.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Này! Làm sao cô mới chịu bán cho tôi?”
Trong lúc hắn im lặng, Hề Miêu đã bán được kha khá hải sản.
Loại đồ ăn tươi sống được coi là thịt này bây giờ rất được ưa chuộng, ngoài một tên Hắc Ám Tùng Lâm ra, cô vẫn có vô số khách hàng.
Loại nhảy nhót tưng tưng như vậy, Hề Miêu lười để ý.
Dù chỉ mới nói vài câu, cô cũng có thể đoán được tâm lý của đối phương còn rất trẻ con, tự cao tự đại, dễ gây chuyện.
Vì vậy chỉ liếc mắt một cái, Hề Miêu đã định xóa hắn.
Không biết Hắc Ám Tùng Lâm cảm nhận được điều gì, đột nhiên gửi mấy tin nhắn.
Tin nhắn hiện ngay trước mắt Hề Miêu, cô liền liếc qua.
Chỉ một cái liếc này, cô đã đổi ý.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Bán cho tôi đi, bán theo giá thị trường, sau này còn ai mắng cô, tôi giúp cô giải quyết, thế nào?”
“Tôi chửi nhau rất giỏi, đánh nhau cũng rất giỏi, cô tuyệt đối không lỗ!”
“Nhận cô làm đại ca cũng được, chuyện bẩn thỉu có thể thuê tôi, tôi có kinh nghiệm!”
Hắn ra sức khoác lác về bản thân, kéo hình ảnh của mình về phía dân anh chị mà hắn từng nghe kể.
Nào ngờ Hề Miêu đã nhìn ra sự thật rằng hắn còn rất trẻ.
Bất quá hắn vô tình trúng ý, thật sự có chút lay động được Hề Miêu.
Người đáng tin cậy trong đầu cô có không ít, nhưng cái tên chuyên phá hoại thì thật sự không nhớ ra ai. Nếu Hắc Ám Tùng Lâm đúng như lời hắn nói có thể gây chuyện, vậy bán cho hắn chút đồ ăn để đổi lấy việc hắn làm chút chuyện thì tuyệt đối không lỗ.
Đã có giấc mơ biết trước làm kim chỉ nam, tương lai của Hề Miêu chắc chắn sẽ không tầm thường.
Người sợ nổi tiếng, heo sợ béo.
Một khi nổi tiếng, những thứ bẩn thỉu hôi hám sẽ từ cống rãnh bò ra, bám lấy cô làm bẩn danh tiếng của cô.
Loại tiểu nhân này là đáng ghét nhất, chuyên đi chọc ghẹo người khác, đối phó thì vừa tốn công vừa không được lợi, công sức bỏ ra với kết quả nhận lại hoàn toàn không tương xứng.
Loại người hỗn loạn như Hắc Ám Tùng Lâm, thích hợp nhất để đối phó với bọn họ.
Hề Miêu chỉ mất một giây, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Hề Hề Hề: “Anh lấy vật tư gì để trao đổi?”
Thực ra, Hề Miêu đã định đồng ý giao dịch, bất kể Hắc Ám Tùng Lâm lấy ra vật tư gì, cô cũng sẽ đồng ý.
Nhưng cô không ngờ, cái tên miệng thối này lại thật sự có thể cung cấp thứ cô muốn.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Cái này được không?”
Hề Miêu mở ảnh ra, thứ trên đó quen thuộc vô cùng, mùa đông trước đây ở văn phòng gần như ai cũng có một gói.
Miếng dán giữ nhiệt.
Có nơi còn gọi là túi sưởi, bóc ra khỏi bao bì tiếp xúc với không khí, nó có thể cung cấp nhiệt lượng khoảng hai tiếng.
Khi trời lạnh đột ngột, thứ này đối với người thường mà nói chính là thứ tốt để giữ mạng.
“Được.”
Hề Miêu đặt chỗ cá còn lại trên tay lên ô giao dịch, Hắc Ám Tùng Lâm lại không lập tức chấp nhận.
Hắn có chút ngại ngùng đưa ra yêu cầu, “Có thể cho tôi chút đồ chín không?”
Hắn vừa mới trưởng thành, tính cách thì khốn nạn, ở nhà chưa bao giờ làm việc nhà, nấu ăn thì chẳng biết tí gì, càng không nói đến mấy việc khó như cạo vảy cá.
Hề Miêu không cười nhạo hắn, lại đổi sang thứ khác.
Là khoai tây nướng còn dư từ lần bán trước.
Vốn là để dành ăn, bây giờ chia một nửa cho Hắc Ám Tùng Lâm.
Khoai tây nướng chín mang theo mùi thơm đặc trưng của tinh bột, ngay khi cầm vào tay, cái bụng đang đói đến quặn thắt của Hắc Ám Tùng Lâm liền kêu ọc ọc một trận.
Hắn cắn một miếng thật to, gần như không nhai đã nuốt xuống bụng.
Người đói lâu rất khó kiểm soát hành vi khi được ăn lại, đợi đến khi Hắc Ám Tùng Lâm phản ứng lại, bốn củ khoai tây đã vào bụng.
Tinh bột ấm áp lấp đầy dạ dày, hắn cảm động đến mức nước mắt chảy ròng ròng.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Ông đây quyết định rồi, miễn phí giúp cô dạy dỗ mấy tên vừa nói năng hàm hồ kia.”
Hề Miêu có được miếng dán giữ nhiệt rồi, trực tiếp đóng cửa sổ chat với Hắc Ám Tùng Lâm.
Hắc Ám Tùng Lâm cũng chẳng quan tâm cô có trả lời hay không, vuốt lên màn hình công khai, tìm thẳng mấy người vừa mắng Hề Miêu để bắt đầu chửi.
“Mẹ nó, vừa nãy ai mắng Hề Hề Hề, ra đây nói chuyện với ông đây!”
Trong số đó có người chỉ cay cú vài câu, có người mắng rất khó nghe, Hắc Ám Tùng Lâm nhớ kỹ tên mấy kẻ mắng khó nghe nhất rồi chửi từng người một.
Cái tên Lai Tài Ca cứng đầu này đương nhiên cũng nằm trong danh sách của Hắc Ám Tùng Lâm.
Vương Chấn Hưng mong đợi cả buổi, chỉ chờ Hắc Ám Tùng Lâm xuất hiện đối phó với Hề Hề Hề, kết quả đối phương biến mất mấy phút, họng súng lập tức xoay chuyển, mắng cả bọn họ những kẻ vừa giúp hắn mắng Hề Hề Hề.
Chưa xem được trò vui, ngược lại còn dính một thân phiền phức.
Vương Chấn Hưng tức giận thở hổn hển vài hơi, không nhịn được đáp trả.
Lai Tài Ca: “Đm mày, vừa nãy mắng vui nhất rõ ràng là mày, bây giờ lại giả vờ làm người tốt, ở đâu ra cái giống khốn nạn như mày, có mẹ sinh không ai dạy dỗ.”
Hắc Ám Tùng Lâm từ nhỏ xem phim xã hội đen lớn lên, lại làm lưu manh vài ngày, coi trọng chuyện có ơn báo ơn, có thù báo thù.
Lai Tài Ca chửi lại hắn như vậy, trong mắt Hắc Ám Tùng Lâm, chính là khiêu khích.
Hắn chửi người khác thì được, người khác chửi hắn thì không được!
Dưới sự thúc đẩy của cái tính hai mặt này, Hắc Ám Tùng Lâm bắt đầu nổi điên.
Hắc Ám Tùng Lâm: “Con mẹ mày cái thứ khốn nạn, bố mày sinh con không có lỗ đít, có gan thì báo vị trí, ông đây bây giờ qua xử lý mày!”
Vương Chấn Hưng cũng chửi ra lửa, ỷ vào việc chưa từng gặp ai, cho rằng người này không tìm được mình, liền vô tư nói.
“Không đến thì không phải đàn ông! Bố mày đang ở trên xe chờ mày!”
Hề Miêu bán hết cá trong ba lô, mở màn hình công khai lên liền thấy hai người bọn họ hẹn đánh nhau, “…”
Đánh kiểu này thì đánh cả đời cũng không chết được ai đâu nhỉ……
