Chương 23: Khách Không Khí
Khách Không Khí.
Cái tên nghề này nghe có vẻ mơ hồ, nhưng thực ra có liên quan đến nguyên tố gió.
Hề Miêu định xem hiệu quả của danh hiệu mới trước, rồi mới nghiên cứu kỹ nghề nghiệp của mình.
【Chuyên Gia Nghề Nghiệp: Khi sở hữu danh hiệu này, sự hiểu biết của bạn về nghề nghiệp của mình sẽ tăng lên đáng kể.】
Mắt Hề Miêu sáng lên.
Nhiều người chơi có nghề mạnh sau khi chuyển nghề thường thua thiệt vì hiểu biết không đủ. Họ không phải không biết suy nghĩ, chỉ là khi không có phương hướng, suy nghĩ lung tung dễ đi vào ngõ cụt, khó mà phán đoán được mình đang đi đúng đường hay rẽ nhầm lối.
Còn danh hiệu này có thể giúp Hề Miêu đi đúng hướng một cách tối đa.
Cô lập tức mở phần giới thiệu người chơi, lúc này nó đã thay đổi.
Mục nghề nghiệp biến thành Khách Không Khí, phía sau còn có một biểu tượng nhỏ.
Đó là kỹ năng riêng cô có thể dùng.
【Không Khí Trảm: Khi tấn công, có xác suất hình thành đao khí, đao khí có thể kéo dài thêm một mét tầm đánh.】
Mắt Hề Miêu càng sáng hơn, cô hiểu ngay kỹ năng này.
Khoảng cách chém của cô sẽ xa hơn, dùng không khí tạo thành một lưỡi đao vô hình khác, giống như trong phim võ thuật, những cao thủ luyện nội công đến mức tối thượng có thể phóng nội kình ra ngoài.
Cô không nhịn được muốn thử.
Cô dùng một khúc gỗ tròn làm đối thủ, đứng cách nó ba mét rồi tấn công.
Chiều dài của thân đao không đủ để chạm tới ở khoảng cách này, nhưng sau khi dùng Không Khí Trảm, trên khúc gỗ xuất hiện vết chém, bị tách làm đôi.
Hề Miêu vui mừng khôn xiết.
Ở ngoài đời, chẳng ai có thể tạo ra một làn sóng không khí trong suốt có thể nhìn thấy như hiệu ứng phim ảnh. Không Khí Trảm của Hề Miêu là vô hình, nó như một luồng gió sắc bén lao đi, nhưng người ta khó mà phân biệt được vị trí của luồng gió.
Nếu dùng khéo, kỹ năng này có thể coi là tuyệt sát.
Chỉ có điều xác suất hình thành đao khí không ổn định, Hề Miêu muốn kỹ năng này kích hoạt một trăm phần trăm.
Muốn làm được điều đó, cần phải luyện tập thật nhiều, chỉ có thể tiến bộ theo thời gian.
Hề Miêu nâng niu mài lưỡi Thanh Đao Tuyệt Thế, rồi cất vào ô đầu tiên trong túi đồ.
Còn khoảng hai mươi mấy tiếng nữa là đợt rét đậm kết thúc, mấy món đồ trùng lặp cô rút được có thể bán trong lúc này.
Hề Miêu đã có áo giữ nhiệt, thứ tốt không sợ nóng lạnh này chắc chắn bán được giá cao.
Lò nung nhỏ Hề Miêu cũng định bán, giá trị của nó còn cao hơn cả áo giữ nhiệt, phải đổi lấy mấy món đặc biệt mới đáng.
Hề Miêu nhìn chằm chằm thanh trường kiếm sắc bén vài giây, rồi mở khung chat với Tiểu Tiểu Dũng Sĩ hỏi:
“Sao rồi, có hứng thú không?”
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ tất nhiên là có hứng thú. Anh từng học kiếm đạo, hồi nhỏ đã khổ luyện một thời gian, kiếm là vũ khí hợp với anh nhất.
Anh luôn muốn kiếm một thanh kiếm làm vũ khí, trước đó từng thử dùng vỏ sò Hề Miêu bán cho để làm, nhưng vỏ sò cong quá, không thành công.
Giờ có một thanh kiếm tự dâng đến tận cửa, ý nghĩ đầu tiên của Tiểu Tiểu Dũng Sĩ là phải có được nó bằng mọi giá.
Nhưng ngay sau đó là sự xấu hổ và bối rối dâng lên.
Tài nguyên của anh hiện tại quá ít.
Vỏ sò Hề Miêu bán cho anh trước đó đã được anh làm thành tấm khiên, là vũ khí phòng thân hiện tại của anh. Phần thừa thì rèn thành mấy món vũ khí nhỏ, không bán được giá, chỉ đủ đổi lấy miếng ăn.
Giờ anh thật sự không có vốn để nói chuyện mua thanh kiếm này.
Nếu là người khác hỏi, Tiểu Tiểu Dũng Sĩ còn có thể liều mặt dày dùng tình cảm làm vật thế chấp, sau đó cố gắng gấp bội để trả. Nhưng người hỏi là Hề Miêu.
Một người đã giúp anh hai lần, là ân nhân mà anh đang nợ tình cảm.
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ nghĩ, anh không thể chiếm lợi của Hề Miêu thêm lần nữa, như vậy thật quá đê tiện.
Anh chỉ muốn có thanh kiếm, nhưng chưa đến mức không có nó thì chết.
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ giằng co trong lòng, không nhịn được nghĩ, lỡ như anh có thể trả nổi giá của thanh kiếm này thì sao?
Ảo tưởng này mang một sức mạnh khiến người ta khó mà từ bỏ, anh hỏi một câu: “Đổi nó bằng gì?”
Anh nhìn thanh kiếm, lưỡi kiếm sắc bén, chuôi kiếm được thiết kế tỉ mỉ, đủ để nói lên đây là một thanh kiếm tốt đến nhường nào. Tiểu Tiểu Dũng Sĩ không phải kẻ không biết hàng, chính vì biết hàng nên anh càng không muốn chiếm lợi của Hề Miêu.
Hề Miêu đã quyết tâm muốn kết giao với Tiểu Tiểu Dũng Sĩ.
Anh có khả năng rèn, chiến đấu cũng nổi tiếng, nhân phẩm lại tốt, là người thật sự có thể kết giao bằng cả tấm lòng.
Muốn sống sót lâu dài trong chuyến tàu sinh tồn này, có một người bạn như vậy sẽ mang lại rất nhiều lợi ích.
Đối với những người bạn đáng để đầu tư, cô không ngại thể hiện thiện ý của mình.
“Tôi muốn một bộ giáp nhẹ bảo vệ thân thể, không cần đưa ngay bây giờ, đợi sau này cậu có nguyên liệu thì làm cho tôi một bộ, được không?”
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ sững người, không ngờ Hề Miêu lại chấp nhận kiểu giao dịch hứa hẹn suông như vậy.
Cô ấy có vẻ hơi quá tin tưởng anh rồi.
Sự tin tưởng này khiến người ta khó hiểu, nhưng càng khiến lòng anh ấm áp, cảm xúc dâng trào.
Đời người được mấy lần nhận được sự tin tưởng như thế? Tiểu Tiểu Dũng Sĩ thấy cay cay nơi cổ họng, cảm động vô cùng.
“Cảm ơn cậu, tôi thật sự rất cần một thanh kiếm.”
Anh hiếm khi bộc lộ chút cảm xúc của mình: “Khi nào tìm được nguyên liệu thích hợp, tôi nhất định sẽ làm cho cậu một bộ giáp tốt nhất.”
Hề Miêu không khách sáo với anh, ngược lại còn nói rõ yêu cầu của mình.
“Tôi muốn loại mặc sát người, có thể bảo vệ được các cơ quan chính.”
Yêu cầu của Hề Miêu giống như áo chống đạn, nhưng phải mỏng nhẹ đến mức có thể mặc bên trong quần áo mà không bị phát hiện.
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ nghiêm túc ghi nhớ yêu cầu của cô: “Yên tâm, có nguyên liệu thích hợp, tôi nhất định sẽ làm một bộ giáp khiến cậu hài lòng.”
Vừa dứt lời, anh đã nhận được thanh kiếm.
Lưỡi kiếm lạnh như băng, chạm vào mát lạnh thấu xương, nhưng Tiểu Tiểu Dũng Sĩ lại thích vô cùng.
Anh hiểu thiện ý của Hề Miêu, kiểu mua chịu này có thể giúp anh tăng tỷ lệ sống sót ở giai đoạn đầu rất nhiều. Trạm thứ ba đã cho Tiểu Tiểu Dũng Sĩ một bài học, anh cũng tìm thấy rương báu dưới gốc cây, nhưng vì có rắn nên không lấy được, còn bị thương nhẹ.
Có thể thấy, những trạm tiếp theo chắc chắn không ít nguy hiểm.
Càng sớm có được vũ khí phòng thân, càng đảm bảo an toàn cho bản thân.
Lòng anh tràn đầy, trong môi trường nhiệt độ giảm sâu mà lại cảm thấy có chút ấm áp.
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ nói thêm: “Sau này cậu muốn rèn vũ khí gì, hay đao của cậu bị hỏng, đều có thể tìm tôi.”
Nhận được tin nhắn của anh, Hề Miêu vui vẻ trả lời một tiếng “Được”.
Có qua có lại là bước đầu tiên của tình bạn, cô nghĩ họ nhất định có thể trở thành bạn tốt.
Hề Miêu quay sang, rao bán áo giữ nhiệt trên kênh công cộng.
Dù cô đã trữ một lượng lớn vật tư giữ ấm để bán, nhưng so với hơn mười triệu người, chút đồ của cô vẫn quá ít.
Đợt rét đậm này đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, cũng khiến những thứ giữ ấm càng trở nên quý giá.
Ba chữ “Hề Hề Hề” vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của tất cả những ai đang xem kênh công cộng.
Lưu Hương Hương cũng là một trong số đó. Cô co ro thành một cục, tứ chi cứng đờ gần như không cử động được, hai tay ôm chặt lấy bụng để bảo vệ sinh linh nhỏ bé bên trong.
Ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy áo giữ nhiệt, gương mặt hốc hác đến hõm sâu khiến đôi mắt to một cách bất thường, mất đi sự hài hòa, trông như hai quả nho chín quá sắp thối rữa.
Cơn đau nhẹ ở bụng thúc giục cô phải có được chiếc áo này bằng mọi giá!
Lưu Hương Hương nhanh chóng nhìn quanh túi đồ của mình, chỉ thấy một thứ có khả năng thành công.
Cô treo thứ đó lên mục giao dịch, rồi nhắn tin riêng cho Hề Hề Hề.
Lưu Hương Hương: “Có thể đổi lấy áo của cô không?”
