Chương 37: Kẻ Lạc Loài, Chẳng Phải Tự Dâng Đến Cửa Sao?
Nhân lúc lũ người sói lên đỉnh núi, Hề Miêu lại trèo tường vào thêm mấy nhà nữa.
Nhưng không tìm thấy sói con nào khác.
Kế hoạch đưa sói con về nhà để đổi rương báu coi như thất bại.
Tuy nhiên, tối vào rừng lại thuận lợi lạ thường, dọc đường thấy khá nhiều cây thuốc, thậm chí còn tìm được hai cây nhân sâm và linh chi.
Tiếc là Hề Miêu mù mờ về thuốc Bắc, chỉ nhận biết vài loại, còn phương thuốc thì chẳng hiểu gì.
Mấy thứ này không thể tùy tiện kết hợp ăn, nếu sai liều lượng hoặc cách sắc thuốc thì dễ gặp chuyện.
Nhiều nhất cô chỉ có thể lúc nguy cấp cắt một lát nhân sâm ngậm dưới lưỡi để cầm hơi.
Sau một đêm, Hề Miêu đến điểm hẹn để gặp hai người kia.
Huy Tử đã tới, bên cạnh còn có một cái bao tải đang ngọ nguậy. Hề Miêu biết thừa bên trong là ai, không vội mở ra xem mà hỏi:
– Tiểu Dũng chưa tới à?
Huy Tử chưa quen với cái tên Tiểu Dũng, khựng lại nửa giây rồi đáp:
– Tối qua tôi gặp cậu ấy, hình như cậu ấy tìm được thứ gì đó, bảo sẽ đến muộn một chút.
Thực ra, Tiểu Tiểu Dũng Sĩ không đến trễ bao lâu, vài phút sau đã hớt hải chạy tới.
– Không vội – Hề Miêu chào một câu, rồi đưa tay mở bao tải, để lộ Tây Môn Khánh bị trói chặt, miệng bị bịt kín.
Tây Môn Khánh vừa thấy ba người này, trong lòng hoảng loạn, biết chuyện chẳng lành.
Hắn không nói được, chỉ gật đầu lia lịa.
Huy Tử bật cười:
– Thằng này đang lạy lục van xin đấy!
Tiếc là hắn không có lòng từ bi, hôm nay chắc chắn sẽ không tha cho Tây Môn Khánh.
Đêm qua trong lúc bắt Tây Môn Khánh, Huy Tử đã nếm không ít khổ sở, giờ cánh tay giấu trong tay áo vẫn còn đau âm ỉ.
Xét về thực lực, Tây Môn Khánh chẳng có gì, nhưng hắn nham hiểm, thủ đoạn đê tiện, Huy Tử dốc hết tài năng mà suýt nữa bại dưới tay hắn, cuối cùng phải dùng một món đạo cụ mới lật ngược thế cờ.
Huy Tử rút cục vải lớn nhét trong miệng hắn ra, hỏi:
– Còn lời trăng trối nào muốn nói không?
– Các người không thể giết tôi! Tôi, tôi có chìa khóa khách sạn trên người, chỉ cần thả tôi ra, tôi sẽ đưa cho các người, lúc đó các người có thể trốn vào khách sạn nghỉ ngơi, còn có đạo cụ nữa, đạo cụ trên người tôi đều cho các người hết!
Tây Môn Khánh nghĩ lại tất cả những gì mình có, dốc hết sức để thuyết phục mấy người này đổi ý.
Tiếc là những gì hắn nói chẳng có chút sức hấp dẫn nào với họ.
Hề Miêu bình tĩnh chờ hắn nói xong, hỏi:
– Hết rồi à?
Tây Môn Khánh nhận ra cô không hề bị lay động, biết mình sắp chết, mồ hôi lạnh túa ra, vẻ mặt trở nên hung tợn.
– Nếu biết ngươi là loại đàn bà độc ác như vậy, ngay từ ngày đầu gặp ta đã nên giết ngươi, rồi ném xác ngươi vào rừng, cho ngươi thối rữa sinh giòi, bị súc vật gặm nhấm!
Hề Miêu bị hắn chửi, ngược lại còn bật cười.
– Chửi nữa đi.
Tây Môn Khánh không hiểu, hận không thể trút hết những lời độc địa, nhưng chưa kịp chửi thêm hai người kia thì cổ họng đau nhói, không nói được nữa.
Hắn ngã về sau, thấy một thân thể không đầu đang co giật.
Đợi đến khi đầu rơi xuống đất nặng nề, hắn mới nhận ra đó là thân thể của mình.
Rồi mắt nhắm lại, hoàn toàn chết hẳn.
Hề Miêu phẩy sạch máu trên dao, hai người còn lại vẻ mặt phức tạp nhưng không ai có vẻ không nỡ.
– Loại tiểu nhân này, hôm nay không giết, sau này chắc chắn thành họa.
Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, Huy Tử gật đầu:
– Đêm qua giao thủ với hắn, tôi đã có ý giết, cảm ơn chị Hề, giờ tôi cũng coi như giải quyết được một chuyện trong lòng.
Hắn chưa từng giết người, trên đường về đã nhiều lần nghĩ đến việc ra tay, nhưng cuối cùng vẫn không hạ thủ được.
Giờ thấy Tây Môn Khánh chết gọn gàng, trong lòng ngược lại thấy nhẹ nhõm.
Hề Miêu hiểu, nếu không phải từng giết người trong giấc mơ tiên tri, giờ này chắc cô cũng khó mà ra tay.
Cô khéo léo chuyển chủ đề:
– Còn có thể ở lại hai ngày, các cậu đều tìm được hướng tàu chứ?
Tiểu Tiểu Dũng Sĩ gật đầu:
– Tôi nhớ đường.
Huy Tử thì rút ra một cái kim chỉ đường trông giống hệt cái đeo trên cổ Hề Miêu:
– Tôi có cái này, có thể tìm được tàu.
– Vậy thì tốt, chúng ta chia tay ở đây nhé, hai ngày tới tìm được bao nhiêu tài nguyên thì tùy vào bản lĩnh mỗi người. Tôi xin chúc hai cậu đầy túi trở về.
Hề Miêu mỉm cười, bước về phía trước, hai người vô thức đi theo cô vừa nói vừa bước, giờ đã cách xa xác Tây Môn Khánh.
Huy Tử kết bạn với Hề Miêu, trong lòng cảm thán.
Vốn tưởng rằng Hề Hề Hề chỉ nhờ may mắn nên mới nổi tiếng trên kênh công cộng, giờ xem ra, chị Hề rõ ràng là có bản lĩnh thật. Chuyến này gặp được chị ấy, coi như hai anh em bọn họ gặp may.
Chia tay hai người, Hề Miêu quay đầu đi vào trong Làng Người Sói.
Cô vẫn muốn thử xem đưa dân làng cho sói có đổi được rương báu không.
Đột nhập vào làng khó hơn trước khá nhiều, dân làng trở nên cảnh giác, tụ tập lại với nhau, lúc nghỉ ngơi cũng đi thành nhóm hai ba người, gặp người chơi là thẳng tay giết.
Đạo cụ tàng hình của Hề Miêu đã dùng hết, giờ chỉ còn là một cái kẹp tóc đơn thuần, muốn tránh người khác để bắt được dân làng lạc loài là vô cùng khó khăn.
Cô phục kích cả một ngày, tính toán thời gian, chỉ còn có thể ở lại trạm này mười giờ nữa, quyết định liều một phen.
Còn lúc này, Marissa rơi vào tay người chơi đã có cơ hội trốn thoát.
Theo lý mà nói, cô ta ở trong chiếc lồng chim đạo cụ, không còn cơ hội ra ngoài nữa, nhưng nữ người chơi sở hữu chiếc lồng chim có thân hình mảnh khảnh, chưa đến chín mươi cân, lúc tìm rương báu trong rừng đã bị dân làng Làng Người Sói phát hiện.
Chỉ một cú đấm và một cú cào, nữ người chơi đã chết tại chỗ.
Thậm chí ngay cả thi thể cũng không được giữ lại, bị mấy người chia nhau tại chỗ.
Sau khi người chơi chết, đạo cụ không được bỏ vào ba lô của cô ta trở thành vật vô chủ.
Chiếc lồng chim treo bên hông cô ta phóng to lên gấp mấy lần, khóa tự động mở ra, thả Marissa bị giam cầm ở đó ra.
Vừa nhìn thấy dân làng, Marissa liền khóc nức nở:
– Đều là do đám người ngoại lai đó làm! Hai anh em chúng ta chết chắc chắn là do con đàn bà ở trọ trong khách sạn của tôi giết!
Việc bị nhốt vào đã xác nhận suy đoán của Marissa, vừa ra ngoài cô ta liền kể đặc điểm ngoại hình của Hề Miêu cho những dân làng khác, xin họ nhất định phải bắt được cô, băm xác để báo thù cho anh em.
Dù Marissa có đáng ghét đến đâu, thì cô ta vẫn là một phần của ngôi làng.
Những người sói còn lại đương nhiên cùng chung mối thù, nhanh chóng theo manh mối cô ta cung cấp để tìm Hề Miêu.
Marissa bị bỏ lại trong rừng, ăn chút gì đó, chống cây đi sau cùng.
Cô ta có ý định quay về khách sạn xem sao, nên không đi cùng đường với những người bạn đã cứu mình ra, hẹn lát nữa tập trung ở trong làng.
Marissa đi trên một con đường hoang, từ xa trông thấy một xác chết không đầu nằm dưới đất, nhìn cách ăn mặc, trong lòng cô ta liền thót lên.
Là gã tình nhân có cặp mông to mà cô ta mới để ý!
Phải nói rằng, Tây Môn Khánh có chút tâm đắc trong việc hầu hạ người khác, mới ở chung vài ngày mà Marissa đã dành cho hắn chút tình cảm, giờ thấy hắn phơi thây nơi hoang dã, thi thể bị dã thú gặm nhấm mà không khỏi xót xa.
– Khánh, anh yên tâm, em nhất định sẽ bắt con tiện nhân đó báo thù cho anh!
Ở Làng Người Sói một ngày, trở về tay không, Hề Miêu tình cờ nghe được lời thề độc này.
Nhìn lại, Marissa chỉ có một mình, khóe miệng cô liền nhếch lên.
Kẻ lạc loài, chẳng phải tự dâng đến cửa sao?
