Chương 55: Đổi đồ lấy đồ
Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, chia tay Tần Phi Phi, Lý Tiểu Nhiễm về thẳng nhà. Cô phải nhanh chóng trồng bông. Thời gian ban đêm gần đây đã rút ngắn xuống còn hai tiếng đồng hồ. Cô muốn trồng bông trước khi toàn bộ thời gian chuyển thành ban ngày, để cây có thể hấp thụ được nhiều ánh nắng hơn. Ánh nắng nhận được càng nhiều thì khả năng biến dị càng lớn.
Đồng thời, Lý Tiểu Nhiễm chợt nảy ra một ý. Nếu có thể chọn trồng theo thuộc tính của cây, thì tiếp theo cô cũng có thể thử thay đổi chủng loại rau, trồng thêm nhiều loại rau thuộc hành Hỏa trong ngũ hành để xem hiệu quả thế nào.
Sau đó, cô lấy một cuốn bách khoa toàn thư về thực vật ra xem. Ớt, hẹ, gừng, tỏi, hồ tiêu... Sao toàn là gia vị thế này? Rồi cô xem tiếp phần trái cây. Có thể trồng nhãn và táo tàu. Hay là thêm cả thanh long ruột đỏ nữa nhỉ? Mặc dù nó được coi là có tính mát, nhưng ai bảo nó có hình dáng đặc biệt, tên cũng càng đặc biệt hơn chứ!
Và thế là cô vui vẻ quyết định đổi một mẻ cây mới. Nhưng vụ trước có nhiều loại rau vừa thu hoạch xong, mới trồng lại. Vậy thì cô thu toàn bộ cả chậu, cả đất, cả hạt giống vào trong không gian.
Cô lại cùng Lý Minh Phong đi đổi một ít chậu hoa cỡ lớn và đất về.
Trở về nhà, Lý Tiểu Nhiễm lại cảm thấy thời tiết ban ngày dài, cực nóng này có vẻ hợp với cát thu thập được trong đợt bão cát hơn. Vậy nên cô làm luôn, trộn một phần đất với cát, đảo đều. Một phần đặt ở ban công, một phần để ở phòng khách. Rắc hạt giống đã chọn xuống, tưới nước.
Ngày 23 tháng 1 năm 2028, nhiệt độ 73°C, màn đêm đã lặng lẽ biến mất.
Đồng hồ sinh học của mọi người đã bị đảo lộn nghiêm trọng. Buồn ngủ thì ngủ, tỉnh dậy thì ăn.
Hôm đó, Lý Minh Phong bất ngờ nhận được điện thoại của Tần Thụy. Cậu ta nói dì Vương cũng có triệu chứng dị ứng với tia cực tím, hỏi nhà cậu có hành tây không, cậu ta muốn đổi một ít.
Lý Tiểu Nhiễm chưa từng trồng hành tây, nhưng có cư dân mạng nói nha đam cũng có tác dụng. Cô bảo Lý Minh Phong bẻ một chiếc lá to mang sang dùng thử, xem có hiệu quả không.
Cây nha đam lớn nhà cô đã cao hơn hai mét, thân rễ to khỏe, lá dày và rộng. Một chiếc lá đã dài tới 40 cm, rộng 5 cm, độ dày lên tới 2 cm. Ước chừng một lá thế này bôi khắp người cũng không thành vấn đề.
Hai người cùng đến nhà Tần Thụy, Lý Tiểu Nhiễm cũng đi theo. Cô muốn xem tình hình của dì Vương. Hai người còn tiện thể mang theo một ít rau củ sấy khô, đồ hộp và các loại rau khác.
Nhà Tần Thụy ở phòng 3019, tòa A, cũng là căn hai phòng, diện tích khoảng hơn bảy mươi mét vuông. Trong nhà bày đầy cây xanh. Tình trạng của dì Vương không được tốt. Da ở cánh tay và mặt bị bong tróc nghiêm trọng, còn nổi từng mảng mẩn đỏ.
Dì Vương còn nói trên người cũng nổi mẩn đỏ, chỉ là không nghiêm trọng bằng cánh tay.
Dì chỉ ở ngoài vài tiếng đồng hồ, không ngờ lại thành ra thế này.
Dì lên mạng thấy có cư dân mạng nói bên ngoài căn cứ đã mọc lên cây xanh, đều là những loại chưa từng thấy, là thực vật biến dị. Hiện tại đang có người thu mua, giá cả rất hấp dẫn. Dì không kìm được lòng tham, bảo Tần Thụy dẫn dì ra ngoài một chuyến, không ngờ về nhà lại thành ra thế này.
Không biết vì lý do gì, Tần Thụy trông vẫn ổn.
Hai chị em Lý Tiểu Nhiễm trò chuyện với dì Vương một lúc rồi không ở lại lâu. Họ bảo dì thử dùng nha đam họ mang đến, nếu có tác dụng thì có thể liên lạc lại với họ, nhà họ vẫn còn một ít.
Cư dân mạng quả nhiên không lừa người. Nha đam có tác dụng rất tốt. Hai ngày sau, Tần Thụy gọi điện báo tin, nha đam còn chưa dùng hết mà triệu chứng của mẹ cậu đã khỏi hẳn. Bất quá, số nha đam còn lại đã bị Ngô Bạch cướp mất.
Đồng thời, cậu ta còn hỏi nha đam nhà cô có bán không. Ngô Bạch và bạn bè thường xuyên lập đội ra ngoài săn bắn, giờ còn thêm việc hái dị thực. Ở ngoài trời lâu, việc xuất hiện triệu chứng dị ứng là khó tránh khỏi. Nhu cầu về nha đam của họ khá cao. Nếu cô bán, họ muốn đổi một ít.
Hai người Lý Tiểu Nhiễm không hiểu rõ giá cả thị trường của thực vật biến dị, mà họ cũng chẳng cần điểm tích lũy. Cuối cùng họ đề nghị có thể dùng dị thực hái ngoài hoang dã để đổi theo tỷ lệ 1:1.
Nhưng họ cũng đưa ra điều kiện, vì nha đam chắc chắn phải bẻ từng lá một, không thể bẻ một phần. Nếu không, phần còn lại để lâu sẽ bị chảy nhựa, lãng phí.
Ngô Bạch và mọi người không bận tâm, vì họ cần số lượng lớn. Nếu nhất thời không đủ dị thực, lần sau sẽ bù sau.
Dị thực đổi được tất nhiên là có quả thì lấy quả, có hoa thì lấy hoa. Cuối cùng, nếu cây không lớn, có thể đổi cả cây, nhưng nhất định phải tươi.
Lý Minh Phong cũng nhân cơ hội đổi với họ một ít thịt biến dị: thịt gà, thỏ, còn có một ít thịt lợn rừng.
Gần đây không rõ vì nguyên nhân gì, dị thực ngoài hoang dã xuất hiện với tốc độ bùng nổ, sinh trưởng nhanh chóng, mọc thành từng mảng. Hiện tượng này khiến một lượng lớn người đổ xô ra ngoài hái lượm.
Lợi ích đủ lớn, người ta cũng chẳng thèm để ý mình có bị dị ứng tia cực tím hay không.
Điều này khiến số người bị dị ứng tăng vọt, tình trạng triệu chứng trở nên trầm trọng hơn, ngày càng phổ biến. Đồng thời, còn xuất hiện những triệu chứng mới như chóng mặt, buồn nôn, hôn mê, thậm chí ảo giác. Nghiêm trọng hơn là đã có trường hợp tử vong do suy đa tạng.
Triệu chứng mới này có vẻ giống với bệnh say nắng cấp tính ở mức độ nặng hơn.
Có cư dân mạng đăng tải tình hình hiện tại của bệnh viện lên mạng. Video cho thấy bệnh viện chật kín người, đã rất đông đúc, nhưng vẫn còn người đang tiếp tục đổ vào.
Có người triệu chứng nhẹ đến lấy thuốc, có người nặng hơn một chút thì có người nhà đi cùng, còn có những người được khiêng bằng cáng vào, là bệnh nhân cần cấp cứu. Điều này khiến đội ngũ y bác sĩ thiếu hụt trầm trọng, trật tự tại hiện trường có lúc rơi vào hỗn loạn.
Bệnh viện nằm trong một ngọn núi bên cạnh tòa A của Yên Sơn Tân Thành, bên cạnh còn có một khu vườn trồng trọt. Tổng thể có 91 tầng, từ tầng 60 trở lên là khu điều trị nội trú, từ tầng 40 đến 60 là nơi kiểm tra các loại thiết bị, còn lại là phòng phẫu thuật, nhà thuốc, phòng khám, v.v.
Bất quá, bên cạnh tòa nhà chính của bệnh viện còn có vài tòa nhà thấp tầng. Nghe nói những nơi đó tiếp nhận các bệnh truyền nhiễm, hoặc các bệnh đặc biệt, cũng như là nơi chẩn đoán và điều trị một số bệnh mới phát hiện.
Người bệnh ngày càng nhiều, dần dần có người bắt đầu tìm ra quy luật. Cư dân mạng tổng kết phát hiện, những người ăn thực vật và động vật biến dị trong thời gian dài, xác suất bị dị ứng hoặc say nắng sẽ giảm đi rất nhiều.
Sau đó, những người hái dị thực không chỉ tự mình hái mà còn tự ăn, cho người nhà ăn, còn đổi qua đổi lại với nhau, thậm chí bắt đầu phơi khô để tích trữ. Điều này khiến lượng dị thực lưu thông ra ngoài giảm đi.
Bởi vì mọi người phát hiện, tích trữ quá nhiều điểm tích lũy cũng chẳng để làm gì. Chỉ để mua những thứ cần thiết như lương thực, nước uống, nộp tiền nước, tiền điện. Vũ khí và quần áo điều hòa nhiệt độ đều là những thứ dùng được lâu dài, tạm thời không cần dùng quá nhiều.
Chẳng lẽ lại đi mua trang sức? Ra ngoài ai cũng ăn mặc kín mít, trang sức cũng chẳng khoe ra được. Người mua cũng chẳng có mấy ai. Còn khu vui chơi giải trí ở tầng năm, ban đầu mới mở thì mọi người thấy mới lạ, hoài niệm quá khứ nên đều đến chơi. Sau đó cũng chẳng còn ai hỏi đến.
Vậy nên đổi quá nhiều điểm tích lũy cũng chẳng dùng đến! Chi bằng tự ăn nhiều dị thực để ít bệnh tật. Thân thể khỏe mạnh rồi còn có thể ra ngoài săn bắn, tiếp tục hái dị thực, tạo thành vòng tuần hoàn tốt.
Điều mọi người mong cầu rất đơn giản, khỏe mạnh, ăn ngon uống tốt là mãn nguyện rồi! Còn lại đều là phù du.
Ha! Con người bắt đầu tỉnh ngộ rồi!
Nhưng các gia tộc lớn, những nhà giàu có được điểm tích lũy qua các kênh khác, còn có một số tầng lớp lãnh đạo thì không vui. Bình thường bọn họ không cần tự mình động thủ, chỉ cần dùng điểm tích lũy là có thể dễ dàng thu mua được số lượng lớn, chủng loại đa dạng dị thực.
Hiện tại điểm tích lũy dường như không còn tác dụng mấy, có chút giống với kiểu trao đổi vật lấy vật thời nguyên thủy.
Sau đó, căn cứ và các phe phái thu mua dị thực bắt đầu tăng giá thu mua.
Nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu, chỉ có một số người cần điểm tích lũy mới đổi một lượng nhỏ.
Tăng giá thu mua không có tác dụng, căn cứ bắt đầu tự tổ chức người ra ngoài hái lượm săn bắn, để đảm bảo hoạt động đổi điểm của căn cứ diễn ra bình thường. Vốn dĩ trọng tâm công việc của căn cứ là mở rộng căn cứ, hiện tại không thể không tách một bộ phận người ra làm công việc hái lượm và săn bắn.
Các gia tộc lớn cũng vậy, bỏ điểm tích lũy thuê đội ngũ giúp hái lượm, sau đó số vật tư hái được còn phải chia theo tỷ lệ nhất định với người được thuê.
Kết quả của chuỗi sự kiện này là ranh giới giữa các tầng lớp bắt đầu trở nên mơ hồ, khoảng cách giàu nghèo dần dần thu hẹp lại.
