Chương 68: Hoàng đại tiên: Không ai thoát khỏi móng vuốt của ta!
Cố Tinh Miểu không muốn dính vào chuyện này lắm.
Khi nghe Hoàng đại tiên, kẻ vốn chẳng bao giờ chịu ra khỏi cửa, lại trở nên tích cực đến vậy, cô theo bản năng cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Thế mà Hoàng đại tiên vẫn dụ dỗ: “Chẳng phải cô nói con người ở thế giới này không hiểu văn hóa sao? Chúng biết còn chưa bằng ta biết đâu?”
“Người đó biết dùng Thuật Ngũ Quỷ Vận Tài, chẳng phải cùng đến từ một nơi với chúng ta sao?”
Cố Tinh Miểu nhìn chằm chằm con chồn vàng mấy giây, rồi mới nói: “Không ngờ anh lại nhiệt tình như vậy.”
Con chồn vẫy cái đuôi to, vẻ mặt đầy tự hào: “Ta vẫn luôn là một vị tiên tốt.”
Cố Tinh Miểu không nói gì, và khi Hoàng đại tiên tưởng cô chắc chắn sẽ không đi xem náo nhiệt, thì lại thấy cô mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài.
Hoàng đại tiên hơi ngơ ngác: “Cô định đi à?”
“Chẳng phải anh muốn đi sao?” Cố Tinh Miểu hỏi ngược lại.
Hoàng đại tiên càng không hiểu nổi.
Cố Tinh Miểu không phải kiểu người dễ dàng thay đổi chủ ý vì lời người khác, vậy nên việc cô đột nhiên quyết định đi chắc chắn có lý do khác –
Chỉ là nó đoán cũng không sai, Cố Tinh Miểu đổi ý không phải vì mấy lời của nó, mà vì khi xem bản tin, cô nhận ra... những người chết trông giống hệt như bị ác quỷ ăn thịt.
Ít nhất là rất khớp với hình ảnh ác quỷ giết người trong trí tưởng tượng của người Hoa.
「Em gái đừng đi xem náo nhiệt! Con chồn vàng này có phải không có ý tốt không? Có phải thấy em gái không nói nó giống người nên định giết em gái không!?」
「Trước còn thấy nó dễ thương, em gái của chúng ta tuyệt đối không thể bị con chuột trộm này lừa」
「Hiện trường giết người có gì đẹp mà xem, chúng ta làm khán giả đứng xem, còn streamer thì đứng ngay hàng đầu! Nguy hiểm lắm, đừng đi, đừng đi——」
Bình luận đầy rẫy lời can ngăn Cố Tinh Miểu đừng đi, thậm chí còn chưa ra khỏi cửa mà nhiều người đã đoán già đoán non chuyện có thể xảy ra, và những tưởng tượng, nghi ngờ trên màn hình ngày càng quá đáng.
Cố Tinh Miểu thì đã chuẩn bị xong, còn nhấc ba lô lên.
“……Anh hơi nặng đấy.” Cô vừa đi ra cửa vừa không nhịn được mà cân nhắc trọng lượng, khóe miệng giật giật.
Giọng Hoàng đại tiên lạnh tanh: “Ta còn chưa ở trong ba lô mà.”
「A a a Hoàng đại tiên có ý gì, cái gì mà không ở trong ba lô, vậy thì lọn lông vàng ló ra trong ba lô là cái gì?」
「Không phải chứ, sao cảm giác giống phim kinh dị thế này」
「Tiên gia trong văn hóa truyền thống Tung Của vốn chính tà lẫn lộn, con chồn này trông tà môn cũng dễ hiểu thôi, biết đâu là chuột xấu!」
Cố Tinh Miểu mặc kệ, chỉ tiếp tục bước đi.
Đôi mắt láo liên của Hoàng đại tiên lộ ra chút thất vọng. Cố Tinh Miểu này gan thật đấy, trước đây nếu nó dọa kiểu này, con người đã sợ đến mức vãi cả ra quần.
“Cũng phải, cô như vậy ta mới thấy cô là con người tốt.” Hoàng đại tiên lẩm bẩm, tay như đang so đo gì đó, “Có thể cộng thêm một điểm.”
Cố Tinh Miểu không nhịn được: “Tôi cộng điểm cho anh thì có.”
Dù sao thì cũng là con chồn muốn thành tiên, chứ không phải cô.
Cô đánh giá tổng thể cho nó thì còn nghe được, cái đồ diễn sâu này.
Hoàng đại tiên lại không đồng tình, vẻ mặt đắc ý vỗ vỗ ba lô: “Chấm điểm là hai chiều, ta không phải vào nhà ai cũng được, phải khảo sát đã.”
Cố Tinh Miểu: “……”
Không biết phải nói bao nhiêu lần nữa, cô căn bản không có ý định thỉnh thần.
Thôi, nói chuyện với con vật nhỏ đắm chìm trong thế giới riêng này chẳng ăn thua, nó muốn khảo sát thì khảo sát.
Cố Tinh Miểu coi như nuôi một con vật nhỏ không cần ăn, chỉ để trò chuyện.
Dù cảnh sát có nói tốt nhất đừng đến gần nhà bốn người đã chết, nhưng vẫn có không ít người vì tò mò về cái chết đột ngột mà kéo đến, mà cảnh sát cũng không ngăn cản.
Nhiều người cho rằng chắc chắn có thể ô nhiễm xâm nhập vào khu chung cư, và mấy người kia là những kẻ xui xẻo bị thể ô nhiễm chọn trúng, không phòng bị nên chết –
Chỉ có con chồn vàng và Cố Tinh Miểu nhìn ra điểm bất thường.
“Cái khí tức này, rõ ràng là khí tức của tà ma.”
“……Anh hiểu thể ô nhiễm giống tà ma à?” Cố Tinh Miểu hỏi.
Hoàng đại tiên giật mình: “Đương nhiên khác nhau, thể ô nhiễm ở thế giới tương lai là thể ô nhiễm, tà ma là tà ma——”
“Sao có thể lẫn lộn được?”
Chỉ là, thế giới này đã không tồn tại bất kỳ hệ thống thần linh nào, tự nhiên cũng không tồn tại hệ thống ma quỷ.
Tà ma chắc chắn không phải tự nhiên xuất hiện, hoặc giả nói dù có xuất hiện cũng không phải “xuất hiện”, mà có lẽ là do đồ vật cũ từ thế giới tương lai gây ra.
Nhất là khi họ đi đến trước một tòa nhà trong khu chung cư, ánh mắt Cố Tinh Miểu càng trở nên lạnh lùng hơn vài phần.
Hoàng đại tiên hít một hơi thật sâu: “Đúng là có người chơi tà thuật, nhưng loại người này…… Cố Tinh Miểu, cô hàng phục được không?”
Cố Tinh Miểu không nói gì.
Cô chỉ chậm rãi bước lên bậc thang.
Nếu người làm ra chuyện này thực sự là kẻ xuyên không trong quá khứ, thì kẻ đó cũng không cùng đường với cô.
Sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu, mà chắc chắn là đối lập.
Nhà của người chết ở tầng 35.
Khi đi thang máy, Cố Tinh Miểu thấy trên số 35 có một vết màu đỏ mờ nhạt, liền khẽ cúi mắt.
Giống như là dấu hiệu đặc biệt, cũng giống như là cố ý để cho người ta thấy.
Nếu kẻ đó giết người, thì chắc chắn là kiểu người thích thể hiện.
“Cô yên tâm, nếu đối phương thật sự dùng mấy chiêu trò bẩn bỉu đó, ta có thể giúp cô.” Hoàng đại tiên nói câu này với vẻ đầy tự tin, “Không ai có thể bắt nạt người của ta ở phương diện này.”
Cố Tinh Miểu khựng lại, rất muốn nói, chẳng phải anh vừa nãy còn bảo đó là mê tín dị đoan sao?
Nghĩ ngợi một chút, cô vẫn không nói gì, vì con chồn biết nói tiếng người đã là chuyện mê tín nhất rồi.
“Ting——”
Ngay khi cửa thang máy mở ra, Cố Tinh Miểu lập tức bắt gặp một bóng đen, cô theo bản năng đuổi theo, còn Hoàng đại tiên cuối cùng cũng không chê bẩn mà nhảy nhanh trên mặt đất.
“Dám chạy trốn trước mặt bổn đại gia, xem ta không bắt được ngươi——”
Cố Tinh Miểu đuổi theo thở hổn hển, rõ ràng đối phương cũng chạy đến thở hổn hển, người đó vừa chạy vừa không nhịn được lên tiếng: “Cô đuổi theo tôi làm gì!”
“Anh chạy cái gì?” Cố Tinh Miểu.
“Cô không đuổi thì tôi không chạy nữa, cô là ai vậy!”
“Anh dừng lại thì tôi không đuổi nữa!”
“……”
“……”
Năm phút sau.
Cả hai cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Cố Tinh Miểu lúc này mới nhìn rõ người trước mặt là một thiếu niên tuấn tú, hai má hơi ửng đỏ, chỉ là trên mặt có mấy vết cào trông rất dữ tợn.
Hoàng đại tiên đã nhảy lên vai Cố Tinh Miểu, nhe răng trợn mắt với người này.
‘Mùi không đúng, không phải người này.’ Nó lạnh nhạt nói.
