Chương 64: Tự đào hố chôn mình
Hai người nhìn nhau, đều thấy sự bất lực trong mắt đối phương.
Họ biết thân thế của Lưu Quang.
Vốn dĩ chỉ là một thường dân không chút bối cảnh, còn thảm hại rơi xuống một hoang tinh vô danh.
Vất vả lắm mới dựa vào ý chí kiên cường của mình để làm livestream, bây giờ vừa mới khởi sắc thì đã bị lão già kia chặn lại.
“Chuyện này đến đây là hết.” Lão già hài lòng nhìn trợ lý đi ra, thong thả rời đi.
“...”
“Dương Dương, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Cho đến khi bóng dáng lão già hoàn toàn biến mất ở góc hành lang, Tiểu Trạch mới sốt ruột hỏi người bên cạnh.
“Không biết.” Dương Dương cũng bó tay.
Hiệp hội Đầu bếp Liên bang không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nội bộ thế lực chằng chịt phức tạp.
Riêng hội trưởng cũng xuất thân từ gia tộc đứng đầu Liên bang.
Quan trọng hơn là lão già này bản thân cũng có thực lực nhất định!
“Chẳng lẽ cứ để lão già này muốn làm gì thì làm?” Tiểu Trạch nắm chặt tay.
“Bây giờ biết tác dụng của thực lực rồi chứ? Ở nơi này, không có thực lực thì sống còn không bằng chó.” Dương Dương nghiến răng, mặt mày âm trầm.
“Nhưng chúng ta có cách gì?” Tiểu Trạch chán nản gục đầu.
Cậu không có thiên phú võ giả, không có thiên phú tinh thần lực, dị năng cũng vô dụng.
Vì thế mới bị gia tộc vứt vào Hiệp hội Đầu bếp theo kiểu tận dụng phế phẩm.
Nói cách khác, cả Hiệp hội Đầu bếp gần như đều là những người như cậu, xuất thân từ gia tộc lớn nhưng bản thân lại là phế vật chẳng có chút giá trị lợi dụng nào.
“Rồi sẽ có ngày...” Cậu nghiến răng.
“Đừng có hằn học ở đây nữa, kẻ yếu thì phải biết chấp nhận số phận. Có thời gian này, chi bằng về tìm cách báo cho Lưu Quang.” Dương Dương một tay cắm vào túi quần, bỏ đi.
Tiểu Trạch lại chán nản một trận.
“...”
“Chỉ huy, có kẻ không sợ chết tới rồi.” Diệp Quy hớt hải mở toang cửa phòng làm việc của Chiến Tu.
Người đàn ông bên bàn làm việc mặc bộ quân phục gọn gàng, ngồi thẳng lưng, cúi đầu xử lý công vụ.
“Cậu cũng không phải ngày đầu vào quân đội nữa nhỉ?” Chiến Tu không thèm ngẩng mắt, giọng lạnh lùng trầm thấp vang lên.
Diệp Quy: suýt thì tắc thở.
Nhưng nghĩ đến tính cách nghiêm khắc của chỉ huy, cũng biết hành vi của mình là vô kỷ luật.
“Rõ!” Cậu ta uể oải quay người, đóng cửa đi ra.
Sau đó, trong phòng làm việc vang lên một giọng điện tử, báo hiệu có người gõ cửa.
“Vào đi.”
“Báo cáo chỉ huy!”
Lần này, Diệp Quy đi vào rất đúng quy củ, làm lễ chào theo nghi thức quân đội.
“Nói đi.”
Người đàn ông vẫn không ngẩng đầu.
Đúng vậy, vì hơn một tháng trước bị thương trên chiến trường, vết thương vẫn chưa lành hẳn.
Theo sự sắp xếp của cấp trên, anh tạm thời được chuyển sang bộ phận văn phòng.
Mới bắt tay vào việc, công việc rất nhiều.
“Về chuyện của Lưu Quang...”
Nghe thấy cái tên này, người đàn ông cuối cùng cũng dừng công việc, ngẩng khuôn mặt thanh tú không chút biểu cảm lên.
“Phía Hiệp hội Đầu bếp...” Diệp Quy liếm môi, dưới ánh mắt đầy áp lực của chỉ huy, cẩn thận kể lại tin tức vừa nhận được hôm nay.
Quả nhiên, khi cậu ta nói xong, không khí trong phòng làm việc đột ngột giảm xuống.
“Phong sát?” Chiến Tu khẽ nhếch đôi môi gợi cảm, nở một nụ cười đầy mỉa mai.
“Nghe nói là Lưu Quang tiểu thư không tuân theo quy củ, không được Hiệp hội Đầu bếp chứng nhận...”
“Bọn họ cũng xứng?” Chiến Tu hừ lạnh, cắt ngang lời Diệp Quy còn dang dở.
Bao năm nay, Hiệp hội Đầu bếp vẫn luôn ngang ngược.
Một số gia tộc đứng đầu tuy không ưa bọn họ, nhưng đám người này nhảy nhót lâu như vậy cũng chẳng làm nên trò trống gì, nên cũng nể mặt họ một chút.
Nhưng nếu đám người này không biết điều như vậy, anh cũng không ngại tiễn họ lên đường.
Không xứng!
Diệp Quy nuốt nước bọt. Đúng vậy, trong mắt cậu ta, tất cả “tinh anh” của Hiệp hội Đầu bếp cộng lại cũng không bằng một ngón tay của Lưu Quang!
Mặc dù cậu ta cũng công nhận, Hiệp hội Đầu bếp có một số người có thiên phú khá mạnh, món ăn họ làm ra không đến mức khó ăn nhưng tuyệt đối không thể gọi là ngon.
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Lão già ở Hiệp hội Đầu bếp kia có quyền hạn khá cao, muốn phong sát một tài khoản của thường dân không có bối cảnh thì dễ như trở bàn tay.”
“Gắn phòng livestream của Lưu Quang vào quyền hạn của tôi.” Chiến Tu không chút do dự nói.
Diệp Quy: Chỉ huy, anh tỉnh táo lại đi, có cần phải xử lý thô bạo như vậy không?
Rõ ràng có thể dùng cách khác để giải trừ mối uy hiếp từ Hiệp hội Đầu bếp, tại sao lại tự đào hố chôn mình?
Chẳng lẽ ông chủ không biết, đặc quyền mà Thiên Võng dành cho anh cả đời chỉ có thể dùng một lần sao?
Một khi đã ràng buộc với tài khoản của một công dân nào đó, thì có nghĩa là mọi hành vi của người đó đều được anh mặc nhiên chấp thuận, thật sự là một vinh cùng vinh, một nhục cùng nhục.
Theo cậu ta biết, trong vũ trụ này, có một số đại lão cả đời cũng không dùng đến quyền hạn này, ngay cả bạn đời của họ cũng không có vinh hạnh đó.
Ơ, nhưng mà, tại sao chỉ cần nghĩ đến cảnh lão già Hiệp hội Đầu bếp kia lên Thiên Võng xin phong sát phòng livestream của Lưu Quang, rồi phát hiện ra mình căn bản không thể động vào cô nàng vô danh tiểu tốt kia, thì lại thấy sảng khoái lạ thường nhỉ?
“Cậu còn ý kiến gì không?” Chiến Tu nói xong câu đó đã chuẩn bị tiếp tục cắm đầu vào công việc, nhưng cảm giác của anh rất nhạy bén, thấy tên này vẫn đứng nguyên tại chỗ, không khỏi lên tiếng hỏi.
Diệp Quy nhanh nhẹn quay người: “Tôi đi ngay đây.”
“Khoan đã.”
Khi tay Diệp Quy vừa chạm vào cửa, chỉ huy của cậu ta lại lên tiếng.
“Chỉ huy, anh có gì chỉ dạy?” Diệp Quy lập tức quay lại, đứng nghiêm.
Chỉ là, biểu cảm của chỉ huy có hơi kỳ lạ?
Vừa như do dự, vừa như phân vân, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Chỉ huy?”
“Cậu có biết, làm thế nào để gây chú ý với chủ phòng livestream trong một phòng livestream không?”
Diệp Quy không chút suy nghĩ hỏi: “... Chỉ huy muốn gây chú ý với chủ phòng livestream nào?”
Giây tiếp theo, cậu ta nhận được ánh mắt giết người từ chỉ huy.
“Khụ! Tất nhiên là giá trị fan rồi, như tôi ở phòng livestream của Lưu Quang, tôi đã trở thành fan cứng của cô ấy, tên tôi đứng ở vị trí đầu tiên!”
Diệp Quy ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy tự hào nói, mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của chỉ huy.
“Tôi có hỏi cậu về danh hiệu fan trong phòng livestream của Lưu Quang sao?” Đôi mắt đen của Chiến Tu nheo lại.
“Ơ, thì chính là cày giá trị fan đó! Chỉ huy, đây là thời đại nào rồi? Sao anh sống như một ông già vậy, chưa từng xem livestream à? Thật ra thứ này rất đơn giản...”
Nghe tên thuộc hạ ngu ngốc lải nhải một tràng dài vô nghĩa, gân xanh trên trán Chiến Tu giật giật.
Anh không nhịn nổi nữa, “Nói trọng điểm!”
“G... ơ, trọng điểm chính là giá trị fan, chỉ cần tặng quà là được.”
Chiến Tu nhẫn nhịn cơn giận, “Cậu cút đi được rồi.”
“Vâng!” Diệp Quy nhịn cười, nhanh chân chuồn mất.
Hahaha! Biểu cảm vừa rồi của ông chủ tuyệt đối là dạng có một không hai, nếu không trêu một chút thì chắc chắn sẽ hối hận cả đời.
A! Hành vi vừa rồi của mình đúng là tự tìm chết mà!
Khi văn phòng cuối cùng đã yên tĩnh trở lại, Chiến Tu mở màn hình ánh sáng.
Trên đó là một thiếu nữ xinh đẹp đang mỉm cười rạng rỡ, đôi mày cong cong, nụ cười có sức lan tỏa mãnh liệt, khiến người ta chỉ nhìn một cái là không khỏi khóe miệng cong theo.
Nhìn chằm chằm hình ảnh thiếu nữ một lúc lâu, Chiến Tu mới từ từ cúi đầu, tiếp tục xử lý đống tài liệu đang chất đống trên bàn.
