Chương 100: Tiểu Sal biến mất
Cô tìm một cái ghế rồi ngồi xuống.
Vảy cá xinh đẹp trở nên khô ráp vì rời khỏi nước.
Trước đó cô đã chiến đấu với hai kẻ kia.
Dù thắng, nhưng vảy ở phần cuối đuôi cá bị thương, những tia máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ vảy.
Leah nhíu mày, cơn đau ở vết thương ngày càng dữ dội.
Cô định lấy thuốc từ không gian ra bôi, nhưng Sal nhanh hơn một bước.
Anh lấy thuốc ra, đến trước mặt Leah.
Quỳ một gối xuống.
Chấm thuốc vào tăm bông rồi cẩn thận bôi lên vết thương cho cô.
Đuôi cá bị kích thích, vây đuôi khẽ run lên.
Sal giảm nhẹ động tác, hỏi: “Đau à?”
Leah hai tay bám chặt lấy ghế, đáp: “Cũng tạm.”
Sal cúi đầu.
Ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc.
Leah nói: “Vết thương của tôi không nghiêm trọng lắm, anh băng bó qua loa là được.”
Cô nhìn xuống bắp chân của Sal.
“Anh vẫn nên tự bôi thuốc cho mình đi.”
Vết thương vẫn còn rỉ máu, vậy mà anh cứ như không có chuyện gì.
“Của tôi không gấp. Người cá có tình trạng đặc biệt, nếu không chăm sóc kỹ thì sau này sẽ rất phiền phức.”
Theo nội dung trong sách giáo khoa.
Chỗ vảy bị thương, nếu không xử lý tốt thì sau này có thể sẽ không mọc lại vảy.
Người cá rất yêu quý vảy của mình.
Nghe nói có người cá vì thấy vảy của mình bị khuyết mà trở nên trầm cảm.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Vảy trước mắt tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Ngón tay anh khẽ động.
Từ khi Leah biến thành người cá, đây là lần đầu tiên anh quan sát người cá ở khoảng cách gần như vậy.
Trên người cô không có mùi tanh của cá.
Mà là một loại hương thơm nhẹ nhàng.
Tóm lại rất huyền diệu, khi ở bên cạnh Leah, cả người anh vô cùng thư giãn.
Anh muốn chạm vào vảy cá, nhưng mãi vẫn không ra tay được.
Trong mắt Leah, sự thất vọng ngày càng đậm.
Rốt cuộc anh vẫn không thể chấp nhận cô sao?
Nhìn chằm chằm vào đuôi cá, trong đầu Sal hiện lên vô số ký ức.
Vẻ mặt đau buồn của mẹ, ánh mắt điên cuồng của nữ hoàng người cá, và cuối cùng là hình ảnh anh bị nhốt trong căn phòng tối tăm, chịu đựng giày vò.
Cái đuôi người cá vừa to vừa béo kia từng là cơn ác mộng giữa đêm của anh.
Nhưng người cá trước mắt lại duyên dáng đến thế.
Anh đưa tay ra, dừng lại ở khoảng cách một ngón tay với đuôi cá.
Leah lặng lẽ nhìn anh.
Nếu Sal không thể chấp nhận sự thật cô là người cá, thì giữa họ thật sự không có tương lai.
Tiểu Sal không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng Sal.
Nhìn Leah như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào linh hồn mình.
Sal bỗng mở to mắt.
Tay đưa xuống.
Đặt lên đuôi cá của Leah.
Linh hồn hai người cùng run lên.
Tiểu Sal nở nụ cười nhẹ nhõm: “Chúc mừng anh, Sal.”
Nút thắt trong lòng Sal đã được gỡ bỏ, anh ấy cũng nên đi rồi, cuối cùng nhìn Leah thêm một lần.
Anh ấy dần tan biến, tinh thần lực khổng lồ như dòng lũ đổ vào biển tinh thần của Sal.
Sal xòe tay ra.
“Cảm ơn cậu.”
Giờ anh có thể tự do khống chế tinh thần lực, giữa anh và tinh thần lực không còn ràng buộc nào nữa.
“Tiểu Sal làm sao vậy?”
Leah vừa rồi dường như thấy Tiểu Sal đang vẫy tay với cô.
“Cậu ấy biến mất rồi.”
Sal khép tay lại.
Leah sững sờ: “Biến mất?”
“Cậu ấy là tinh thần lực của tôi, cũng là nút thắt trong lòng tôi. Giờ nút thắt đã được gỡ, cậu ấy cũng biến mất.”
Sal vừa nói vừa nhanh nhẹn bôi thuốc cho cô.
“Leah, anh đã nghĩ kỹ rồi. Dù em là người hay người cá, anh đều thích em. Vậy nên, có thể cho anh một cơ hội không?”
Sal nói thẳng.
Leah bị lời nói của anh làm cho tai nóng bừng: “Xem biểu hiện của anh đã.”
“Được.”
Tiếng ồn ào từ xa ngày càng lớn.
Sal bế cô lên, nhẹ nhàng quấn đuôi cá của cô quanh eo mình: “Đi thôi, ra ngoài xem sao.”
Barbara lặng lẽ đi theo họ xuống lầu.
Bữa tiệc nhộn nhịp trước đó giờ đã biến thành một nơi hành hạ tàn nhẫn.
Những chàng trai cô gái trẻ đều đã rời đi.
Chỉ còn lại một đám nô lệ vây quanh Robert ở giữa.
Khi Robert thống trị thành ngầm, ông ta dựa vào khoa học kỹ thuật bên ngoài, nghiên cứu ra vòng cổ khống chế người, rồi khống chế chặt chẽ thành ngầm.
Những người không sống nổi, nếu có con cái tư chất tốt, có thể dùng con cái để đổi lấy vật tư.
Robert tàn bạo, có thể tưởng tượng những đứa trẻ đó sống cuộc sống như thế nào.
Giờ ông ta bị quả báo do chính mình gieo cắn trả, nằm trên mặt đất không còn thở nữa.
Sal đi từ trên lầu xuống.
Nô lệ nhường cho anh một lối đi.
Sau khi giết Robert, họ nhìn Barbara sau lưng anh với ánh mắt đầy thù hận.
Kẻ này chính là chó săn của Robert.
“Giao Barbara ra đây, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”
Người đứng đầu bước lên một bước nói.
Barbara cúi người: “Tôi biết trước đây tôi đã giúp Robert làm rất nhiều chuyện sai trái, xin lỗi.”
Cô ấy vô cùng bình tĩnh.
Cứ như thể chết ngay lúc này cũng là chuyện bình thường.
Leah vội nói: “Mọi người đừng kích động, cô ấy cũng là không thể làm khác được.”
“Làm rồi thì chính là làm rồi.”
Barbara thành thật nói.
Thật ra cô ấy đã không muốn sống từ lâu.
Nếu không nhờ sự xuất hiện của Leah.
Cô ấy không biết mình sẽ kết thúc cuộc đời khi nào.
Sal nói thẳng: “Năng lực của Barbara mọi người đều thấy rõ, chi bằng cho cô ấy một cơ hội, cùng nhau cố gắng biến thành ngầm thành một nơi tốt đẹp hơn.”
Sal giơ khẩu súng trong tay lên.
“Dù thế nào đi nữa, người này tôi bảo vệ chắc chắn.”
Đám nô lệ nhìn nhau.
Thực lực của Sal bọn họ đều biết.
Anh muốn bảo vệ một người, có lẽ bọn họ thật sự không có cách nào.
Sal đến chỗ của Robert ngồi xuống: “Thực lực là vua, nghe nói chỉ cần đánh bại thành chủ trước là có thể làm thành chủ mới. Giờ tôi ngồi vị trí này, các người chắc không có ý kiến gì chứ.”
Đám đông bên dưới không ngờ vừa đuổi được Robert đi, lại lập tức có một kẻ còn lợi hại hơn cả Robert đến.
Giờ chỉ không biết, rốt cuộc người này thế nào.
“Chỉ cần ngài có thể dẫn chúng tôi đến cuộc sống tốt đẹp hơn, chúng tôi nguyện ý nghe theo ngài.” Một thanh niên đứng ở vị trí trung tâm trong đám nô lệ đáp.
“Evan, sao anh đột nhiên đổi ý, trước đó không phải nói……”
Người phía sau anh ta khẽ nói.
“Tôi tin anh ấy.”
Evan là người đầu tiên hạ vũ khí xuống.
Những người phía sau anh ta cũng lần lượt hạ vũ khí, tỏ ý thần phục.
Leah nhìn người đàn ông bên cạnh.
Sal lúc này khiến cô cảm thấy xa lạ.
Sal thì thầm bên tai cô: “Trước khi rời khỏi đây, anh muốn thử thay đổi nơi này.”
Biến hành tinh này trở nên thích hợp để sống hơn.
“Barbara, trước đây mọi chuyện trong phủ thành chủ đều do cô phụ trách đúng không?”
Barbara gật đầu: “Tôi tương đương với quản gia, mọi chuyện ở đây đều do tôi xử lý.”
Leah giơ ngón cái với Barbara.
Thật lợi hại.
Barbara dưới ánh mắt ngưỡng mộ của cô, ngại ngùng cười một cái.
Sal nhìn sự tương tác của họ.
Trong lòng bỗng nhiên nghẹn lại.
Leah chưa từng lộ ra biểu cảm như vậy với anh.
Anh hắng giọng: “Cô giúp tôi thống kê xem còn bao nhiêu người đeo vòng cổ, tập hợp họ lại, cùng nhau gỡ bỏ vòng cổ.”
Anh vừa dứt lời.
Đám đông bên dưới đều kích động.
Không ngờ Sal lại táo bạo như vậy.
Evan lo lắng nói: “Thành chủ, ngài xác định thả hết ra sao? Lỡ như bọn họ không phục ngài thì phải làm sao?”
Sal nói: “Tôi biết, ai không phục thì cứ việc lên khiêu chiến.”
Ánh mắt anh lóe lên thần thái.
Mang theo sức mạnh khiến người ta tin phục.
Đây là sự tự tin mà chỉ những người có nhận thức tuyệt đối về thực lực của bản thân mới có.
“Mọi người cứ làm việc của mình đi, đều xuống đi.”
Đám người rời đi.
Sal nói: “Thứ quý giá nhất ở thành ngầm là tài nguyên nước, dẫn chúng tôi đi tìm nước.”
Barbara gật đầu.
“Tòa thành ngầm này đã tồn tại rất lâu, tôi biết nước chảy ra từ phòng của thành chủ, còn nguồn cụ thể thì tôi chưa từng thấy. Tôi dẫn mọi người đi tìm xem.”
Cô ấy đi trước dẫn đường.
Sal bế Leah đi theo sau.
Leah vịn vai anh.
“Hay là để Động Động Yêu bế tôi nhỉ?”
“Nó nhỏ như vậy, làm được sao?” Sal liếc nhìn Động Động Yêu một cái, “Thân thể robot cũng là thân thể, em nỡ lòng nào để nó chịu đựng nhiều như vậy sao?”
Leah suy nghĩ một lúc rồi vòng tay ôm cổ anh: “Không nỡ, vậy vẫn phải làm phiền anh bế em.”
Động Động Yêu bên cạnh lặng lẽ thu tay đang giơ ra về. Nó yếu đến vậy sao? Sao chính nó lại không biết nhỉ.
