Chương 21: Nghi ngờ
Lời của Albert thật khó tin.
Nhưng đó là sự thật.
Theo phát hiện mới nhất của đội khảo cổ, người cá nguyên thủy có công kích không hề yếu.
Ban đầu họ không dám tin, cho đến khi những thông tin khai quật được ngày càng nhiều.
Vì sợ phá vỡ ấn tượng hiện tại của mọi người về người cá.
Đội khảo cổ vẫn bí mật nghiên cứu, không công bố ra ngoài.
Ông cũng chỉ tình cờ có một lần biết được chuyện này, lập tức liên hệ với vết thương trên đầu của Mantis.
Ánh mắt Sal dán vào bức ảnh hóa thạch người cá.
Cô ấy có thân hình mảnh khảnh, chiếc đuôi cá dài duỗi ra, trên tay còn cầm một con dao ba chạc.
Tư thế tấn công, giống như trước khi chết vẫn đang chiến đấu.
Điều này hoàn toàn khác với những người cá mà anh từng gặp.
Đầy dã man.
Anh nổi hứng thú, "Nhìn đúng là khác thật."
"Tôi cũng nghĩ vậy. Chúng tôi gọi cô ấy là giống người cá nguyên thủy. Chuyện về người cá bây giờ tạm thời không thể nói ra ngoài, dễ gây khủng hoảng dư luận."
Albert nhắc nhở.
"Yên tâm, tôi không phải người nhiều chuyện. Cậu à, chuyện này đến đây thôi. Nếu cô ấy không muốn bị phát hiện, vậy thì không cần tiếp tục điều tra nữa."
"Được."
Kết thúc cuộc gọi.
Sal xoa xoa sống mũi, chẳng lẽ anh thực sự được cứu bởi người cá nguyên thủy?
Trong lòng càng thêm tò mò về người cá thần bí đó.
Lẩm bẩm, "Người cá nguyên thủy sao?"
Khó trách phải che giấu camera để không cho người khác phát hiện thân phận của cô.
Trong căn phòng trống trải không ai có thể trả lời anh.
Leah hắt hơi liên tục mấy cái.
"Ai đang nhớ đến mình vậy?"
Cô lấy khăn giấy lau mũi.
"Chẳng lẽ lại là chú thím đang lẩm bẩm về mình? Họ đúng là không chịu từ bỏ mà."
Cô không ngờ rằng, người đang nhắc đến mình lại là Nguyên soái.
Sau một thời gian nghỉ ngơi, cô đã sớm quên béng Nguyên soái ra sau đầu.
Cô đang bận lắm.
Bận rộn xin đất ở Cục Phúc lợi để trồng rau.
Ngoài giờ làm, tan làm về phải xới đất, nhổ cỏ, tưới nước, bón phân.
Những việc này sẽ chiếm một phần thời gian của cô.
Còn chưa kể Mila dính người như sam.
"Leah, bọn tớ đến tìm cậu chơi nè."
Mila ngồi trong xe người cá, thấy Leah thì phấn khích vẫy tay.
Bên cạnh cô, là Lai Đức ăn mặc như học giả.
"Là hai người à, hôm nay sao lại có thời gian ra ngoài vậy?" Leah đứng thẳng lưng, vỗ vỗ tay rồi bước ra khỏi vườn rau.
"Lai Đức xin nghỉ phép đưa tớ ra ngoài đó."
Trên mặt Mila phủ một lớp hồng nhạt.
Ánh mắt lấp lánh.
Ánh mắt Leah di chuyển trên người họ, "Hai người có gì đó rồi nha."
Lai Đức mỉm cười ngại ngùng.
Mila kích động nói, "Tớ và Lai Đức yêu nhau rồi."
Người cá chính là loài động vật đơn giản thẳng thắn như vậy.
Mọi thứ đều theo ý muốn.
Thích thì nói ra.
Lai Đức bên cạnh bóc một gói đồ ăn vặt đưa đến bên miệng cô, "Ừm, bọn anh đã đến với nhau."
"Chúc mừng, chúc mừng."
Leah chúc mừng họ, "Khó trách hôm nay lại đến tìm tôi, thì ra là vì chuyện này."
"Cậu là bạn chung của bọn tớ, cũng coi như là bà mối, nên hôm nay bọn tớ định mời cậu đi ăn."
Lai Đức thành khẩn mời.
Đồ ăn ngoài tiệm còn không ngon bằng tự nấu, Leah suy nghĩ một chút rồi nói, "Hay là, hai người đến nhà tôi đi, tôi nấu đồ ăn cho hai người nếm thử."
"Cậu biết nấu à?"
Mila chớp chớp đôi mắt to.
"Không phải là uống dinh dưỡng chứ?"
Leah mỉm cười bí ẩn, "Đến rồi sẽ biết, đảm bảo không làm cậu thất vọng."
"Vậy thì làm phiền cậu nhé."
Mila quay đầu nhìn Lai Đức, "Được không, bọn mình đến nhà Leah đi."
Lai Đức xoa đầu cô.
"Nghe lời em."
Leah hái ít hành dại trong vườn rau, ba người ngồi thang máy lên lầu.
Trong thang máy, Leah lại gặp người đàn ông mặt sẹo dao kia.
Colin yên lặng đứng trong góc.
Khi nhìn thấy Mila bước vào, ánh mắt anh ta dần sáng lên.
Vậy mà lại là một người cá màu bạc.
Ánh mắt nóng bỏng khiến Mila sợ hãi nắm chặt tay Lai Đức, "Người đó kỳ lạ thật."
Leah thầm nghĩ, người này không phải nhận nhầm Mila thành cô chứ?
Đến tầng, cô dẫn Lai Đức và Mila ra ngoài.
Trước khi rời đi, cô liếc nhìn Colin một cái, "Cô ấy có hôn phu rồi, mong anh đừng suy nghĩ nhiều."
Người đàn ông mặt sẹo dao nhìn thang máy từ từ đóng lại, im lặng không nói.
Đến nhà.
Leah mời hai người ngồi xuống, còn mình thì thành thạo bắt đầu nấu ăn.
Làm món cá kho và cơm trắng.
Sợ cái dạ dày yếu ớt của Mila không ăn được, lần này làm cá không bỏ ớt.
Trong lúc hầm nấu.
Cô đến bên cạnh Mila đang xem TV.
Quan sát tay cô.
Hình dáng bên ngoài giống với mình.
Chỉ là móng vuốt không đủ sắc bén, đầu ngón tay là màu hồng nhạt, nhìn qua là biết không có sát thương.
Cô xác định lại lần nữa.
Trên người nguyên chủ nhất định đã xảy ra biến cố mà không ai biết.
Người ở cơ sở nuôi cấy người cá nói rằng thí nghiệm của cô thất bại.
Có lẽ, không hẳn là thất bại.
Mà là thức tỉnh gen người cá nguyên thủy.
"Leah, cậu cứ nhìn tớ mãi làm gì thế?"
Mila sờ khóe miệng mình, "Chẳng lẽ trên mặt tớ có gì à?"
Leah dời ánh mắt đi, "Tại cậu đẹp quá, nên tớ nhìn thêm chút thôi."
Mila được cô khen.
Ngẩng cao đầu, "Hehe, tớ cũng thấy mình đẹp mà."
Lai Đức càng cưng chiều đút đồ ăn vặt cho cô.
Từng cử chỉ của hai người, nhìn mà Leah là một con chó độc thân lập tức mất cảm giác thèm ăn.
Ăn cơm chó no rồi.
Vài phút sau, cá kho đã ra nồi.
Leah và Lai Đức nếm thử một miếng rồi kinh ngạc, tăng tốc độ ăn cơm, ăn đến mức bụng căng tròn.
Lai Đức vì người cá mình yêu thương, còn mặt dày xin Leah chỉ cách làm cá kho.
Bộ dạng tích cực chủ động đó, nhìn mà Leah không nhịn được bật cười.
Có công việc mình thích, có những người bạn chân thành, cuộc sống này thật sự không gì thoải mái hơn.
Sal sắp xếp xong chiến sự ở biên giới, thay một bộ đồ thường rồi một mình bước ra khỏi phủ Nguyên soái.
Đầu tiên anh đi đến nơi mình đã chiến đấu lần cuối trước đó.
Robot của chính phủ làm việc thật hiệu quả, dấu vết chiến đấu trước đó đã không còn thấy nữa.
"Có phải anh đang nghĩ đến người đã cứu anh không?"
Giọng Anthony vang lên trong tai nghe của anh.
Sal chỉnh lại khẩu trang, "Lại xâm nhập mạng tinh cầu à? Biết là vi phạm pháp luật không?"
Anthony cười gượng, "Tôi không phải quá chán quá mà thôi sao?"
Nó vừa được thả ra đã đánh nhau với bọn côn trùng, bị hư hại nghiêm trọng nên bị đưa về trung tâm sửa chữa.
Riêng cái cánh tay gãy kia đã phải mất mấy ngày mới sửa xong, còn chưa tính những chỗ khác.
Chỉ có thể mượn mạng tinh cầu ra ngoài dạo chơi.
Sal nói, "Mày có bản lĩnh vậy, có thể giúp tao khôi phục camera ở khu vực này không?"
"Chuyện nhỏ thôi, nếu tôi làm được, vậy sau này anh phải cho tôi ra ngoài chơi."
Anthony nói.
"Đợi mày làm được rồi hẵng nói điều kiện với tao."
"Xem tôi đây."
Anthony hăng hái lao vào mạng lưới.
Bên tai Sal yên tĩnh hơn không ít.
"Nguyên soái, vừa tra được mạng tinh cầu của anh có dấu vết bị xâm nhập, có cần xử lý không?"
Nhân viên an ninh quân đội liên lạc với anh.
"Không cần, chuyện này không cần quản."
"Rõ."
Sal đã lâu rồi không ra ngoài đi dạo như thế này.
Cứ như một người bình thường vậy.
Không có cơn đau do tinh thần lực bạo động mang lại, không có chiến sự vô tận, trong lòng chỉ có sự bình yên.
"Tránh ra, tránh ra."
Leah chạy ra khỏi tòa nhà của Cục Phúc lợi.
Xong đời rồi, cô đi làm muộn mất.
Cô chạy ngang qua người Sal.
Như một cơn gió lướt qua.
Mái tóc vàng dài tung bay trong không trung theo từng động tác của cô.
Là cô ấy.
Sal nhận ra ngay, là cô gái ngồi cùng xe với Frank.
Trong lòng khẽ động.
Anh bước theo sau Leah.
Cho đến khi nhìn cô đi vào cửa hàng tiện lợi làm việc.
Anh đứng trên đường phố, trong đầu là thông tin bản đồ khu vực xung quanh.
Không khỏi nghĩ, nếu lúc đó cô gái đó muốn đến nơi trú ẩn, vậy thì cô chắc chắn sẽ đi ngang qua nơi anh chiến đấu.
Cô xuất hiện ở nơi anh và Frank gặp chuyện.
Cũng trùng hợp quá.
"Chủ nhân, tôi về rồi."
Giọng Anthony vang lên trong tai nghe, mang theo vẻ thất vọng.
"Sao rồi, camera tìm lại được không?"
Anthony chán nản nói, "Không có, tên đó lợi hại hơn tôi nhiều, camera gốc đã bị che phủ hoàn toàn, căn bản không tìm lại được."
"Vậy thì mày ngoan ngoãn quay về trong giáp đi."
"Tôi không, mặc dù tôi không tra được tài liệu. Nhưng tôi có video anh theo dõi con gái nhà người ta." Anthony như bắt được điểm yếu của Sal mà vô cùng phấn khích.
