Chương 69: Vật thể trong suốt
Chiếc hộp làm từ loại gỗ đặc biệt, thoang thoảng một mùi hương lạ.
Sợi dây chuyền màu trơn đã được cất đi, viên đá quý màu đỏ được đặt ở giữa.
Cô đóng hộp lại.
Đây là di vật của mẹ Sal, ý nghĩa không giống thường.
Quá đặc biệt.
Cô không thể nhận.
Ánh mắt Albert đượm vẻ hoài niệm: “Em gái tôi nó thích múa đao lộng kiếm lắm, thứ này lúc tặng nó cứ bị bỏ xó. Cô là vợ của Sal, cứ yên tâm nhận lấy. Với lại, cô đã giúp tôi một việc lớn như vậy, cô không nhận tôi áy náy lắm.”
Đã nói vậy thì Leah đành nhận lấy mặt dây chuyền.
Hai người tán gẫu vài câu rồi cúp máy.
Leah không ngờ trong tay lại có thêm một không gian.
Cô liền bảo Động Động Yêu giúp thu thập vật tư.
“Cần tôi giúp gì không?”
Chiếc vòng tay của Leah phát ra âm thanh.
Cô giật mình.
“Anthony?” Cô ôm ngực, “Anh làm ma làm quỷ gì thế?”
Chú gấu nhỏ Động Động Yêu chống nạnh, có lẽ là mông, trừng mắt nói: “Sao anh có thể xâm nhập vào vòng tay của chủ nhân tôi?”
Mình và chủ nhân nói chuyện riêng tư, chẳng phải đều bị nghe thấy hết sao?
Thế này thì không an toàn chút nào.
“Nhưng tôi chán quá.”
Anthony ấm ức nói.
Sal hôn mê bất tỉnh,
Lúc đầu nó còn có thể xem phim, đọc tin tức, nghe nhạc.
Thời gian lâu dần, cảm thấy cuộc đời robot thật nhàm chán.
Nó, một cỗ máy chiến đấu từng xông pha nơi chiến trường, giờ chỉ có thể nằm dưới hầm cho xong.
Thế là nó xâm nhập vào vòng tay của Leah xem bọn họ đang làm gì.
“Anh làm vậy là phạm pháp, có biết không?”
Động Động Yêu hừ một tiếng.
Leah nhấp một ngụm nước.
Suýt thì sặc.
Động Động Yêu nói Anthony phạm pháp, thật ra nó với mình phạm pháp cũng có ít đâu.
Cả hai đều đã xâm nhập mạng tinh cầu mấy lần.
“Anthony, lần sau không được xâm nhập vào vòng tay của tôi nữa. Tôi hiểu ý anh, vậy đi, tôi sẽ bảo quản gia sắp xếp cho anh một con robot hoàn toàn mới, lúc đó anh có thể dùng thân thể đó mà hành động.”
“Không cần, tôi biết chỗ nào có robot như vậy.”
Anthony bỗng nhiên hưng phấn nói.
Nói xong, đèn trên vòng tay của Leah tắt.
Xem ra Anthony đã rời đi.
Leah đứng dậy, “Động Động Yêu, chúng ta mau đi tìm nó, đừng để nó gây ra chuyện gì lộn xộn.”
Một người một robot vội vàng đi thang máy xuống dưới hầm.
Tầng sửa chữa.
Một cỗ máy chiến đấu khổng lồ đứng ở vị trí trung tâm.
Mắt nó không sáng.
Leah tiến lên: “Anthony?”
Động Động Yêu nói, “Chủ nhân, nó đang trong trạng thái tắt máy.”
Leah một tay day day trán, “Rốt cuộc nó đi đâu rồi?”
“Các người đang tìm tôi à?”
Một con robot cao 2 mét bước ra từ cửa thang máy.
Phía sau nó là quản gia đuổi theo, “Anthony, đây là robot của Nguyên soái, cậu đừng có mà bừa bãi.”
Quản gia nhìn thấy Leah thì dừng bước, “Cô Leah, cô mau khuyên nó giúp tôi.”
“Con robot này có gì đặc biệt sao?”
Leah khó hiểu.
Lão quản gia ấp úng, “Con robot này không giống bình thường.”
Leah nhìn từ trên xuống dưới, thật sự không nhìn ra chỗ nào đặc biệt.
“Ông ấy không nói, để tôi nói.” Anthony kiêu hãnh nói, “Con robot này không hề tầm thường, không chỉ tôi, mà ngay cả tinh thần lực của con người cũng có thể chứa đựng. Nó là phát minh lợi hại nhất của mẹ Sal, lần trước Nguyên soái trên đường đến biên giới đã dùng nó để nhìn cô đấy.”
Anthony nói một hơi.
Hoàn toàn không nhận ra mình đã vạch trần bí mật của Sal.
Vẫn còn ở đó hăng hái nói tiếp.
“Sau này lúc tôi chán có thể dùng thân thể con robot này ra ngoài rồi.”
Nghĩ thôi đã thấy vui.
Giọng Anthony mang theo sự hưng phấn.
Nụ cười trên mặt Leah biến mất.
Sal anh ấy vậy mà đã từng trở về.
“Quản gia, bác biết chuyện anh ấy trở về sao?”
Quản gia thành thật nói, “Lúc đầu tôi không biết, mãi đến khi dọn phòng của Nguyên soái mới phát hiện robot đã từng được di chuyển.”
Xem ra cả hai người này đều biết.
Cô nói với Anthony, “Anh dùng thì dùng, đừng làm hỏng nó.”
Leah đi thang máy lên lầu.
Đến phòng của Sal.
Tấm rèm màu be bị gió thổi lay động.
Cành cây cao lớn bên ngoài cửa sổ vươn tới bệ cửa sổ, mang đến một mảng xanh tươi.
Cô ngồi xuống bên giường Sal.
Những ngón tay thon dài mang vết chai mỏng của anh lặng lẽ đặt trên ga giường.
Leah đưa tay ra.
Đặt lên trên.
Hơi ấm truyền đến từ nơi hai người chạm vào.
Bàn tay anh lớn hơn cô rất nhiều.
Nếu anh tỉnh, hẳn có thể nắm lấy tay cô.
Leah gắng sức đan ngón tay vào.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau.
“Anh đúng là người kín đáo, trở về cũng không nói với em. Nếu không nhờ Anthony lắm mồm, có lẽ em còn chẳng biết.”
Sal hôn mê.
Tình cảm của Leah dành cho anh không hề phai nhạt theo thời gian.
Theo từng việc anh làm được phát hiện ra.
Tựa như rượu lâu năm.
Càng ngày càng thơm.
Sal trong biển tinh thần cảm nhận được có người đang nắm tay mình.
Lực không lớn lắm.
Đây không phải cảm giác lúc bị kim châm hay luyện tập thân thể.
“Là ai, Leah sao?”
Anh ngẩng đầu trong bóng tối.
Tay trái nắm lấy cổ tay phải.
Nhắm mắt cảm nhận.
Leah bỗng nhiên cảm thấy ngón tay anh động đậy.
“Động Động Yêu, cậu mau qua đây, tôi cảm thấy ngón tay anh ấy động rồi.”
Leah kích động nói.
“Chủ nhân chờ tôi một chút.”
Động Động Yêu đến trước máy kiểm tra xem dữ liệu.
Trong ánh mắt mong chờ của Leah, nó chậm rãi lắc đầu, “Không có biến hóa.”
Đôi mắt hoa đào của Leah nhuốm vẻ thất vọng.
“Có lẽ tôi quá mong anh ấy tỉnh lại nên sinh ra ảo giác rồi.”
Đến giờ trị liệu bằng âm nhạc.
Robot bảo mẫu khiêng Sal từ trên giường xuống.
Anthony từ bên ngoài đi vào.
“Việc này sau này cứ giao cho tôi.”
Thân hình Anthony cao lớn.
Một cái bế công chúa.
Nhẹ nhàng bế Sal nặng hơn 50kg lên.
“Quản gia đã nói với tôi rồi, Nguyên soái mỗi ngày đều phải đến phòng cách âm để trị liệu.”
Leah đi theo phía sau nó.
“Xem ra anh cũng thích nghi nhanh đấy.”
Anthony ừ một tiếng, “Chuyện đương nhiên.”
Nó nói với Leah, “Trước khi xảy ra chuyện, Nguyên soái đã dặn dò, sau này tôi phải nghe lời cô, quyền hạn cốt lõi của tôi bây giờ cũng có một phần của cô.”
Nói cách khác.
Trước đây chỉ có Sal có quyền sử dụng Anthony.
Bây giờ anh đã mở quyền hạn cho Leah.
Chỉ cần Leah muốn, cô có thể ra lệnh cho nó, là chủ nhân thứ hai thực sự của Anthony.
“Con người này.”
Leah khẽ cười một tiếng.
“Quyền hạn này tôi không cần, chủ nhân của anh sẽ có ngày tỉnh lại.”
Leah cam đoan với nó.
Phòng cách âm.
Sal được đặt lên giường.
Trên người kết nối với máy kiểm tra.
“Anthony, anh ra cửa canh chừng, đừng để ai vào.”
Leah thấy nó chưa đi.
Dặn dò.
Động Động Yêu thấy nó không nhúc nhích, liền trực tiếp kéo Anthony ra ngoài.
“Đi nhanh lên, đừng đứng đây vướng chân vướn tay.”
Chú gấu nhỏ Động Động Yêu kéo con robot cao hơn nó rất nhiều, trông thật đáng yêu.
“Nhưng tôi muốn ở cạnh chủ nhân.”
“Muốn gì mà muốn, chẳng phải đứa trẻ chưa cai sữa đâu.”
Động Động Yêu trực tiếp kéo nó ra ngoài, “Chủ nhân, bọn tôi ra ngoài đây, cô cứ từ từ, có việc thì gọi bọn tôi.”
Leah vẫy tay.
Tiến lên khóa cửa.
Cô biến thành người cá và bắt đầu hát.
Nằm trong bồn tắm, vừa nghịch nước, vừa hát.
“Xuyên qua ngọn gió cổ xưa…”
Vừa hát được một lúc.
Cảm thấy trên cổ tay có thứ gì đó quấn quanh.
Ban đầu còn tưởng là tóc.
Sờ một cái.
Chẳng có gì.
Cô giơ tay lên.
Trên đó trống trơn.
Nhưng cảm giác bị quấn quanh vô cùng rõ ràng.
“Không có gì mà?”
Cô khó hiểu nhìn tay mình.
Duỗi ngón tay ra.
Giây tiếp theo.
Cô cảm nhận được.
Đó là một thứ gì đó trong suốt giống như sợi tơ, mảnh mai, sờ vào mềm mại và rất đàn hồi.
