Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Kỷ nguyên Chiến giáp – Bá chủ Tinh hà > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Đồng ý

 

Hôm sau, Tô Minh được Monte sắp xếp đổi sang một ký túc xá khác.

 

“Ký túc xá của cậu đêm qua bị một đợt tấn công không rõ nguồn gốc nhắm vào, vậy mà cậu không sao, đúng là phúc lớn mạng lớn!”

Monte vừa cười vừa nói với Tô Minh.

 

Rồi ông ta dẫn Tô Minh đến một căn phòng khác, bảo cậu tạm nghỉ ở đó.

Tô Minh đương nhiên không có ý kiến gì nhiều. Cậu nhìn quanh một lượt.

Ừm, cũng chẳng kém phòng cũ là bao, Monte xử lý công việc ra trò.

 

“Tối qua xảy ra chuyện gì? Có ai điều tra không? Lúc đó tôi đang đi dạo bên ngoài, về đến nơi thì thấy ký túc xá thành ra thế này!”

Trong lòng Tô Minh thầm thấy may vì khu ký túc xá để bảo đảm quyền riêng tư cho nhân viên nên không lắp camera giám sát.

Nếu mà ở khu phân xưởng, chỗ nào cũng có camera, chắc chắn mọi người sẽ phát hiện cậu là chiến sĩ gen.

 

Dù chuyện này cũng không gây ảnh hưởng quá lớn, nhưng dù sao ở hành tinh hậu cần vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn. Dù gì Tô Minh cũng từng nghe nói có hành tinh hậu cần phát hiện ra chiến sĩ gen, kết quả cứ thế bị lôi lên chiến trường và chết trận.

Tô Minh tuy tự thấy bản thân mạnh hơn người thường không ít, nhưng lên chiến trường, chút năng lực cá nhân đó còn không bằng vận may có ích.

Hiện giờ cậu vẫn chưa muốn ra chiến trường!

 

Monte gãi đầu, rồi lắc đầu cười khổ: “Chuyện này thì ai mà nói rõ được? Hành tinh hậu cần tuy không nguy hiểm như tiền tuyến, nhưng cũng khá hỗn loạn, xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng không phải không thể.”

Tô Minh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

 

Monte liếc Tô Minh một cái, rồi hạ giọng nói: “Cậu Tô Minh à, chuyện tôi nói với cậu lần trước, cậu cân nhắc thế nào rồi?”

Tô Minh sửng sốt.

 

Rồi Monte nói tiếp: “Thú thật với cậu, mấy bộ phận cơ khí mà cậu sửa lần trước, sau khi đưa ra chiến trường vẫn bị một số binh sĩ để ý. Giờ ai cũng biết trong phân xưởng tôi quản lý có một thợ cơ khí tay nghề cực cao.”

“Gần đây nhiều người hỏi tôi có nhận việc riêng ngoài giờ hay không...”

 

Nghe Monte nói vậy, Tô Minh trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Cũng không phải là không được, nhưng anh phải đồng ý với tôi ba điều kiện.”

Monte mừng rỡ: “Cậu nói đi, nói đi!”

 

Tô Minh mỉm cười nói: “Thứ nhất, tôi muốn một ký túc xá riêng có bàn làm việc độc lập. Dù sao nhận việc riêng giúp anh cũng không thể làm ở chỗ công cộng, bị người khác phát hiện thì cũng không tốt cho anh!”

Tô Minh từ lâu đã muốn có một căn phòng riêng với bàn làm việc độc lập. Nếu không, lúc nào cũng phải làm chung với đám thợ cơ khí thường trong phân xưởng sản xuất. Lúc làm việc thì không sao, nhưng mỗi khi cậu muốn làm chuyện của riêng mình, ví dụ như lắp ráp cánh tay máy, đều thấy bất tiện.

 

Nghe Tô Minh nói, Monte lập tức cười tươi: “Chuyện này không thành vấn đề. Với quyền hạn của tôi, muốn sắp xếp một căn phòng như vậy rất đơn giản!”

Tô Minh gật đầu, rồi nói tiếp: “Thứ hai, hãy cố gắng giấu thân phận của tôi, tôi không muốn quá nhiều người biết tay nghề của tôi!”

Monte gật đầu: “Chuyện này cũng không thành vấn đề!”

 

“Thứ ba, tiền lời từ việc riêng, tôi phải lấy một nửa!”

Monte trầm ngâm một lát, rồi cắn răng: “Được! Chia cho cậu một nửa!”

 

Nghe được lời đảm bảo của Monte, Tô Minh hài lòng mỉm cười, rồi nói: “Vậy được, cứ nói thế nhé. Sau này có việc riêng thì cứ nói với tôi một tiếng là được.”

Monte vui mừng, gật đầu lia lịa: “Cậu Tô Minh đúng là người nhanh gọn. Sau này muốn làm gì ở hành tinh Nặc Phổ thì cứ nói với tôi, tôi ở đây cũng có chút năng lực đấy.”

“Ký túc xá riêng nếu không có gì bất trắc thì tối nay sẽ xin được. Cậu cứ tạm ở căn phòng này một thời gian đã!”

Monte vui vẻ cười lớn.

 

Tô Minh gật đầu, không nói thêm gì nữa.

 

...

 

Ban ngày, Tô Minh vẫn đi làm như thường lệ, liên tục sửa chữa và lắp ráp lại cơ khí trên bàn làm việc.

Đến tối, ký túc xá riêng mà Monte đã hứa cũng đáng tin cậy được lo liệu xong xuôi cho Tô Minh.

Thế là Tô Minh có được phòng làm việc riêng của mình.

Ngoài lúc đi làm phải đến phân xưởng, những lúc khác cậu có thể chế tạo vũ khí cơ khí của mình ngay trong phòng làm việc riêng!

 

Tối hôm đó, Tô Minh lấy chiếc đồng hồ không gian có được từ tên sát thủ, đặt lên bàn làm việc và cẩn thận sửa chữa.

Một lúc sau, lõi không gian bên trong được cậu tách riêng ra khỏi chiếc đồng hồ không gian.

Rồi Tô Minh lấy một chiếc mặt dây chuyền nhỏ trông chẳng có gì đặc biệt bên cạnh, khoét rỗng phần giữa, rồi đặt lõi không gian vào một mạch kích hoạt đã được cậu chế sẵn từ trước.

Chẳng bao lâu, chiếc đồng hồ không gian ban đầu đã biến thành một mặt dây chuyền trên cổ Tô Minh.

 

Nhìn mặt dây chuyền này, Tô Minh hài lòng gật đầu. Sau đó cậu kết nối chỉ số não bộ, lập tức mở mặt dây chuyền bằng ý nghĩ.

Bên trong có rất nhiều thứ: mấy tấm thẻ ngân hàng đủ loại ngân hàng, một tấm thẻ căn cước hoàn toàn mới, một chiếc điện thoại liên lạc một đầu mối, cùng một số vũ khí cơ khí đủ loại.

 

“Ừm?”

Tô Minh chợt tìm thấy một tấm thẻ tinh tệ riêng biệt giữa đống thẻ ngân hàng, vẻ mặt lộ ra chút vui mừng.

Mấy tấm thẻ ngân hàng khác cậu đều dùng không được, tiền trong đó chỉ có tên sát thủ mới rút ra được.

Nhưng tấm thẻ tinh tệ riêng biệt kia là loại không ghi tên, bất kỳ ai cũng có thể rút tinh tệ trong đó ra.

 

Tô Minh khẽ khựng lại, rồi từ trong lõi không gian lấy chiếc điện thoại liên lạc một đầu mối ra.

Mở điện thoại lên, cậu thấy một tin nhắn trong máy:

“Sự việc thế nào rồi?”

Tin nhắn này là tin nhắn nặc danh, nhưng chiếc điện thoại này là loại một đầu mối, cũng có nghĩa là nó chỉ có thể liên lạc riêng với người gửi tin nhắn này.

 

Nhìn thấy tin nhắn, trên mặt Tô Minh thoáng hiện vẻ khác lạ, rồi cậu cầm điện thoại lên trả lời một câu: “Mục tiêu đã chết, sau này đừng liên lạc với tôi nữa!”

Kiếp trước là người Tung Của, Tô Minh đã thuộc lòng đủ loại phim điệp viên, phim hình sự. Lúc này thấy một chiếc điện thoại liên lạc một đầu mối và tấm thẻ căn cước mới, kết hợp với tin nhắn, thân phận sát thủ, v.v., thì làm sao còn không đoán ra chiếc điện thoại này chính là máy liên lạc riêng giữa sát thủ và người thuê giết người.

 

Gửi tin nhắn xong, Tô Minh lập tức tiêu hủy chiếc điện thoại ngay tại chỗ, rồi cẩn thận kiểm tra từng linh kiện xem có thiết bị định vị hay thứ gì tương tự không. Cuối cùng mới bỏ phần vỏ còn sót lại của chiếc điện thoại đã bị hủy vào thùng phế liệu.

Làm xong tất cả, Tô Minh thầm thở phào.

Dù sao thì lúc này, phía Tô Thụy chắc hẳn sẽ nghĩ cậu đã chết. Dù có hoài nghi, muốn điều tra lại để tìm ra tin tức cậu chưa chết, chắc cũng phải rất lâu nữa.

Đến lúc đó, cậu hẳn đã có được chút năng lực tự bảo vệ bản thân!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi