Chương 5: Cô Không Có Tư Cách
Nơi Lãnh Mạc đang đứng cách trung tâm thành phố một quãng khá xa, kiểu như vùng ngoại ô.
Lãnh Mạc đeo ba lô, cứ thế đi thẳng về phía trước. Cô nhớ gần đây có một siêu thị nhỏ, tiện thể ghé qua thu thập ít đồ.
Khi tìm được chỗ đó, cô phát hiện cửa siêu thị đóng chặt. Gõ cửa một lúc, bên trong không có tiếng động nào.
Cô cân nhắc con dao phay trong tay...
“Rầm! Rầm! Rầm!...”
Chặt liên tiếp mấy nhát, cuối cùng cũng phá được một lỗ hổng.
Qua lỗ hổng, có thể nhìn thấy một phần cảnh bên trong.
“Mở cửa!”
Lãnh Mạc nhướng mày, đang định chặt tiếp thì cửa bỗng mở ra.
Lãnh Mạc trực tiếp bước vào...
Người mở cửa cho cô là một người hàng xóm từng gặp trước đây, nhưng cũng chỉ mới gặp, chưa từng nói chuyện.
Quan sát xung quanh một lượt, tính cả người mở cửa, có ba người từng gặp, còn bốn người khác cô chưa gặp bao giờ, có lẽ ở khu khác đến.
Bảy người, bốn nam, trong đó có một ông lão, ba nữ, còn có một bé gái chừng năm sáu tuổi.
Còn gia đình bà chủ siêu thị thì không thấy xuất hiện ở đây.
Lãnh Mạc nhìn quanh, thấy đồ ăn và nước uống ở đây vẫn còn nhiều. Đang định qua lấy thì bị người ta chặn đường.
Lãnh Mạc ngẩng đầu nhìn, đối phương là một người đàn ông trung niên, trông có vẻ thư sinh.
“Cháu gái, không hỏi mà lấy thì là trộm đấy nhé!”
Người đàn ông trung niên nhìn Lãnh Mạc với ánh mắt đầy ý cười, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong đôi mắt cười đó là sự chiếm hữu với đồ ăn.
“Ông là chủ ở đây à?”
Đối mặt với câu hỏi của Lãnh Mạc, người đàn ông lắc đầu.
“Ông chủ ở đây đã bị lũ quái vật đó cắn chết rồi.”
“Vậy những thứ này là đồ vô chủ, ông không có tư cách quản tôi.”
Nói xong, Lãnh Mạc trực tiếp đẩy người đàn ông ra, lấy hai ổ bánh mì trên kệ, mấy cây xúc xích, lại cầm thêm một hộp sữa, đi sang một bên ăn.
Vừa trải qua một trận chiến, tiêu hao cũng không ít. Lãnh Mạc chưa bao giờ bạc đãi bản thân, có đồ ăn bổ sung thể lực, tại sao phải quan tâm người khác nghĩ gì.
Người đàn ông trung niên nhìn Lãnh Mạc thản nhiên ăn uống, một cỗ tức giận dâng lên...
Lời mắng mỏ vừa định thốt ra, trong đầu bỗng hiện lên câu nói trước đó của Lãnh Mạc...
Đúng là ông ta không có tư cách quản cô, nhưng cũng không muốn để cô tự do như vậy.
“Mọi người cũng thấy rồi đấy, lần này cả thế giới đang bùng phát loại bệnh này, mà loại bệnh này còn có nguy cơ lây từ người sang người. Giờ chúng ta đang ở đây, tuy trong thời gian ngắn có đủ thức ăn, nhưng lâu dài thì sao? Số thức ăn này rồi cũng sẽ bị ăn hết thôi, đúng không?”
Người đàn ông trung niên hỏi vậy, những người khác cũng chìm vào suy nghĩ.
“Nếu bây giờ chúng ta không tiết kiệm một chút, thì sau này khi không còn thức ăn, chúng ta sẽ phải ra ngoài tìm. Đối mặt với lũ quái vật bên ngoài, ai có thể đảm bảo sẽ sống sót trở về! Hiện tại chỉ có thể trông cậy vào chính phủ, nhưng trước lúc đó, chúng ta phải có đủ thức ăn thì mới đợi được đến lúc cứu viện.”
“Vậy nên, tôi xin tự tiến cử, tôi là Trương Thước, nguyện ý quản lý số thức ăn hiện có cho mọi người, tất nhiên, cũng sẽ phân phối hợp lý cho tất cả.”
Trương Thước nói nhiều như vậy, chung quy cũng chỉ xoay quanh hai chữ “thức ăn”.
Những người khác nghe xong có chút cảm động. Ông lão lớn tuổi nhất ở đây lập tức đồng ý với ý kiến của người đàn ông trung niên, giơ tay lên.
“Chúng tôi cũng đồng ý.”
Một cặp đôi cũng giơ tay.
“Tôi và con cũng đồng ý.”
Người mẹ trẻ dắt con, cũng theo đó giơ tay.
“Tính cả tôi nữa.”
Một người đàn ông khác vừa nói vừa giơ tay.
“Đã mọi người đều đồng ý, vậy...”
“Tôi không đồng ý.”
Một giọng nữ trẻ tuổi cất lên, cắt ngang lời Trương Thước.
