Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Toàn Cầu Biến Dị: Ta Dị Hóa Thành Thần Trong Ngày Tận Thế > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Điều tra viên và nghiên cứu viên

 

Hai bên là từng căn phòng nối tiếp nhau, cánh cửa trông rõ là cửa chống đạn dày cộp, có phòng có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra bên ngoài, có phòng trên cửa chẳng có gì, thậm chí không có khe chuyển thức ăn.

 

Trông cứ như… phòng giam.

 

“Đây là nơi chúng tôi giam giữ dị chủng.”

 

Một câu của Niên Trường Minh làm dậy sóng, Thùy Ninh không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.

 

“Các người… giam giữ dị chủng?”

 

Niên Trường Minh gật đầu, chậm rãi đi sâu vào trong, “Rất nhiều dị chủng cấp cao có giá trị nghiên cứu rất lớn, không thể tiêu diệt hết được. Nếu có thể bắt sống, tốt nhất là bắt về.”

 

“Giống như bọn dị chủng thực vật và chim các cô gặp lúc trước đều là dị chủng cơ bản, không có sức tấn công quá mạnh, số lượng lại nhiều, chúng tôi gặp là tiêu diệt ngay.”

 

Niên Trường Minh chọn vài con dị chủng giới thiệu cho hai người Thùy Ninh.

 

“Dị chủng số 240, thân thể do bộ phận miệng của côn trùng và phần dưới cơ thể của người cá tạo thành, bộ phận miệng có thể phát ra tiếng hát, thu hút người đi ngang qua rồi nuốt chửng.”

 

“Dị chủng số 208, mỗi ngày da trên cơ thể đều lột ra, lớp da lột ra có tính công kích, lúc lột da là lúc yếu nhất.”

 

“Dị chủng số 100,” Niên Trường Minh quay đầu nhìn hai người, “nếu sau này các cô cần dị chủng phối hợp lấy tư liệu, nhất định phải cẩn thận với dị chủng số 100, không được gặp riêng cô ta.”

 

Dương Vân Cương bị dị chủng lột da làm cho buồn nôn kinh khủng, cậu xoa xoa cánh tay, “Dị chủng số 100 ghê tởm lắm à?”

 

Niên Trường Minh lắc đầu, “Là một nữ sĩ rất ưu nhã, nhưng cô ta có năng lực mê hoặc lòng người.”

 

Dị chủng bị giam giữ ở đây ít nhất cũng vài trăm con, Niên Trường Minh không định dẫn họ đi xem hết, chỉ đi một vòng cho có lệ, rồi dẫn mọi người đến văn phòng của mình ở tầng hầm thứ năm.

 

“Hiện tại có hai vị trí công việc cho hai người, một là điều tra viên, một là nghiên cứu viên.”

 

“Nghiên cứu viên cần phân tích tin tức trên toàn quốc thậm chí toàn thế giới, cung cấp phương hướng nhiệm vụ cho điều tra viên.”

 

“Còn điều tra viên,” ánh mắt Niên Trường Minh dừng trên người Thùy Ninh.

 

Bình tĩnh, thông minh, từ băng ghi hình xem ra thân thủ cũng không tệ, đủ tàn nhẫn, thấy được máu.

 

“Điều tra viên là bộ phận quan trọng nhất của Viện nghiên cứu thứ năm, phụ trách cứu viện, chống lại và… bắt giữ dị chủng.”

 

Đồng tử Thùy Ninh hơi co lại, Niên Trường Minh nói tiếp, “Tất cả tài nguyên của Viện nghiên cứu thứ năm đều nghiêng về điều tra viên, trở thành điều tra viên chắc chắn là nguy hiểm nhất, nhưng xét theo một mặt nào đó, cũng là an toàn nhất.”

 

“Điều tra viên được trang bị một cố vấn riêng 24 giờ, cung cấp mọi nhu cầu công việc hoặc sinh hoạt, đồng thời, chúng tôi cũng sẽ chế tạo vũ khí theo số đo và… dị năng cho điều tra viên.”

 

Dương Vân Cương trợn to mắt, “Dị năng! Ý anh là dị năng giống như của dị chủng à?”

 

Niên Trường Minh gật đầu, “Đây là một trong những hướng nghiên cứu của Viện nghiên cứu thứ năm, cũng là dị chủng số 1 chúng tôi bắt được, Mẫu Quả.”

 

“Mẫu Quả sẽ ngẫu nhiên sinh ra những trái cây chứa dị năng, nếu trái cây bị con người nuốt vào sẽ dung hợp với cơ thể, khiến người nuốt mang dị năng.”

 

Dương Vân Cương có chút kích động, “Vậy không phải các người biến người tốt lành thành dị chủng sao?”

 

Niên Trường Minh lắc đầu, mở máy chiếu.

 

Trên màn hình xuất hiện hình giải phẫu cơ thể người và hình giải phẫu dị chủng hình người.

 

“Phần lớn dị chủng thực ra đều do con người biến dị mà thành, nhưng điểm khác biệt là trình độ dị hóa của dị chủng là 100%, khi trình độ dị hóa đạt đến 100%, con người sẽ hoàn toàn sa đọa thành dị chủng, trở nên khát máu, sống nhờ ăn thịt người.”

 

“Nhưng Viện nghiên cứu thứ năm đã cải tạo Mẫu Quả, người nuốt trái dị năng sẽ không dị hóa hoàn toàn, thực ra sau khi dung hợp thành công, trình độ dị hóa của người đó là 0.”

 

“Chỉ khi dùng dị năng, hoặc tâm trạng quá dao động không khống chế được cảm xúc, trình độ dị hóa mới tăng lên.”

 

Niên Trường Minh nhún vai, “Chỉ cần khống chế đừng để dị hóa đến 100% là được.”

 

Dương Vân Cương nhíu mày nói, “Vậy cũng không còn là người nữa!”

 

Niên Trường Minh không nói gì, anh không phủ nhận lời Dương Vân Cương nói, cho dù không dùng dị năng, nhưng nuốt trái dị năng thì cũng không còn là người nữa.

 

Thùy Ninh lại lên tiếng hỏi, “Các anh có cách khống chế trình độ dị hóa?”

 

Niên Trường Minh mỉm cười, “Chúng tôi có máy móc chuyên dụng có thể giúp giảm trình độ dị hóa ở một mức độ nhất định, nhưng… không thể loại bỏ tận gốc, quan trọng nhất vẫn là phải tự khống chế.”

 

Niên Trường Minh bổ sung, “Trong số các điều tra viên của chúng tôi có người đã dị hóa hơn 3 năm, nhưng vì cảm xúc cực kỳ bình tĩnh, mà năng lực lại mạnh, rất ít khi trực tiếp dùng dị năng để hoàn thành nhiệm vụ, nên hiện tại trình độ dị hóa của anh ta chỉ mới 5%.”

 

3 năm rồi mà chỉ mới dị hóa 5%.

 

Thùy Ninh hiểu ý, muốn không biến thành dị chủng thì có hai điểm.

 

Một là đừng dùng dị năng quá mức.

 

Một là đảm bảo cảm xúc ổn định.

 

Điểm thứ hai Thùy Ninh tự hỏi mình không có vấn đề, còn điểm thứ nhất…

 

Thùy Ninh nghe nói về Mẫu Quả, liền liên tưởng đến trái tim mình đã nuốt.

 

Có khi nào là cùng một thứ, vậy ra là mình đã dị hóa rồi sao?

 

“Hai người có thể đi kiểm tra sức khỏe trước, trong thời gian này hãy suy nghĩ kỹ.”

 

Niên Trường Minh nhấn một nút trên bàn, một cậu trai mặc vest bước vào dẫn hai người đi kiểm tra sức khỏe.

 

Niên Trường Minh chắp tay đặt trên bàn, cằm nhẹ tựa lên tay.

 

“Đừng làm tôi thất vọng, Thùy Ninh.”

 

Lúc kiểm tra sức khỏe Thùy Ninh có chút căng thẳng, nhưng kết quả cho thấy thân thể cô hoàn toàn bình thường.

 

Nhìn thấy chỗ ghi tình trạng dị hóa: chưa phát sinh dị hóa.

 

Thùy Ninh bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về trải nghiệm hôm đó của mình.

 

“Hai người đợi một chút, tôi đi lấy bữa ăn dinh dưỡng cho hai người.”

 

Thùy Ninh và Dương Vân Cương ngồi đối diện không nói gì, mãi lâu sau Thùy Ninh mới lên tiếng.

 

“Tôi định trở thành điều tra viên.”

 

Dương Vân Cương há miệng, quyết định này nằm ngoài dự đoán của cậu, nhưng cậu vẫn khuyên nhủ.

 

“Điều tra viên quá nguy hiểm, không những phải ra tiền tuyến mà còn phải ăn thứ đó, cậu nghĩ xem lỡ đâu đến lúc thế giới khôi phục bình thường, vậy điều tra viên chẳng phải bị gạt ra ngoài lề sao.”

 

Ánh mắt Thùy Ninh sáng đến kinh người, “Thế giới… không thể tốt lên được đâu.”

 

Dương Vân Cương giật mình, Thùy Ninh nói tiếp, “Viện nghiên cứu thứ năm đã thành lập hơn hai trăm năm, còn dị chủng thì sao?”

 

“Với mức độ hiểu biết của viện nghiên cứu về dị chủng, tuyệt đối không phải chỉ trong hai ngày mà có thể sâu sắc như vậy, dị chủng tuyệt đối cũng đã tồn tại rất lâu rồi, chỉ là chúng ta không biết mà thôi.”

 

“Khu Nam đã thất thủ, thế giới muốn khôi phục lại bình thường như trước không phải chuyện đơn giản, trước đó điều đầu tiên chúng ta nên nghĩ là làm sao sống sót.”

 

“Nghiên cứu viên cũng có thể sống sót mà.”

 

Dương Vân Cương vẫn cố khuyên can.

 

Nhưng Thùy Ninh đã hạ quyết tâm, “Nói cho cùng, nghiên cứu viên chỉ là một kẻ làm công tầng đáy, không có năng lực tự bảo vệ. Nếu một ngày nào đó Viện nghiên cứu thứ năm xảy ra chuyện… nghiên cứu viên có thể tự bảo vệ mình không?”

 

Dương Vân Cương không nói nữa, cậu biết Thùy Ninh nói đúng.

 

“Vậy tôi…” Dương Vân Cương do dự một chút, không nói tiếp.

 

Thùy Ninh lại lên tiếng, cô nhìn Dương Vân Cương, “Tôi khuyên cậu nên làm nghiên cứu viên.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi