Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Toàn Cầu Biến Dị: Ta Dị Hóa Thành Thần Trong Ngày Tận Thế > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23 có bản audio.

Chương 23: Cô Gái Đứt Cổ (Sáu)

 

Mạch Kỳ im lặng rất lâu, cho đến khi Thùy Ninh nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ.

 

Mạch Kỳ: Tôi... tôi vào Viện nghiên cứu thứ năm được hai tháng, vẫn chưa được phân công làm điều tra viên, vì tôi tự tiến cử.

 

Mạch Kỳ: Thời buổi loạn lạc thế này, người ta cũng chẳng để tâm đến lý lịch của một người, phải không.

 

Thùy Ninh nghe Mạch Kỳ khẽ cười: Viện nghiên cứu thứ năm đúng là thiếu người, tôi cũng ở lại... Tôi đúng là biết chút kỹ thuật máy tính.

 

Thùy Ninh suy nghĩ một lát: Cô đến Viện nghiên cứu thứ năm với mục đích gì?

 

Mạch Kỳ im lặng một lúc: Để sống sót. Và rồi, nhìn ngắm thế giới loạn lạc này.

 

Thùy Ninh không ngờ rằng Mạch Kỳ, một cô gái trông dịu dàng như một đóa hoa trắng, lại có tâm tư như vậy, quả thực rất hợp với tính cách của cô.

 

Cô cũng muốn sống thêm vài ngày, không phải vì sợ chết, chỉ là muốn biết tại sao thế giới lại biến từ nhàm chán thành ngày tận thế chỉ trong một ngày.

 

Con người ta, luôn có chút tò mò mà, phải không.

 

Thùy Ninh cười: Vậy chúng ta đúng là đồng đạo. Nếu cô bằng lòng làm chuyên viên tư vấn cho tôi, đó thực sự là vinh hạnh của tôi.

 

Mạch Kỳ không ngờ Thùy Ninh lại nghe ra ẩn ý trong lời nói của mình. Kiểu người như cô thường bị người khác hiểu lầm vì ngoại hình, tưởng cô là cô gái dịu dàng, vô hại, cần được bảo vệ.

 

Thực ra không phải vậy, cô có đầy mình kỹ thuật, hồi đi học vốn đã đi lại giữa ranh giới trắng đen.

 

Cô từng cùng hacker nước ngoài gây ra sự cố mất điện trên diện rộng, nhìn người trên phố thắp nến ăn mừng, cười rất vui vẻ.

 

Cũng từng thi đấu với hacker ngoài Tung Của, cuối cùng cô thắng vì nhanh nhất vượt qua tường lửa quốc gia, đột nhập vào hệ thống quốc gia gây mất mạng một phút.

 

Tất cả những sự điên rồ và tài năng của cô đều bị khóa sau một biệt danh trực tuyến, nhưng cô cảm thấy như vậy là đủ.

 

Sau này đi làm, cô tìm một công việc bình thường, sống một cuộc sống bình thường, nhưng cô không hạnh phúc.

 

Bây giờ ngày tận thế đến, sinh linh đồ thán, nhưng trong lòng cô như có một luồng sức mạnh đang chờ được giải phóng.

 

Khả năng của mình có thể làm điều gì đó cho thế giới, có lẽ sẽ ngầu hơn.

 

Nhưng ý nghĩ này Mạch Kỳ chưa từng nói với ai, dù sao nghe cũng rất lạnh lùng và ích kỷ.

 

Cũng vì vẻ ngoài luôn tỏ ra dịu dàng và cách nói chuyện nhẹ nhàng khi tiếp xúc, mọi người thầm nghĩ Mạch Kỳ không làm nổi công việc chuyên viên tư vấn này.

 

Thực ra cô cũng không ôm hy vọng quá lớn, trong hai tháng ngắn ngủi này, cô đã thấy quá nhiều điều tra viên và chuyên viên tư vấn bề ngoài hòa thuận nhưng bên trong thì bất hòa.

 

Nhưng may thay, cô gặp được Thùy Ninh.

 

Thùy Ninh, người không mấy bận tâm đến ánh mắt của người khác.

 

Mạch Kỳ cười: Bên phía đội trưởng Ôn xảy ra chuyện rồi, chết một người.

 

Thùy Ninh nheo mắt, xem ra dị chủng nhắm vào Ôn Lương.

 

Cô đã che giấu dị linh từ cổng chính, chắc không đến mức bị phát hiện.

 

Tại sao lại bỏ qua một mình cô đang hành động, mà quay sang tấn công đội toàn lính đặc chủng?

 

Chẳng phải đàn ông có dương khí mạnh hơn sao?

 

Không đúng, Thùy Ninh chợt nhận ra mình đã rơi vào lối suy nghĩ sai lầm.

 

Đây không phải ma, đây là dị chủng.

 

Chỉ là dị chủng thuộc loại linh dị thôi.

 

Thùy Ninh hơi ngượng, rồi biết ngay là do mình đã rơi vào lối suy nghĩ định kiến nào đó.

 

Thùy Ninh: Mạch Kỳ, có bao nhiêu người chết trong tòa nhà giảng dạy?

 

Mạch Kỳ: Có 8 người, bao gồm cả thầy giám thị.

 

Thùy Ninh tò mò: Chết nhiều người như vậy, sao cuối cùng mới phong tỏa trường?

 

Mạch Kỳ: Trước đó không phải chết tập trung, 15 người đầu chết rải rác trong một năm, thời gian kéo dài, trường cũng muốn giải quyết mà không cần phong tỏa.

 

Mạch Kỳ: Sau đó Triệu Minh Minh và mấy người khác chết, hoàn toàn chọc giận cấp trên nên mới bị phong tỏa.

 

Thùy Ninh lắc đầu, thật quá trẻ con. Người dân khu Nam 1 liều mạng tìm đường sống, mà ở đây chết nhiều người như vậy lại không được coi trọng.

 

Thùy Ninh: Người chết có nam không?

 

Giọng Mạch Kỳ nghiêm túc lại: Có, có ba người nam... ngay trong tòa nhà giảng dạy, thời điểm cũng là ban đêm.

 

Thùy Ninh lập tức đứng dậy, đeo thanh trọng kiếm lên lưng rồi chạy ra ngoài.

 

Tiếng gió vù vù và bóng cây lùi nhanh về phía sau, Thùy Ninh không dừng lại, chẳng mấy chốc đã đến tòa nhà giảng dạy.

 

Trước sự xuất hiện đột ngột của Thùy Ninh, tất cả mọi người đều giật mình.

 

Cậu lính từng chế giễu Thùy Ninh trước đó giờ nhìn thấy cô còn như thấy cứu tinh, cậu ta khẽ nói với Ôn Lương vài câu, Ôn Lương mới quay lại.

 

Lúc này, nếu Thùy Ninh muốn, cô có thể đi không phát ra tiếng bước chân, nên chỉ có cậu lính đứng đối diện cửa mới nhìn thấy cô.

 

Ôn Lương nhìn dáng vẻ của Thùy Ninh, rõ ràng là chẳng gặp phải chuyện gì, anh hơi cau mày: “Bên cô không có chuyện gì à?”

 

Vừa bước vào, Thùy Ninh đã cảm nhận được một luồng dị linh mạnh mẽ, xem ra dị chủng vẫn chưa rời đi.

 

Nếu cô đoán không lầm, loại dị chủng giống ác quỷ này, có lẽ một số hành vi vẫn giống như ác quỷ.

 

Ví dụ như cái chết đều có quy luật.

 

Bây giờ đã chết một người, chắc phải chết thêm hai người nữa mới yên.

 

Còn một trường hợp nữa, là dị chủng bị chọc giận, bắt đầu tấn công bừa bãi, vậy thì... phiền phức hơn rồi.

 

“Chết người à?”

 

Thùy Ninh nhìn Ôn Lương, không trả lời câu hỏi của anh: “Chết mấy người?”

 

Ôn Lương không nói gì, phó đội của Ôn Lương nhìn vẻ mặt của Ôn Lương rồi mới hạ giọng nói: “Một người, chết trong nhà vệ sinh.”

 

Thùy Ninh né người đi về phía nhà vệ sinh, Ôn Lương do dự một lát rồi đi theo, ra hiệu cho những người khác ở lại vị trí cảnh giới.

 

Thùy Ninh vào xem xét, ngoài dấu chân của Ôn Lương ra thì không có manh mối giá trị nào.

 

“Cô ở trong ký túc xá nữ suốt à? Một mình?”

 

Ôn Lương nhìn động tác của Thùy Ninh, không nhịn được lên tiếng hỏi.

 

Thực ra anh biết, mặc dù điều tra viên đều phải dung hợp gen dị chủng, nhưng dù sao cũng chỉ là có thêm dị năng thôi.

 

Về bản chất, họ vẫn biết sợ, đó cũng là lý do vì sao anh hơi khinh thường những điều tra viên bỏ chạy khi gặp nguy hiểm.

 

Nhưng Thùy Ninh, dường như thật sự không sợ.

 

Thùy Ninh ngẩng đầu nhìn Ôn Lương một cái: “Ừm, tôi tưởng cô ta sẽ tìm tôi, nên tôi ở trong phòng cô ta.”

 

Ôn Lương không nói nữa, gan của Thùy Ninh có thể nói là thật sự lớn.

 

Thùy Ninh thực ra cũng không biết tại sao, đáng lý ra trước đây cô cũng sợ mấy thứ ma quỷ này.

 

Dù gan có lớn hơn con gái bình thường một chút, nhưng cũng không đến mức nửa đêm ở hiện trường vụ án chờ ma mà lòng không chút gợn sóng.

 

Thùy Ninh hơi thẫn thờ, từ khi nào vậy nhỉ...

 

Từ lúc dung hợp Mẫu Quả sao?

 

Hình như còn sớm hơn.

 

Đột nhiên, trước mắt Thùy Ninh hiện lên bức tường thịt và trái tim đỏ rực đang đập.

 

Hình như từ khi cô mơ màng nuốt trái tim đó xuống, cô không còn thứ gì khiến mình sợ hãi nữa.

 

Thứ này còn có thể ảnh hưởng đến cảm xúc sao.

 

“Thùy Ninh?”

 

Ôn Lương thấy Thùy Ninh thẫn thờ, tưởng cô rốt cuộc cũng hơi sợ, trong lòng cũng mềm đi phần nào.

 

Dù sao cũng chỉ là một cô gái hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, nếu không phải ngày tận thế thì bây giờ cũng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, không cần phải liều mạng ở đây.

 

Nghĩ đến đây, Ôn Lương bất giác có ấn tượng tốt hơn với Thùy Ninh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi