Chương 33: Đồ Đằng
Thùy Ninh đáp trực thăng trở về khu Nam, nhìn dòng nước sông tách ra làm hai, để lộ cánh cổng lớn của Viện nghiên cứu thứ năm.
Vừa bước vào sảnh, Thùy Ninh đã thấy Dương Vân Cương và Mạch Kỳ đang đợi cô.
Mạch Kỳ mặc chiếc váy công sở trắng dài của chuyên viên tư vấn, tóc xõa ngang vai, trông thanh tú và an tĩnh.
Không biết đang nói gì với Dương Vân Cương mà cô ấy che miệng cười khẽ.
Thùy Ninh lườm một cái rồi bước tới.
“Ôi chao, A Ninh về rồi, vất vả quá.”
Mạch Kỳ nở một nụ cười ngọt ngào với cô, hai lúm đồng tiền nhỏ khiến người ta thấy ngứa ngáy trong lòng.
Thùy Ninh thầm nghĩ: “Đúng là đồ diễn sâu.” Nhưng cô vẫn mỉm cười nhạt với hai người.
“Ừm, tôi về rồi.”
Các nghiên cứu viên và nhân viên hậu cần đang ôm tài liệu đi ngang qua đều ngoái nhìn về phía này.
Nghe nói mới có một mỹ nữ gia nhập làm điều tra viên, lại còn làm việc chung với Mạch Kỳ, “bạch nguyệt quang” của khu Nam, chắc chính là cô gái trước mắt này.
Người đi ngang thấy một người đậm đà, một người thanh tú, đứng cạnh nhau vui vẻ trò chuyện, ai mà chẳng khen một câu đẹp mắt.
Chỉ có Dương Vân Cương, kẻ biết chút tính khí của Thùy Ninh, đứng bên cạnh run rẩy.
Dương Vân Cương: “Nụ cười của chị Ninh nhìn là biết không thật lòng, hu hu hu, đáng sợ quá. Cô gái này dám đối đầu với đại lão như vậy, chắc cũng không phải hạng vừa đâu.”
Thế là Dương Vân Cương lặng lẽ dịch ra xa vài bước.
Thùy Ninh và Mạch Kỳ xã giao qua loa xong, Thùy Ninh hỏi Dương Vân Cương: “Có cần trả lại mấy thứ đã đưa trước đó không?”
Dương Vân Cương xua tay: “Không cần, không cần, đó là đồ dành cho điều tra viên. Tôi đến vì quan hệ cá nhân thôi.”
Thùy Ninh nở một nụ cười thật lòng: “Đã quen chưa?”
Dương Vân Cương gật đầu: “Cũng được. Dù không đúng chuyên ngành nhưng vẫn làm được. Xã hội mà, ai làm đúng ngành mình học bao giờ.”
Thùy Ninh không hiểu sao lại nghe ra chút chua xót của một “con sen văn phòng”.
Dương Vân Cương cười ngốc nghếch: “Tổ trưởng Không Lưu biết hai ta có chút quen biết, nên nói sau này cứ để tôi lo đồ nghề cho chị làm nhiệm vụ, he he.”
Thùy Ninh buồn cười, đùa một câu: “Vậy cậu phải để tâm vào đấy.”
Dương Vân Cương không coi đó là đùa, hạ giọng ghé sát vào Thùy Ninh: “Chắc chắn rồi, có đồ tốt tôi sẽ đưa cho chị đầu tiên.”
Mạch Kỳ thấy Dương Vân Cương lúc nãy còn ngốc nghếch cười với mình, giờ Thùy Ninh vừa đến đã lập tức phòng bị, không khỏi thầm nghĩ: “Thằng nhóc này cũng có hai bộ mặt nhỉ.”
Thùy Ninh chào Dương Vân Cương một tiếng rồi đi theo Mạch Kỳ xuống tầng hầm 3.
Tất cả điều tra viên sau khi làm nhiệm vụ trở về đều phải đến đây báo cáo. Tất nhiên, điều tra viên cấp cao thì không cần, sẽ có nhân viên trực tiếp tìm họ.
Thùy Ninh và Mạch Kỳ đẩy cửa phòng xử lý nhiệm vụ tầng hầm 3, giao thiết bị giam giữ Lý Kiều Hà cho nhân viên phụ trách.
Người đàn ông mặt mày nghiêm túc đối diện có chút bất ngờ nhận lấy thiết bị giam giữ: “Cô thật sự bắt được rồi.”
Thùy Ninh nhún vai: “May mắn thôi.”
Người đàn ông biết nhiệm vụ có thể có phần may mắn, nhưng tuyệt đối không thể chỉ dựa vào may mắn. Thái độ của anh ta đối với Thùy Ninh lập tức thay đổi.
“Điều tra viên số 189, cô vất vả rồi. Xin chờ một lát, chúng tôi sẽ kiểm tra dị chủng vừa bắt được.”
Người đàn ông mời Thùy Ninh và Mạch Kỳ ngồi xuống, rồi bảo nhân viên hậu cần rót nước nóng, còn anh ta thì vội vã cầm thiết bị rời đi.
“Lát nữa tôi còn phải làm gì à?”
Thùy Ninh xoay xoay chiếc cốc trong tay, cô ghét nhất mấy việc báo cáo tổng kết.
Mạch Kỳ uống một ngụm nước: “Mấy việc đó không cần cô làm, nằm trong phạm vi công việc của tôi.”
Rồi Mạch Kỳ chợt nghĩ ra điều gì đó: “Nếu cô hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên… thì sẽ chính thức trở thành điều tra viên.”
Thùy Ninh khó hiểu: “Chẳng phải bây giờ tôi đã là rồi sao?”
Mạch Kỳ nhìn Thùy Ninh: “Vẫn chưa hoàn toàn.”
Mạch Kỳ ghé sát vào Thùy Ninh nói: “Điều tra viên thường có hai cửa ải, một là quá trình huấn luyện, hai là nhiệm vụ đầu tiên. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, mới chính thức trở thành điều tra viên.”
“Sự khác biệt là, cô sẽ có đồ đằng của riêng mình.”
Mạch Kỳ thở dài: “Hy vọng cô không sợ đau.”
Thùy Ninh nhíu mày định hỏi thêm, thì người đàn ông mặt mày nghiêm túc lúc nãy bước vào, trên mặt đã nở nụ cười lịch sự.
“Điều tra viên số 189, nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc. Dị chủng trong thiết bị giam giữ có trạng thái tốt, hiện đã được áp giải thành công, mang số hiệu 3902.”
Thùy Ninh thờ ơ hỏi một câu: “Các người sẽ làm gì với nó?”
Người đàn ông hơi không hiểu, nhưng vẫn trả lời: “Nghiên cứu bình thường. Chúng đều là tài sản quý giá của chúng tôi.”
Thùy Ninh hiểu ra. Cô mỉm cười lịch sự rồi định đi, nhưng bị người đàn ông chặn lại.
“Điều tra viên số 189, cô đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, cần phải đi làm dấu đồ đằng. Khi chuyên viên tư vấn của cô nộp báo cáo nhiệm vụ, kết hợp với báo cáo của đội tiền tuyến, chúng tôi sẽ xếp lại số hiệu cho cô.”
Thùy Ninh liếc nhìn Mạch Kỳ, biết Mạch Kỳ sẽ nói với mình, nên cũng không hỏi thêm.
Không ngờ người đàn ông có vẻ hài lòng vì cô quá mức phục tùng.
“Xin đợi một lát, tôi sẽ đưa cô đến chỗ làm dấu đồ đằng.”
Sau khi người đàn ông rời đi, Mạch Kỳ nói nhanh không bỏ lỡ giây phút nào.
“Để đảm bảo mỗi điều tra viên không bị dị chủng thay thế, sau khi chính thức trở thành điều tra viên, cô sẽ được xăm đồ đằng trên người. Nhưng loại mực này được chiết xuất từ cơ thể dị chủng loài rắn, không thể sao chép hay giả mạo được.”
Thùy Ninh nhíu mày: “Còn phải xăm à?”
Mạch Kỳ nói khẽ: “Với cô bây giờ, cảm giác đau sẽ không quá mạnh. Chỉ có điều, hoa văn không thể tự chọn, cũng không phải người khác chọn, mà là mực tự động sinh ra.”
Nghe cũng không tệ. Thùy Ninh không phản đối việc xăm mình. Nếu không phải vì không hợp với khí chất của mình, thì cô đã có ý định thử từ lâu.
Nhưng cô rất không thích cái kiểu như đánh dấu heo nhà mình như thế này.
Ngay cả quân đội cũng chưa nghe nói đến cách đánh dấu như vậy. Ngoài lý do chính thức mà Mạch Kỳ đưa ra, còn có một điểm nữa là cấp cao của Viện nghiên cứu thứ năm quả thực không mấy coi điều tra viên ra gì.
“Ở dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu.” Thùy Ninh tự an ủi mình, coi như đó là một món đồ trang trí vậy.
“Vậy xếp lại số hiệu là sao?”
Mạch Kỳ vừa quan sát xem người đàn ông đã ra chưa, vừa nói với tốc độ cực nhanh: “Hôm nay, trên toàn quốc có 203 điều tra viên. Thứ hạng của điều tra viên thường gắn liền với năng lực. Thời gian trở thành điều tra viên càng muộn, thứ hạng càng thấp, năng lực càng yếu.”
“Vì vậy, thứ hạng ban đầu của điều tra viên thường tương xứng với năng lực. Họ thường không hoàn thành được vài nhiệm vụ đầu tiên, cần tích lũy kinh nghiệm qua nhiều nhiệm vụ dài dằng dặc, thứ hạng mới có thể tăng lên.”
“Nhưng cô hoàn thành ngay từ lần đầu rất tốt, thứ hạng chắc chắn sẽ được đẩy lên. Nên A Ninh, cô nhớ nhé, thực ra không cần phải nhớ số hiệu của điều tra viên, vì thứ này là sống, sẽ tăng hoặc giảm tùy theo biểu hiện của điều tra viên.”
Mạch Kỳ vẻ mặt nghiêm túc: “Cô cần nhớ là, đồ đằng và dị linh.”
Nói xong, người đàn ông đã trở lại. Anh ta lịch sự dẫn Thùy Ninh đến phòng làm dấu đồ đằng.
Vì Thùy Ninh được tăng số hiệu, thân phận của Mạch Kỳ cũng nhờ đó mà lên theo, mọi người đều khách khí với cô ấy hơn hẳn.
“Sẽ hơi đau một chút.” Người đàn ông mỉm cười nói.
