Chương 36: Bị hố rồi
Dương Vân Cương thấy Thùy Ninh tiếp thu tốt, liền nói tiếp.
“Hơn nữa đây cũng là một khoản thu nhập, Viện nghiên cứu thứ năm là nơi rất tốn tiền.”
Điều này Thùy Ninh cũng biết, nghĩ lại cũng có lý, chỉ là sao lại thấy ảo diệu thế.
Dương Vân Cương hiểu suy nghĩ của Thùy Ninh, anh cười khổ: “Đúng vậy, trước đó còn bị dị chủng truy sát, sau đó dị chủng lại thành nguyên liệu của chúng ta.”
Dương Vân Cương đảm bảo loại thuốc thử này mỗi lần chỉ cần một giọt là duy trì được một ngày, Thùy Ninh liền tự mình thử.
Dù sao thứ có thể đem đi bán thì độ an toàn chắc chắn vẫn có đảm bảo.
“Được rồi,” Dương Vân Cương thấy đại lão có hứng thú, kích động không thôi, đây là dự án đầu tiên anh tham gia.
“Ninh tỷ muốn màu gì?”
Thùy Ninh nghịch mấy cái lọ nhỏ: “Màu trắng đi.”
Dương Vân Cương nịnh nọt: “Đúng là có cá tính.”
Thuốc thử nhỏ vào mắt cảm giác mát lạnh, không khác gì thuốc nhỏ mắt. Đợi Thùy Ninh chớp chớp mắt nhìn Dương Vân Cương, anh ta có chút ngẩn người.
“Ninh tỷ, trông chị đẹp thật.”
Nói xong Dương Vân Cương tự tát mình một cái: “À không, ý em là màu này rất hợp với chị.”
Thùy Ninh nhìn gương phía sau, mắt mình đã biến thành màu trắng bạc.
Màu trắng này quá tinh khiết, không khiến người ta nghĩ đến bệnh tật, mà có một vẻ đẹp lạnh lẽo, không giống con người.
Ngũ quan của Thùy Ninh vốn thuộc tông đậm, thêm đôi mắt này, sức hút thị giác của nhan sắc cô tăng gấp đôi.
Thùy Ninh xác nhận không có gì khó chịu, lại cùng Dương Vân Cương nghịch thêm mấy thứ khác, rồi mới rời đi tìm Mạch Kỳ.
Mạch Kỳ đang xem phim trong phòng giải trí, thấy Thùy Ninh liền kéo người lại nhìn kỹ một lượt, cuối cùng cảm thán.
“Đúng là đẹp thật, tổ 4 quả nhiên có chút bản lĩnh.”
Sau đó Mạch Kỳ hạ giọng nói: “Cậu biết tổ trưởng tổ 4 là Bạch Lãnh không, siêu đẹp trai luôn ấy!”
Thùy Ninh “hả?” một tiếng: “Tổ trưởng tổ 4 tớ gặp rồi mà, tóc rụng sạch cả rồi.”
Mạch Kỳ liếc xéo Thùy Ninh: “Tớ nói là tổ trưởng tổ 4 ở tổng bộ, bọn mình là chi nhánh!”
Thùy Ninh cười: “Vậy cậu cũng có gặp đâu.”
Mạch Kỳ nhìn quanh một lượt, hạ giọng: “Vậy thì tớ không thể hack vào cơ sở dữ liệu mà xem à.”
Thùy Ninh tỏ ý làm ơn cậu hãy dùng năng lực của mình vào việc chính đáng đi.
Mạch Kỳ vẫn còn đang mê trai: “A Ninh, cậu phải cố gắng nhé, bọn mình có thể đến tổng bộ hay không là nhờ cậu đấy.”
Thùy Ninh ngả người trên ghế lười nhìn bộ phim đen trắng cũ trước mắt: “Còn có thể điều lên tổng bộ à?”
Mạch Kỳ thì thầm: “Chứ sao, nếu cậu thăng lên điều tra viên trung cấp trở lên thì bắt buộc phải đến tổng bộ. Để tớ tính nhé… sắp rồi, chỉ cần lọt vào top 40 là được.”
Thùy Ninh tỏ ý không muốn nói gì.
“Có nhiệm vụ gì không?”
Thùy Ninh đã rảnh rỗi một tuần, cuối cùng cũng cảm nhận được sự căng thẳng.
Cái cảm giác không biết nhiệm vụ khi nào đến nhưng chắc chắn sẽ đến này khiến Thùy Ninh không thể thư giãn thoải mái.
“Hiện tại không có nhiệm vụ nào phù hợp với cậu, kể cả tổng bộ cũng vậy, chúng ta chắc vẫn có thể nghỉ ngơi thêm một lúc.”
Thùy Ninh yên tâm, cùng Mạch Kỳ ngả lưng trên ghế sofa xem phim.
Tiếc là sự yên tâm của cô chưa đầy một giờ đã bị phá vỡ.
“Nhầm rồi à? Điều tra viên số 99 vẫn là điều tra viên sơ cấp, sao có thể nhận nhiệm vụ từ ba sao rưỡi trở lên được?”
Mạch Kỳ giữ nụ cười tiếp đón nhân viên hậu cần đến bàn giao, Thùy Ninh có thể nghe ra sự không tình nguyện trong giọng cô ấy.
Người đến bàn giao nhiệm vụ là một cô gái trẻ, làm công việc văn thư bình thường, bị Mạch Kỳ nói vậy liền có chút hoảng.
“Vâng vâng, chúng tôi biết cấp bậc của điều tra viên số 99, chỉ là vị điều tra viên khác chỉ định yêu cầu phối hợp ra nhiệm vụ.”
Thùy Ninh và Mạch Kỳ đều thấy kỳ lạ, bình thường việc nhiều điều tra viên cùng ra nhiệm vụ không phải không có, chỉ là điều tra viên sơ cấp rất ít khi tham gia.
Lý do rất đơn giản, nhiệm vụ cần nhiều điều tra viên tham gia thường có độ khó không thấp, mang theo điều tra viên sơ cấp chẳng khác nào mang theo một vật cản.
Đến lúc sinh tử, ai cũng chẳng có hứng thú nâng đỡ hậu bối, càng không có ý nghĩ truyền lửa.
Nhiệm vụ đến rồi, Thùy Ninh không thể không nhận.
Thùy Ninh hỏi: “Nhiệm vụ gì?”
Cô gái bàn giao nhiệm vụ thấy Thùy Ninh chịu nhận thì cũng thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng chuyển thông tin đến hệ thống của Mạch Kỳ, rồi giải thích đại khái.
“Là ở khu vực núi phía tây nam khu 2, là dị chủng loại sinh vật, cô có ba ngày chuẩn bị.”
Thùy Ninh gật đầu, cô gái liền quay người rời đi.
Lúc này Mạch Kỳ đã đọc lướt xong nhiệm vụ, nhíu mày ra hiệu Thùy Ninh ngồi xuống.
“Nhiệm vụ này không đơn giản, nhìn tình hình thăm dò thì đoán chừng là dị chủng ba sao rưỡi.”
“Lần này cậu bắt Lý Kiều Hà là dị chủng hai sao, nhưng mỗi khi lên một sao, thực lực của chúng sẽ có khoảng cách rất lớn, nên đừng nghĩ là tăng dần đều.”
Thùy Ninh gật đầu, vẻ mặt cũng không mấy lạc quan.
“Có ai muốn hại tớ à?”
Việc bất thường ắt có yêu quái.
Đáng lẽ Thùy Ninh không nên tham gia nhiệm vụ này, chẳng lẽ có người cho rằng cô nguy hiểm, định mượn tay nhiệm vụ để trừ khử cô?
Mạch Kỳ tiếp tục: “Chỉ có hai điều tra viên tham gia, một là cậu, còn một người có mã số 64.”
Thùy Ninh vẻ mặt hơi ngượng ngùng, đại khái hiểu chuyện gì rồi.
Thấy Mạch Kỳ còn định tra danh sách điều tra viên, cô xua tay tỏ ý mình quen.
“Cậu quen à?”
Mạch Kỳ nhìn tài liệu mình vừa lục ra: “Điều tra viên số 64 là ở khu Bắc, chắc cậu chưa gặp bao giờ.”
Thùy Ninh cười khổ: “Trước đó đến chỗ bọn tớ, gặp ở đại sảnh một lần.”
Thùy Ninh kể lại vắn tắt việc gặp Y Đặc, Mạch Kỳ vỗ ngực.
“Tớ tuy không phải điều tra viên, nhưng cậu nói đúng, điều tra viên đã dị hóa xét theo một mức độ nào đó thì nên tính là con người cấp cao hơn, trong việc cảm nhận dị linh đúng là nhạy bén hơn máy móc. Máy móc chỉ có thể dựa vào dữ liệu, con người còn có trực giác.”
Mạch Kỳ xem tài liệu của Y Đặc, Y Đặc làm điều tra viên đã được nửa năm, kinh nghiệm cũng khá phong phú, ngoài mức dị hóa hơi cao, thân thể đã xuất hiện biến dị, còn lại xem ra đúng là một đồng đội tốt.
“Sao anh ta lại nghĩ đến việc đi cùng cậu ra nhiệm vụ nhỉ?”
Mạch Kỳ lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn Thùy Ninh, lộ ra vẻ mặt đã hiểu.
“Tớ đã bảo cái mặt cậu quá hút người rồi mà, nên hủy nó đi!”
Thùy Ninh: …
“Anh ta đã thấy dị linh của tớ có gì đó không ổn, chắc chắn sẽ điều tra tài liệu của tớ, dị năng ‘An Ninh’ hẳn là thứ anh ta cần nhất lúc này.”
Thùy Ninh nghĩ thông suốt mọi chuyện thì yên tâm hơn, tài liệu của Y Đặc cô cũng mượn tay Mạch Kỳ xem qua, đúng là không tệ, đi theo anh ta chắc sẽ học được không ít thứ.
“Chỉ là điều kiện có hơi khổ cực.”
Mạch Kỳ nhìn địa điểm nhiệm vụ thở dài.
Khu tây nam 3 so với khu Nam 1 thì xa xôi hơn, kinh tế không phát triển bằng, nhưng tương ứng thì ngày tận thế đến cũng muộn hơn.
Người dân ở đó có thể sẽ có chút phản cảm với điều tra viên.
