Chương 39: Thanh Thủy Thôn (2)
Lần này không phải nhận nhiệm vụ dưới danh nghĩa Viện nghiên cứu, nên tài liệu đưa cho Mạch Kỳ cũng chỉ là những gì Y Đặc tự tổng hợp.
Viện nghiên cứu chẳng muốn tốn một chút sức nào.
Những lúc như thế này, lợi thế của Mạch Kỳ mới được phát huy.
Không biết cô tìm tài liệu ở đâu ra, trực tiếp xâm nhập vào thiết bị liên lạc của Y Đặc, rồi đổ hết vào đầu hai người như đổ đậu.
Mạch Kỳ: Cái thôn này tên là Thanh Thủy Thôn, có từ rất lâu đời, trước đây dựa vào buôn muối mà lập làng, giờ không còn nghề đó nữa, chỉ quanh quẩn trồng trọt thôi.
Mạch Kỳ: Thanh Thủy Thôn không lớn, cũng không có nhiều ghi chép. Tôi có bản đồ phẳng của thôn, hai người lấy đó làm tham khảo. Nhưng đừng quá tin vào nó, vì dân ở mấy thôn kiểu này thường tự xây nhà.
Thùy Ninh khẽ “ừm” một tiếng: Có điểm gì đáng chú ý không?
Mạch Kỳ thở dài: Thật sự không có. Cái thôn này đến điện thoại di động còn chưa phổ cập, nói gì đến việc đưa thông tin vào kho dữ liệu. Tài liệu tôi có ít đến đáng thương.
Mạch Kỳ lại loay hoay một lúc: Tôi chỉ tra được thông tin căn cước của trưởng thôn và con trai ông ta, chắc chỉ có hai bố con họ là có thói quen đăng ký hộ khẩu.
Y Đặc vốn im lặng lắng nghe, bèn chen vào một câu: Trưởng thôn tên là Vương Đức Quý, con trai ông ta là Vương Cường.
Mạch Kỳ: Anh ấy nói đúng. Theo căn cước thì trưởng thôn đã gần sáu mươi, còn Vương Cường thì ngoài hai mươi một chút.
Y Đặc giải thích: Tôi từng sống ở trong thôn một thời gian. Ở đó hiếm có người ngoài đến lắm. Tôi ở nhà trưởng thôn, nên đã gặp qua người nhà ông ấy.
Mạch Kỳ bất lực: Nhiệm vụ này tôi quả thực không giúp được gì nhiều, nhưng tôi sẽ túc trực suốt quá trình. Có phát hiện gì tôi sẽ báo ngay cho hai người.
Khi Mạch Kỳ rút khỏi sóng não của Y Đặc, Y Đặc mới có chút hâm mộ nói: “Quan hệ của hai người tốt thật.”
Thùy Ninh im lặng một lát rồi mới nói: “Tôi biết trong thời đại tận thế này, làm nghề như chúng ta, việc duy trì mối quan hệ tốt không phải chuyện dễ dàng. Nhưng điều tra viên và chuyên viên tư vấn là một cặp, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Hơn nữa, điều tra viên cũng có quyền yêu cầu thay đổi chuyên viên tư vấn.”
Thùy Ninh nhìn gương mặt tuy trông có vẻ dữ dằn nhưng thực ra khá hiền lành của Y Đặc: “Anh cũng không phải người khó tính, sao lại có chuyện không vui với chuyên viên tư vấn của mình?”
Y Đặc nở một nụ cười châm biếm.
“Chính vì vinh cùng vinh, nhục cùng nhục nên mới sinh ra nhiều chuyện như vậy. Bình thường, điều tra viên sẽ nghĩ chuyên viên tư vấn không phải xông pha chiến trường, chỉ cần ngồi trong phòng an toàn, động ngón tay là nhận được đãi ngộ ngang bằng. Có những chuyên viên tư vấn còn vì sợ hãi mà thường xuyên bỏ chạy, vậy mà vinh dự lại dùng chung.”
“Còn điều tra viên cấp cao thì ra hết vinh quang, được tất cả mọi người tôn sùng. Lúc đó, chuyên viên tư vấn lại thấy bất công, rõ ràng là vinh dự do hai người hợp tác tạo nên, vậy mà mọi người chỉ nhìn thấy điều tra viên.”
Thùy Ninh im lặng không nói gì. Tình huống này không phải không có trong thực tế, chỉ là…
Thực tế dù sao cũng không đến mức động một chút là sống chết như thế này.
Hai người dừng xe bên đường, từ đây trở đi phải đi đường đất.
Đường không dễ đi, lại có vẻ vừa mưa xong nên hơi dính dính, bùn bám vào chân, rồi lại như muốn giữ chân người ta lại dưới đất.
Cả hai đều đeo ba lô, bên trong có quần áo thay, dụng cụ y tế, cùng một ít thức ăn và nước uống.
Nhưng đồ Thùy Ninh mang nặng hơn Y Đặc, vì sau lưng cô còn đeo một thanh trọng kiếm.
Thanh kiếm đó Y Đặc chỉ cần liếc mắt là biết không phải vật tầm thường. Ngay cả điều tra viên đã được tăng cường thể chất nhờ dị năng cũng chưa chắc dùng nó dễ dàng.
Thế mà Thùy Ninh lại có vẻ không bị ảnh hưởng chút nào, đi cả buổi trời vẫn không hề thở gấp.
Y Đặc suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng hỏi: “Cô không thấy lạ sao, tại sao nhiệm vụ do tôi tự mình muốn làm, vậy mà tôi vẫn có thể xin tổng bộ để cô phối hợp?”
Thùy Ninh thầm nghĩ thật ra cô chẳng hề thắc mắc. Dù sao cũng chỉ là một con cờ bị công ty điều khiển, phải đến cấp điều tra viên cao cấp mới có quyền mặc cả. Còn hiện tại, cô chỉ biết làm theo sắp xếp.
Nhưng cô cảm nhận được Y Đặc đang cố kéo gần quan hệ với mình. Y Đặc là người rất kỳ lạ, nhìn thì dữ dằn lạnh lùng, nhưng thực ra có lẽ vì dị năng của anh ta mà chẳng có mấy bạn bè.
Lại thêm chỉ số dị năng quá cao, cái chết là chuyện sớm muộn, nên anh ta khá mong chờ tình bạn và bầu không khí thân thiện.
Tâm trạng Thùy Ninh lúc này khá ổn, không ngại phối hợp một chút.
Nên cô hỏi: “Vì sao vậy?”
Mạch Kỳ, lúc này đang ăn khoai tây chiên, cười lạnh nói: “Cô hỏi cho có lệ quá đấy.”
Thùy Ninh hơi bực, nhưng may là Y Đặc chẳng có phản ứng gì, không biết là không nghe ra hay là không quan tâm.
Anh ta kiên nhẫn giải thích.
“Người đưa cô vào Viện nghiên cứu thứ năm chắc đã nói với cô rằng, mọi tài nguyên của viện đều nghiêng về điều tra viên. Điều đó không sai.”
“Nhưng có thể ông ta cố tình không nói rõ rằng, quyền lên tiếng của cấp trên cao cấp là cao nhất. Có thể nói, không chỉ riêng Viện nghiên cứu thứ năm, chỉ cần điều tra viên đặc cấp top 10 có yêu cầu, cả nước thậm chí cả thế giới đều phải tìm cách đáp ứng.”
“Cấp trung cao cấp thấp hơn, cấp trung còn thấp hơn nữa, thấp nhất là điều tra viên sơ cấp.”
Y Đặc dường như nhớ lại quãng thời gian từ điều tra viên sơ cấp leo lên đến vị trí hiện tại, gương mặt quay lưng về phía Thùy Ninh thoáng chút ảm đạm.
“Điều tra viên sơ cấp tuy có nguồn lực và dịch vụ tốt, nhưng gần như không có quyền lựa chọn. Điều tra viên trung cấp như tôi, không cần nói đến chuyện làm nhiệm vụ cần một người đồng hành, ngay cả khi tôi muốn ra ngoài chơi cần một người đi theo, điều tra viên sơ cấp cũng không có quyền từ chối.”
Thùy Ninh thì lại tiếp thu rất tốt. Bất kỳ cơ chế nào cũng có một điểm chung.
Muốn thúc đẩy người bên trong không ngừng tiến lên, một mặt phải treo một quả táo trước mặt, một mặt phải vung roi phía sau.
Y Đặc tự cảm thán một hồi, thấy Thùy Ninh không có phản ứng gì, thầm nghĩ cô gái này tâm tính cũng khá kiên cường.
Đường vào thôn phải vượt qua một ngọn núi lớn. Người thường vào Thanh Thủy Thôn cần hai ngày, phải nghỉ lại trên núi một đêm.
Trên núi không có quán trọ, nhưng có một ngôi miếu hoang, nhiều người thường nghỉ chân ở đó.
Nhưng Thùy Ninh và Y Đặc đều không phải người thường, căn bản không có ý định dừng lại, thậm chí họ cũng chẳng thấy mệt hay đói.
Cả hai đều định đi một mạch đến thôn.
Khi thấy thấp thoáng bóng dáng ngôi làng trong bóng đêm, Y Đặc nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng.
Giờ này mà tìm chỗ trọ rõ ràng là không thể, hai người bèn ngồi xuống cạnh tấm bia đá ở đầu làng, định đợi trời sáng rồi vào.
Gió đêm hơi lạnh, Y Đặc đã ở trạng thái bán dị hóa nên tự nhiên không cảm nhận được.
Còn Thùy Ninh thì cảm nhận rõ, nhưng cô lười nhóm lửa, bèn dùng áo choàng quấn chặt người.
Y Đặc liếc nhìn cô một cái, từ trong ba lô lấy ra một quả cầu tròn.
“Ôm đi, sẽ ấm hơn.”
Thùy Ninh nhận lấy xem xét, ngón tay vừa chạm vào thì quả cầu bắt đầu tỏa nhiệt, giống như ôm một mặt trời vậy. Chẳng bao lâu, thân thể Thùy Ninh đã ấm áp trở lại.
Mạch Kỳ lười nhác giới thiệu: Quả cầu phát nhiệt, coi như là trang bị cơ bản mà mỗi điều tra viên trung cấp đều có một cái.
