Chương 6: Đại lộ trống trải
“Phù, cuối cùng cũng không còn như một thành phố chết nữa. Lúc nãy trong khu chung cư, tôi cứ tưởng chỉ có hai chúng ta là người sống.”
Dương Vân Cương vừa nói vừa cho xe chạy lên vỉa hè để tránh những con đường bị tắc.
Thùy Ninh không rời mắt khỏi phần không được đèn đường chiếu sáng bên ngoài cửa sổ, “Không thể nào, hẳn là phần lớn mọi người vẫn còn ở trong nhà.”
“Cô nghĩ xem, trước hôm nay thì khu phố và cảnh sát vẫn còn, những kẻ muốn cưỡng chế vượt trạm cũng không phải là số đông. Từ lúc tín hiệu biến mất đến giờ cũng chỉ mới hơn mười tiếng, có bao nhiêu người có thể phát hiện ra vấn đề và rời đi ngay lập tức?”
“Chúng ta chắc chắn là những người sớm nhất, còn nhiều người khác đang chờ xem chúng ta có ra ngoài được hay không.”
Dương Vân Cương ngẫm nghĩ, thấy lời Thùy Ninh nói có lý.
Dù là một công tử bột mê game ở nhà, nhưng anh ta không nhiễm thói khinh người bằng nửa con mắt.
Đối với người có năng lực, anh ta luôn khâm phục.
“Vậy… chúng ta có hấp tấp quá không? Thực ra chúng ta nên đợi thêm một chút.”
Thùy Ninh hỏi: “Anh nghĩ chúng ta nên để người khác thử trước xem có ra ngoài được không?”
Dương Vân Cương cảm thấy việc dùng người khác làm vật thí nghiệm nghe có vẻ đê tiện, nên đổi cách nói: “Tôi chỉ nghĩ đợi đến ban ngày rồi đi có phải tốt hơn không.”
Thùy Ninh bật cười, ngay cả khi mặt mộc như thế này vẫn đẹp đến nao lòng.
“Không, đây chính là cơ hội tốt nhất.”
May mà trên đường không có chuyện gì, và ra khỏi khu vực trung tâm đó, đèn đường sáng lên càng lúc càng nhiều, Thùy Ninh cũng thả lỏng thần kinh một chút.
Cô nói chuyện phiếm với Dương Vân Cương để giải thích.
“Người khác không rõ, chứ tôi tận mắt nhìn thấy, những thứ đó… chắc chắn tồn tại. Đã có nguy hiểm như vậy, thì ở lại thêm một khắc là thêm một phần nguy hiểm.”
“Anh tưởng trốn trong nhà là có thể bình an vô sự sao? Tôi nói cho anh biết, hôm đó tôi nhìn thấy cây thường xuân ngay ngoài cửa sổ nhà tôi.”
Dương Vân Cương khó hiểu: “Khu chung cư chúng ta làm gì có cây thường xuân, với lại nhà hai đứa mình ở tầng năm, cây thường xuân muốn leo lên đó thì phải mất bao nhiêu năm chứ.”
Thùy Ninh nhìn Dương Vân Cương một ánh mắt đầy ẩn ý, Dương Vân Cương tự mình ngẫm nghĩ một lúc rồi cuối cùng cũng giật mình hiểu ra.
Anh ta đạp phanh một cái, Thùy Ninh cũng bị quán tính đẩy về phía trước.
“Ý cô là! Đó là thứ đó sao?”
Thùy Ninh kéo dây an toàn, có chút bất lực: “Dù nó là thứ gì đi nữa, thì sau khi tôi mượn được súng phun lửa, thứ đó cũng biến mất rồi.”
Dương Vân Cương nghe mà toát mồ hôi lạnh, thấy Thùy Ninh có vẻ không quan tâm lắm, trong lòng lại càng khâm phục cô thêm một bậc.
Nếu là anh ta, chắc đã sớm hét toáng lên rồi bỏ chạy mất.
Ồ, không đúng.
Nếu là anh ta, chắc còn chẳng phát hiện ra vấn đề ẩn giấu trong đó.
Thùy Ninh chỉ tay về phía con đường phía trước, ra hiệu Dương Vân Cương tiếp tục lái xe.
Cô cũng có chút căng thẳng, nên tiếp tục nói chuyện với Dương Vân Cương để phân tán sự chú ý.
“Đã biết những thứ này đang ẩn nấp trong bóng tối, thì đi càng sớm càng có khả năng rời khỏi. Những người ở lại sẽ trở thành nhóm thiểu số, nhóm thiểu số…”
Thùy Ninh im lặng một lúc rồi mới nói: “Sẽ bị tiêu diệt.”
Dương Vân Cương dùng trí tưởng tượng được rèn luyện qua việc thường xuyên chơi game, phác họa đại khái cảnh tượng đó, lập tức cảm thấy chỉ số thần kinh của mình tụt dốc không phanh.
Anh ta không tận mắt nhìn thấy Chu ca biến thành quái vật dị hình với tám cái miệng, nhưng anh ta đã nhìn thấy con rắn đuôi người từng lan truyền chóng mặt trên mạng trước đó.
Nếu thứ đó thật sự xuất hiện trước mặt mình, anh ta có thể bị buồn nôn đến chết.
Còn Thùy Ninh thì đang nghĩ về Giang An An. Quận Hoài Dương nằm gần quận Trường Hy nhất, nếu bị thất thủ thì cũng là nơi đầu tiên thất thủ.
Tay Dương Vân Cương nắm vô lăng đã bắt đầu đổ mồ hôi, anh ta kiếm chuyện để nói.
“Vậy đi ban ngày có phải sẽ an toàn hơn không? Ban đêm cứ cảm thấy… sợ.”
Thùy Ninh nhẫn tâm vạch trần: “Ban ngày anh cũng sẽ thấy sợ thôi. Ban đêm ít nhất nếu thật sự có thứ gì đang rình mò anh thì anh cũng không nhìn thấy, không nhìn thấy thì đỡ hơn một chút, đúng không?”
Dương Vân Cương sắp khóc đến nơi: “Chị ơi, chị không thể an ủi em một chút sao?”
Thùy Ninh nhíu mày nhìn Dương Vân Cương một cái: “Tại sao tôi phải an ủi anh? Tôi đâu phải bạn gái anh.”
Dương Vân Cương: Hu hu hu, chị đẹp nào cũng dữ dằn hết.
Quận Trường Hy vốn không xa quận Hoài Dương, đi bộ cũng chỉ mất hai ba mươi phút. Hai người lái xe vòng vèo mãi cũng mất gần nửa tiếng mới đến được đường Phong Viên, nơi khiến Thùy Ninh thất bại ê chề một tháng trước.
Đến nơi, cả hai đều không nói gì, lặng lẽ ngồi trong xe.
Đằng xa, trạm kiểm soát vốn được lập nên bởi cảnh sát với súng đạn thật, giờ không một bóng người.
Cửa của trạm cảnh giới dựng tạm đều mở toang, trên mặt đất vương vãi vài khẩu súng, cùng những vệt máu lớn.
Lần này không chỉ có vết máu, trên mặt đất còn có vài thi thể mặc cảnh phục.
Nói là thi thể, thực ra cũng chỉ còn một phần thân thể.
Trong số những thi thể còn nguyên đầu, có kẻ mất nửa thân, kẻ mất phần chân, lòi cả ruột ra ngoài bị kéo lê đi rất xa, mềm nhũn quấn vào nhau như những sợi dây thừng.
Trên những khuôn mặt vẫn còn nhận dạng được, đôi mắt đều mở to hết cỡ, ngay cả ở khoảng cách xa như vậy vẫn có thể nhìn thấy sự tuyệt vọng và kinh hoàng trong đó.
Dương Vân Cương im lặng hồi lâu, cuối cùng cơ thể bắt đầu run rẩy.
Sắc mặt Thùy Ninh tái nhợt, cô hiểu cảm giác đó, rồi lạnh lùng nói: “Đừng có nôn trong xe.”
Dương Vân Cương, người bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, đôi mắt ngấn lệ kéo cửa xe ra, không dám bước xuống, “oẹ” một tiếng nôn hết những thứ trong dạ dày ra ngoài.
Thùy Ninh cũng nôn khan vài tiếng, rồi cô cắn chặt phần thịt mềm trong miệng, cho đến khi vị máu tanh lấn át cảm giác buồn nôn.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi mở cửa bước xuống xe.
Dương Vân Cương, người đang nôn đến trời đất quay cuồng, muốn nhờ Thùy Ninh đưa cho chai nước, thì đột nhiên phát hiện người ngồi bên cạnh mình đã không còn ở đó nữa.
Dương Vân Cương kinh hãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thùy Ninh đang cầm cây gậy bóng chày của cô bước về phía chiến trường máu me be bét kia.
“Thùy…”
Dương Vân Cương theo phản xạ muốn gọi tên Thùy Ninh, nhưng lại nhịn xuống.
Không biết có phải là ảo giác của anh ta không, anh ta luôn cảm thấy có thứ gì đó đang theo dõi mình.
Từ xa xa dường như vẳng lại tiếng thét chói tai và tiếng kêu cứu của con người, Dương Vân Cương không dám nghĩ kỹ xem đó là thật hay là ảo ảnh.
Anh ta có chút sốt ruột, lại không biết Thùy Ninh đi làm gì, cho đến khi nhìn thấy cô dừng lại bên cạnh những khẩu súng vương vãi, rồi cúi người nhặt lên một khẩu súng lục.
Sau đó Thùy Ninh lại đặt khẩu súng xuống, đi đến chỗ xa hơn một chút nhặt lên khẩu súng tiểu liên.
Một lúc sau, Thùy Ninh trở về với hai bàn tay trắng, sắc mặt tím tái, có vẻ cũng bị buồn nôn hành hạ không ít.
“Lái xe.”
Thùy Ninh vặn mở một chai nước uống hai ngụm, “Lái nhanh lên.”
Dương Vân Cương cũng nghe thấy những tiếng thét ngày càng gần hơn, chắc chắn có chuyện gì đó đang xảy ra, và ngày càng đến gần.
Dương Vân Cương đóng cửa lại, đạp ga một cái, chiếc xe như mũi tên rời cung lao thẳng qua trạm kiểm soát an toàn xông vào quận Hoài Dương.
Lòng Thùy Ninh ngày càng chùng xuống, đúng như cô nghĩ, quận Hoài Dương cũng đã thất thủ.
Trên đường phố xung quanh có rất nhiều cửa hàng vẫn chưa đóng cửa, bên trong bất kể là trái cây hay rau củ, thậm chí cả đồ dùng sinh hoạt hàng ngày vẫn còn để nguyên trong cửa hàng.
Không giống như quận Trường Hy bị phong tỏa trong thời gian dài, quận Hoài Dương hẳn là đã thất thủ một cách nhanh chóng trong thời gian rất ngắn.
Nhanh đến mức không ai có thời gian tích trữ vật tư.
