Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Toàn Cầu Biến Dị: Ta Dị Hóa Thành Thần Trong Ngày Tận Thế > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64 có bản audio.

Chương 64: Thi thể mục nát trên tàu điện ngầm (3)

 

“Đi vào trong là được rồi, mấy xác chết trước đều thối rữa ở đây, nên mùi hơi nồng.”

 

Không cần Xích Hồ nhắc, Thùy Ninh đã nhìn thấy mấy vũng chất lỏng màu vàng đặc quánh nổi bật dưới đất, bên cạnh có rất nhiều ruồi bay lượn, đến gần có thể thấy không ít giòi trắng đã nở ra.

 

Thùy Ninh theo đội ngũ đi vào trong, mãi đến tận bên trong mới cảm thấy có thể thở được.

 

Mọi người tháo khẩu trang xuống, Xích Hồ đưa tay chỉ cho Thùy Ninh: “Bên trong có thiết bị thông gió, nếu không, với mùi nồng nặc thế này, những người bị nhốt trong tàu chắc đã phát điên từ lâu rồi.”

 

Thùy Ninh hơi thắc mắc: “Không ai trên tàu phát hiện ra có chuyện sao?”

 

Trên mặt Xích Hồ thoáng qua một tia u ám, cô hạ giọng nói: “Trước đó chúng tôi đã rà soát, tìm ra được ba kẻ, may là không gây ra náo loạn.”

 

“Vậy trên tàu... mùi...”

 

Nghĩ đến cảnh hơn trăm người chen chúc nhau, nếu cộng thêm mùi xác chết thối rữa vừa rồi... thì thật sự rất khó chịu.

 

“Không, chúng tôi phát hiện chúng có thể nghe hiểu tiếng người, cũng biết một số quy tắc, không phải là người chết mất hết lý trí. Chúng tôi dụ người ra ngoài rồi mới ra tay.”

 

Thùy Ninh im lặng một lúc, xem ra không phải thứ mất hết lý trí như zombie.

 

“Ngay tại đây.”

 

Thùy Ninh nhìn toa tàu điện ngầm trước mắt, toa này trống rỗng, không có ai, chắc là Cao Dương cùng số 4, số 5 đã tập trung mọi người lại.

 

Thùy Ninh cảm thấy trong mũi vẫn thoang thoảng mùi xác chết thối, xem ra thứ mùi này ngửi một lần là khó quên.

 

Toa tàu này trông không khác gì những toa Thùy Ninh từng đi trước đó, cửa toa mở ra, Thùy Ninh bước vào.

 

Bên trong rất sạch sẽ, cũng không có mùi gì.

 

Thùy Ninh theo Xích Hồ đi sâu vào trong toa, đi qua hai toa không người, mới thấy những người ngồi kín chỗ.

 

“Đội trưởng!”

 

Một người đàn ông thanh tú đứng dậy chào theo nghi thức, “Đây là số 5.”

 

Xích Hồ giới thiệu với Thùy Ninh, Thùy Ninh gật đầu: “Thùy Ninh, điều tra viên số 72.”

 

Số 5 cười để lộ hàm răng trắng: “Chào cô, bạn cùng nhiệm vụ của cô đang ở cuối toa.”

 

Thùy Ninh gật đầu cảm ơn, mấy người khác ở lại thay ca cho số 5, chỉ có Xích Hồ dẫn số 2 và Thùy Ninh đi vào trong.

 

Hơn một trăm người ngồi kín năm toa, có người ngồi bệt xuống sàn, gặp chuyện như thế này ai cũng nghĩ đến việc ở gần nhau hơn để có cảm giác an toàn.

 

Số 5 canh giữ đầu tàu, số 4 là một người đàn ông vạm vỡ canh giữ giữa tàu, đến tận cuối toa Thùy Ninh mới thấy bạn cùng nhiệm vụ của mình.

 

Cao Dương.

 

Cao Dương mặc bộ đồng phục kiểu dáng gần giống Thùy Ninh, trên người không thấy vũ khí, mái tóc đen cắt kiểu đuôi sói, gương mặt khá tuấn tú.

 

“Cô là điều tra viên mới à?”

 

Cao Dương thấy Thùy Ninh liền đứng dậy: “Cô xếp hạng bao nhiêu?”

 

Thùy Ninh nói: “72.”

 

Cao Dương hơi nhíu mày: “Cô cũng là điều tra viên trung cấp?”

 

Thùy Ninh bình tĩnh trả lời: “Vừa mới thăng cấp.”

 

Cao Dương nhìn thanh trọng kiếm sau lưng Thùy Ninh, trông có vẻ không nhẹ, càng làm nổi bật thân hình nhỏ nhắn của Thùy Ninh.

 

“Cô đã trải qua bao nhiêu nhiệm vụ rồi?”

 

Thùy Ninh nói: “Hai lần, đây là lần thứ ba.”

 

Trong mắt Cao Dương thoáng chút ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao.”

 

Thùy Ninh không nói gì, vẫn lạnh nhạt nhìn thẳng vào Cao Dương.

 

Chuyên viên tư vấn của Cao Dương chắc chắn đã báo cáo thông tin của Thùy Ninh cho cô ấy rồi, những câu hỏi này chỉ là thăm dò.

 

Thăm dò xem Thùy Ninh có thành thật hay không, và còn...

 

có chịu được áp lực không.

 

Khi nói chuyện với Thùy Ninh, Cao Dương đã phóng thích dị linh của mình.

 

2800.

 

Đối với một điều tra viên có tố chất tâm lý không đủ, sẽ bị dị linh mạnh hơn mình đe dọa.

 

Thấy cảm xúc của Thùy Ninh không hề dao động, Cao Dương gật đầu: “Không tệ.”

 

“Tốt hơn mấy người trước nhiều.”

 

Cao Dương nhìn qua Thùy Ninh về phía Xích Hồ: “Vất vả rồi.”

 

Xích Hồ gật đầu với cô ấy, rồi vỗ vai Thùy Ninh, quay người bỏ đi.

 

Lúc này là ban đêm, có hành khách trên tàu thấy Thùy Ninh đến, bị khuôn mặt cô thu hút nên tò mò nhìn thêm vài lần.

 

Có người thì nhíu mày lẩm bẩm vài câu, rồi tiếp tục ngáy khò khò.

 

Cao Dương ngồi xuống, nhường một chút chỗ cho Thùy Ninh.

 

Thùy Ninh gỡ thanh trọng kiếm xuống, ngồi cạnh Cao Dương.

 

“Chuyện chắc cô đã biết rồi, tôi không mong cô giúp được gì, chỉ cầu đừng gây thêm rắc rối.”

 

Giọng Mạch Kỳ tức tối vang lên trong đầu Thùy Ninh: “Cái gì chứ! Cô ta xếp hạng cũng có cao hơn bao nhiêu đâu, mà đã kiêu ngạo!”

 

Thùy Ninh thì ngược lại, tiếp thu rất tốt, dù sao tình hình hiện tại cũng là do có người gây rắc rối mà ra.

 

Thấy Thùy Ninh gật đầu, không hề tỏ ra phẫn nộ, Cao Dương nhìn người phụ nữ lạnh lùng này thêm vài lần.

 

“Hiện tại đã nắm được tình hình gì rồi, có thể nói cho tôi nghe không?”

 

Cao Dương im lặng một lúc: “Thật ra thì chưa nắm được gì cả. Sau khi sự việc xảy ra, phần lớn thời gian đều dùng để trấn an hành khách, khiến tôi bây giờ chẳng nắm được gì.”

 

Cao Dương đưa tay vuốt đuôi tóc sau gáy: “Nhưng mọi người đều ở đây, tôi đã kiểm tra từng người một, không có vấn đề gì.”

 

Ánh mắt Thùy Ninh lướt qua từng người trong đám đông xung quanh, Cao Dương bổ sung: “Dị chủng tuy có thể che giấu dị linh, nhưng muốn không để lộ một chút sơ hở nào thì không thể nào. Huống chi, nếu có thể qua mặt được tôi, tuyệt đối không thể là một dị chủng ba sao rưỡi.”

 

“Có khả năng nào cấp sao của dị chủng bị xác định sai không?”

 

Thùy Ninh kể cho Cao Dương nghe về nhiệm vụ của mình và Y Đặc, nhưng không kể chi tiết.

 

Cao Dương quay đầu nhìn cô chằm chằm một lúc: “Cô và tên đàn ông dao lam đó mà có thể đối phó với một dị chủng bốn sao à?”

 

Cao Dương nở một nụ cười rất nhạt: “Xem ra dị năng của cô cũng có tác dụng thật. Mức dị hóa của tên dao lam đó không thấp, nếu phải xử lý một dị chủng ba sao rưỡi gần bốn sao, chắc chắn đã tốn không ít công sức.”

 

Cao Dương ngửa đầu dựa vào thành toa tàu: “Không đến mức xui xẻo vậy đâu. Lần trước là do cậu ta tự nhận nhiệm vụ, đánh giá sai là chuyện bình thường, lần này thì không.”

 

Thùy Ninh không hỏi thêm nữa, vấn đề bây giờ là tìm ra dị chủng, và cả nguồn lây nhiễm của nó.

 

“Bây giờ cô có ý tưởng gì không?”

 

Nghe Thùy Ninh hỏi vậy, Cao Dương đang nhắm mắt liền mở ra một khe hở: “Trời sáng tôi sẽ kiểm tra lại từng người một, cô phụ trách trấn an mọi người.”

 

Thùy Ninh cười khổ, thì ra mình đến để làm giáo viên tâm lý ở nhà trẻ.

 

Nhưng thứ hạng của Cao Dương cao hơn mình, trong quá trình nhiệm vụ có quyền chủ đạo tuyệt đối.

 

Đã sắp xếp như vậy, Thùy Ninh cũng đành phải nghe theo.

 

Trên tàu khó ngủ, mọi người lần lượt thức dậy khi trời gần sáng, bắt đầu lớn tiếng phàn nàn.

 

Còn có người muốn rửa mặt, người muốn đi vệ sinh thì bắt đầu la ó.

 

Thấy Cao Dương bên cạnh không có động tĩnh gì, Thùy Ninh đành cam phận đứng dậy, đeo chắc thanh đại kiếm sau lưng, cùng đội của Xích Hồ chia thành từng nhóm dẫn mọi người ra ngoài.

 

“Rốt cuộc là các người bị làm sao vậy, định nhốt chúng tôi ở đây bao lâu?”

 

“Đúng vậy, mà các người cũng là quái vật đấy, chính phủ nghĩ thế nào vậy, một con quái vật còn chưa giải quyết được, lại còn đưa thêm mấy con tới.”

 

Thùy Ninh giả vờ như không nghe thấy những lời phàn nàn của đám đông, tận tụy đứng đợi ở cửa nhà vệ sinh.

 

“A!!”

 

Từ trong nhà vệ sinh bỗng nhiên vang lên tiếng thét chói tai của một người phụ nữ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi