Chương 84: Bầy sói ở Tây Nam (1)
Bạc Tam Hành cứ như một cái máy, chẳng phản ứng gì, chăm chú lái xe.
Lăng Sa nói vậy, anh ta liền lái xe đi như thế.
Kỳ Lôi ngồi ở ghế phụ, không có phản ứng gì với sự sắp xếp của Lăng Sa, trong tay cô ta có vẻ đang chơi trò bện dây, chơi rất vui vẻ.
Lăng Sa ngồi ngay cạnh Thùy Ninh, cô ấy nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, đột nhiên hỏi: “Cô nhìn thấy Hy Văn trông như thế nào?”
Thùy Ninh suy nghĩ một chút: “Một cậu bé tầm tám chín tuổi, không có biểu cảm gì, trông bụ bẫm đáng yêu.”
Thùy Ninh không biết Lăng Sa muốn biết điều gì, chỉ có thể nói ra những gì mình biết.
Lăng Sa không nói nữa, Thùy Ninh cũng không tiếp tục nói gì.
Một mặt, cô luôn cảm thấy ở giai đoạn này, biết càng nhiều càng nguy hiểm.
Ít nhất là không thể biết một cách công khai.
Mặt khác, Kỳ Lôi đang ngồi phía trước, cô thực sự không muốn để Kỳ Lôi chú ý đến mình.
Mạch Kỳ biết Thùy Ninh đang chán, liền trò chuyện với cô trong đầu.
Mạch Kỳ: Cô biết không, Lăng Sa và Kỳ Lôi đều không có chuyên viên tư vấn.
Thùy Ninh tỏ vẻ ngạc nhiên: Điều tra viên đặc cấp cũng có mâu thuẫn với chuyên viên tư vấn sao?
Mạch Kỳ cười nói: Lăng Sa là vì cô ấy quá mạnh, có hay không có chuyên viên tư vấn cũng vậy. Dù không có chuyên viên tư vấn, không có thông tin, không có cảnh báo, không có gì cả, chỉ cần Lăng Sa ở đó, tình huống nào cô ấy cũng có thể ứng phó.
Thùy Ninh tặc lưỡi cảm thán: Đại lão chính là đại lão.
Trước đó thực ra cô khá hài lòng với năng lực và tốc độ thăng tiến của mình, ở căn cứ khu Nam, cô là người nổi bật nhất.
Nhưng lần này đi cùng đội thảo phạt, cô mới phát hiện ra năng lực mà mình từng tự hào, thực ra trong mắt các đại lão, có lẽ thật sự không đáng là gì.
Nói không chừng kể cả khi cô không che giấu, các đại lão này cũng chỉ nghĩ.
À, chỉ vậy thôi sao?
Tất nhiên nói thì nói, nên che giấu vẫn phải che giấu, ai bảo Thùy Ninh tự mình nuốt trái tim nên thấy áy náy chứ.
Thùy Ninh: Vậy tại sao Kỳ Lôi lại không có?
Giọng Mạch Kỳ có chút sâu xa: Tôi không tìm ra nguyên nhân của Kỳ Lôi, nhưng trước đây cô ta thực ra đã được trang bị chuyên viên tư vấn, ba người, nhưng hợp tác với Kỳ Lôi không quá nửa năm, đều đã nghỉ việc.
Thùy Ninh cảm thấy hơi kỳ lạ: Nghỉ việc? Vậy đi đâu?
Bây giờ đâu phải thời thái bình, ngày tận thế đến nơi, đâu đâu cũng có quái vật, nghỉ việc thì có thể đi đâu?
Mạch Kỳ: Không biết đã đi đâu, dù sao tôi cũng không tra được tung tích của ba người này.
Thùy Ninh cảm giác như vô tình nhìn thấu điều gì đó, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Kỳ Lôi phía trước qua cửa kính xe, cô ta giống như một nàng công chúa hoàn hảo trong truyện cổ tích, mỗi nụ cười hay sự giận dỗi đều khiến người ta thấy đáng yêu ngọt ngào.
Như cảm nhận được ánh mắt của Thùy Ninh, Kỳ Lôi vốn đang cúi đầu bện dây đột nhiên ngẩng lên, mỉm cười với Thùy Ninh phản chiếu qua cửa kính.
Thùy Ninh lặng lẽ dời ánh mắt đi.
Khu rừng có bầy sói khá xa, may là bốn người đều không cần nghỉ ngơi, Bạc Tam Hành đảm nhận việc mở dị linh để dọa những dị chủng xung quanh, suốt đường đi xe chạy rất nhanh, đến tối ngày thứ hai thì đã tới rìa khu rừng.
Bạc Tam Hành dừng xe rồi nói: “Xe chỉ đến được đây thôi, quãng đường còn lại phải đi bộ.”
Thùy Ninh đi theo mọi người, đi ở cuối hàng.
Cô hỏi Mạch Kỳ: Không đúng, nếu họ đều không có chuyên viên tư vấn, làm sao biết nhiệm vụ lần này là bầy sói ở khu rừng phía Tây Nam?
Mạch Kỳ khẽ hừ một tiếng: Những người khác tôi không biết, chỉ riêng vị đại lão ngồi cạnh cô thôi, chỉ cần cảm nhận một chút là biết khu Nam có những dị chủng gì, trình độ ra sao, vậy thì đại khái cũng đoán được là đến để làm gì.
Thùy Ninh nhắm mắt lại, để suy nghĩ của mình lan tỏa, quả thực, khi dị linh tăng lên đến một mức nhất định, cô cũng có thể cảm nhận được những chuyện cách xa cả trăm dặm.
Thậm chí có thể cô còn cảm nhận được nhiều hơn Lăng Sa, cô có thể nhìn thấy trực tiếp.
Từ một ngọn cỏ nhỏ, đến một đàn dị chủng lớn.
Nhưng Thùy Ninh không dám, Lăng Sa có khả năng quan sát mạnh như vậy, mình không thể tùy tiện sử dụng dị năng.
Khu hai phía Tây Nam là một vùng cao nguyên, dựa sát vào núi lớn, nên động thực vật phong phú, thảm thực vật cũng nhiều.
Nếu không phải vì những con sói này không có trí tuệ của con người, chắc chắn chúng sẽ trở thành một mối họa lớn.
Số lượng dị chủng lớn như vậy, nếu tiến hóa ra trí tuệ, cả miền Nam bị diệt vong cũng không phải là không có khả năng.
Vì vậy Niên Trường Minh để mắt tới chúng cũng coi như là phòng bị từ sớm.
Lá khô dưới chân phát ra những tiếng giòn giã, gió thổi vào rừng, cùng với tiếng ngân nga của Kỳ Lôi nghe có vẻ đơn điệu.
Trời rất tối, người thường vào rừng vào lúc này không phải là một ý kiến hay, Thùy Ninh vừa vào rừng đã cảm thấy có rất nhiều côn trùng, cô lục lọi hành lý của mình, lấy ra lọ thuốc chống côn trùng mà Dương Vân Cương đã chuẩn bị cho mình.
“Xèo xèo” phun hai cái, Thùy Ninh cảm thấy những người phía trước đều dừng lại nhìn cô.
Cô có chút ngại ngùng ngẩng đầu lên, đưa bình xịt trong tay cho Lăng Sa.
“…Bạn tôi chuẩn bị đấy, có còn hơn không.”
Lăng Sa cười nói cảm ơn rồi nhận lấy, Kỳ Lôi khoanh tay nhướng mày: “Bạn à, thú vị đấy.”
Thùy Ninh không biết cô ta thấy thú vị ở chỗ nào, đợi hai người nể mặt đều phun xong, Thùy Ninh lại đưa cho Bạc Tam Hành.
Dù biết anh ta sẽ không nhận, nhưng tổng không thể thiên vị được.
Dù sao cũng là tiền bối.
Không ngờ Bạc Tam Hành lại tự nhiên đưa tay nhận lấy, tỉ mỉ phun từ trên xuống dưới một lượt, còn kỹ hơn cả ba người phụ nữ kia.
“Thứ này khá hữu dụng, là hàng mới phát triển à?”
Bạc Tam Hành đưa bình xịt trả lại cho Thùy Ninh, anh ta rất hứng thú với thứ này.
Thùy Ninh sửng sốt một chút rồi mới trả lời: “Là một người bạn của tôi trong nhóm nghiên cứu tự mày mò làm chơi thôi, mấy anh điều tra viên cấp cao chắc cũng có thứ tương tự.”
Ánh mắt Bạc Tam Hành vẫn dán vào bình xịt trong tay Thùy Ninh: “Mấy thứ đó không có hiệu quả bằng cái này.”
Anh ta vừa phun xong đã cảm thấy xung quanh sạch sẽ hơn hẳn, anh ta rất ghét côn trùng, đã dùng rất nhiều loại thuốc chống côn trùng, tự nhiên có thể phân biệt được thứ nào là tốt.
Thùy Ninh: …
Thùy Ninh không nói gì, dưới ánh mắt của Bạc Tam Hành lại đưa bình xịt ra: “Vậy cái này tặng cho anh vậy.”
Bạc Tam Hành lập tức đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
Thùy Ninh khẽ nhếch khóe miệng, cô cảm thấy Bạc Tam Hành đang chờ câu này của cô.
Lăng Sa và Kỳ Lôi đều không để ý đến cuộc trò chuyện của hai người họ, Lăng Sa lặng lẽ nhìn về phía xa, không biết là đang suy nghĩ điều gì, hay là đang cảm nhận dị linh.
Còn Kỳ Lôi thì lại lôi trò bện dây ra, vừa đọc khẩu quyết vừa chơi rất vui vẻ.
“Ngay tại đây thôi.”
Lăng Sa đi tới dưới một gốc cây lớn rồi ngồi xuống: “Bầy sói ở hơi xa, hướng di chuyển của chúng là về phía chúng ta, chúng ta cứ đợi là được.”
Nghe vậy, Kỳ Lôi lập tức ngồi xuống, đôi mắt đẹp liền nhìn chằm chằm vào Thùy Ninh.
“Trong túi cô không phải có đồ ăn sao, lấy ra cho tôi xem nào.”
Thùy Ninh trực tiếp ném túi cho Kỳ Lôi, không còn cách nào, dưới sự áp chế vũ lực tuyệt đối, Thùy Ninh cảm thấy không xảy ra xung đột mới là người thông minh.
Hơn nữa trong thời buổi này, có năng lực thì có quyền lên tiếng, không có gì để nói.
Thùy Ninh chọn một chỗ khá gần Lăng Sa để ngồi xuống, ngay khi cô nghĩ rằng cả đêm sẽ lặng lẽ chờ đợi.
Một người ngồi xuống bên cạnh cô.
