Chương 88: Bầy sói phía Tây Nam (5)
Thùy Ninh và Lăng Sa, một người nhìn thì dịu dàng nhưng thực chất lạnh lùng, một người vốn đã lạnh lùng sẵn, vậy mà khi ở cạnh nhau lại chẳng có một chút giao lưu nào.
Thùy Ninh và Mạch Kỳ cùng nhau xem TV trong đầu. Vừa rồi Thùy Ninh sử dụng dị năng, nhưng mức dị hóa không hề tăng.
Về điểm này, đừng nói là Kỳ Lôi, ngay cả Lăng Sa cũng không có phản ứng gì.
Đối với hai vị đại lão đã trải qua trăm trận nhưng mức dị hóa chỉ vừa mới vượt qua mức một chữ số mà nói, mức dị hóa dao động rất nhỏ là chuyện hết sức bình thường.
Thùy Ninh cảm thấy nhiệm vụ lần này nhẹ nhàng hơn cô tưởng.
Làm trợ thủ cho một nhóm người không cần người trị liệu, mình đúng là đứng đầu khoản lười biếng.
Mãi cho đến khi trời dần tối, hai người kia vẫn chưa quay lại.
Đường hơi xa, ban đầu Thùy Ninh cũng không bận tâm, nhưng cô nhạy cảm cảm nhận được sự dao động của dị linh.
Thùy Ninh đứng dậy nhìn về hướng dị linh dao động. Cô không dám tăng dị năng của mình lên để nhìn rõ chi tiết cách đó trăm dặm, nhưng may là ngay khi Thùy Ninh đứng dậy, Lăng Sa cũng quay đầu nhìn về cùng một hướng.
“Tôi… dường như cảm nhận được điều gì đó.”
Thùy Ninh lên tiếng nói với Lăng Sa. Lăng Sa gật đầu, “Ừm, bọn họ gặp bầy sói rồi.”
Thùy Ninh rùng mình, “Vậy… chúng ta mau đi thôi?”
Lăng Sa trông có vẻ không tình nguyện lắm, nhưng vẫn chậm rãi đứng dậy.
Lúc này Thùy Ninh mới phát hiện, Lăng Sa đúng là rất ‘phật hệ’, không chỉ phải chờ dị chủng tự đưa tới cửa, mà vì có Kỳ Lôi ở đó, cô ấy thậm chí còn không muốn qua.
Thùy Ninh có chút dở khóc dở cười.
Đợi Lăng Sa lề mề đứng dậy xong, Thùy Ninh thật sự không nhìn nổi nữa. Cô đưa tay nắm lấy cổ tay Lăng Sa, kéo cô ấy chạy lên.
Thùy Ninh không hề dùng dị linh. Cô tự nhiên tin tưởng Kỳ Lôi có thể giải quyết được, chỉ là không hiểu sao, cô có chút bất an.
Dù sao bọn họ cũng là một đội, cho dù không giúp được gì, qua đó cũng tốt.
Lăng Sa có chút bất ngờ vì Thùy Ninh dám đưa tay kéo cô ấy.
Cô ấy nhìn thì có vẻ dịu dàng, nhưng vì khí trường quá mạnh, lại đứng đầu bảng xếp hạng trong thời gian dài, nên không có bạn bè.
Mọi người kính trọng cô ấy, sùng bái cô ấy, sợ hãi cô ấy. Cô ấy như thể mang sẵn tấm biển ‘đừng lại gần’, không ai có ý định tiếp cận.
Nhiệt độ truyền đến từ cổ tay khiến Lăng Sa nhướng mày.
Đã lâu rồi không cảm nhận được hơi ấm của con người.
‘Thình thịch’
‘Thình thịch’
Thùy Ninh nghe thấy tiếng tim mình đập. Tuy không dùng dị linh, nhưng điều tra viên sau khi tiếp nhận dị hóa chạy tất nhiên nhanh hơn người thường rất nhiều.
Thùy Ninh ước tính, đại khái còn hơn hai mươi phút nữa sẽ tới nơi.
Đột nhiên không hiểu vì sao, Lăng Sa vốn đang chậm rãi đi theo sau để mặc Thùy Ninh kéo về phía trước lại hất tay Thùy Ninh ra.
Giây tiếp theo, Thùy Ninh đã bị người ta bế bổng lên theo kiểu công chúa.
Thùy Ninh: ???
Mạch Kỳ: !!!
Lăng Sa bế Thùy Ninh, cúi đầu cười nhẹ, “Quá chậm, tình hình có biến, chúng ta phải nhanh chóng qua đó.”
Thùy Ninh nhìn vào đôi mắt hơi nhạt màu của Lăng Sa, nhận ra trong đó không hề có chút ý cười nào, ngược lại còn có chút sốt ruột.
Là… bên đó xảy ra chuyện gì sao?
Giây tiếp theo, Thùy Ninh cảm thấy gió mạnh ập vào mặt. Lăng Sa bế cô nhanh chóng xuyên qua khu rừng.
Thùy Ninh nhận ra Lăng Sa căn bản không hề dùng dị năng, cô ấy chỉ phát huy tốc độ chạy bình thường của mình, vậy mà đã xấp xỉ tốc độ của Thùy Ninh khi dùng dị năng.
Thùy Ninh chìm vào trạng thái ‘emo’.
Mạch Kỳ thì u u nói trong đầu Thùy Ninh: Đây là lần đầu cậu bị người ta bế à?
Thùy Ninh: Hả? …À, đúng vậy.
Mạch Kỳ vô nghĩa hừ lạnh hai tiếng, không nói gì nữa.
Thùy Ninh: ??? Lại không phải tôi muốn!
Mạch Kỳ tiếp tục hừ lạnh.
Không thể không nói, thực lực của TOP1 quả thực có khoảng cách rất lớn với các điều tra viên khác. Vốn dĩ quãng đường hai mươi phút, chỉ sau vài phút đã đến đích.
Thùy Ninh còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trước mắt, đã cảm nhận được khí tức tỏa ra từ Lăng Sa.
Không hiểu sao, Thùy Ninh cảm thấy lúc này Lăng Sa đang không vui.
Thùy Ninh được Lăng Sa đặt xuống đất. Cô quay đầu lại, nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào quên.
Ở giữa khu rừng, một mảng lớn cây cối đổ xuống, trên mặt đất rải rác xác của những con sói khổng lồ dài tới hai mét.
Mà ở khoảng trống do những cây đổ tạo thành, lại xuất hiện một cái cây khổng lồ.
Không.
Không phải cây!
Thùy Ninh không thể tin nổi mà chớp chớp mắt, đó là Kỳ Lôi!
Trên thân cây khổng lồ vẫn có thể nhìn ra vân gỗ. Trên đỉnh tán cây không phải lá, mà là Kỳ Lôi với vẻ ngọt ngào đáng yêu khiến người ta không kìm được mà muốn che chở.
Chỉ là bộ dạng hiện tại của cô ấy, không giống với vẻ trong sáng ngọt ngào ban đầu.
Trên mặt Kỳ Lôi xuất hiện những mảng vân gỗ lớn, mái tóc dài biến thành những dây leo như thác nước buông xuống sau lưng.
Vẻ mặt trên khuôn mặt cô ấy trở nên yêu mị và điên cuồng. Cô ấy cười lớn, dùng thân cây của mình đâm thẳng xuyên qua một con sói khổng lồ đang lao tới.
Thùy Ninh nhìn con dị chủng khiến không biết bao nhiêu điều tra viên trung cấp phải đau đầu kia cứ thế dễ dàng tắt thở, mà cái thân cây đâm xuyên qua nó lại không hề rút ra.
Thùy Ninh nheo mắt, cô nhìn thấy bề mặt thân cây kia đang phập phồng nhẹ. Kỳ Lôi ở trên cao lộ ra vẻ mặt thoả mãn, thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra liếm nhẹ đôi môi đỏ rực của mình.
Ngũ quan của Kỳ Lôi không thay đổi nhiều, nhưng vẻ mặt điên cuồng như vậy xuất hiện trên khuôn mặt cô ấy, khiến cô ấy có một vẻ đẹp kỳ dị.
Đó là vẻ đẹp tượng trưng cho máu tươi và bạo ngược, khiến người ta phải kinh hãi.
Lúc này trời đã tối hẳn, trong khu rừng tối tăm khắp nơi là xác sói khổng lồ.
Mùi máu tanh, mùi đất ập vào mặt. Tiếng gầm rú và tiếng hú của sói khổng lồ cùng với tiếng cười điên cuồng của Kỳ Lôi vang lên không dứt bên tai. Thùy Ninh đột nhiên có cảm giác nơi đây chính là địa ngục trần gian.
Mạch Kỳ: … Giờ tôi biết vì sao cô ấy có biệt danh là Dây Leo Nhuốm Máu rồi…
Thùy Ninh: Đây đã là dị năng của cô ấy… cũng không đến mức bị phong ấn chứ.
Giọng Mạch Kỳ vô cùng nghiêm túc: Cậu thấy không? Cô ấy đang hút máu của dị chủng, đây không nên là hành vi của một điều tra viên. Chưa nói đến luân thường đạo lý, chỉ riêng việc cô ấy hấp thụ nhiều máu dị chủng như vậy, mức dị hóa của cô ấy cũng sẽ tăng vọt.
Mạch Kỳ dừng lại một chút: Mà cậu nhìn bộ dạng điên cuồng bạo ngược hiện tại của cô ấy xem, giống như người có thể khống chế được mức dị hóa sao? Mức dị hóa một mặt liên quan đến dị linh mà điều tra viên giải phóng, một mặt liên quan đến sự ổn định cảm xúc của điều tra viên.
Mạch Kỳ: … Kỳ Lôi… có điểm nào phù hợp với điều kiện để duy trì mức dị hóa cực thấp?
Mạch Kỳ không nói thì Thùy Ninh cũng không nghĩ tới. Mức dị hóa của Kỳ Lôi rất thấp, nhìn bộ dạng hiện tại của cô ấy… không giống như có thể duy trì mức dị hóa thấp như vậy.
Thùy Ninh cảm nhận một chút, kinh hãi phát hiện mức dị hóa của Kỳ Lôi đã lên tới 65, dị linh vẫn không ngừng tăng vọt. Nếu không khống chế lại, cô ấy sắp vượt qua giới hạn mất rồi.
Mà… cho dù bây giờ dừng lại, cô ấy cũng không thể nào quay về mức dị hóa mười mấy như trước được nữa.
Ngay khi Thùy Ninh đang không biết đây là tình huống gì, Kỳ Lôi lại đột nhiên thu lại dị linh đang tăng vọt, thân hình cũng trong nháy mắt thu nhỏ lại biến trở về hình người.
Chỉ là lúc này Kỳ Lôi, tuy đã khôi phục lại dáng vẻ con người, nhưng hai tay và mái tóc sau lưng vẫn là những cành cây và dây leo dính đầy máu tươi.
