Chương 91: Bầy sói Tây Nam (8)
Giọng Mạch Kỳ vang lên: “Cậu có cảm thấy gì không? Vừa nãy dị linh của cậu tăng vọt lên 8000, làm tớ sợ chết khiếp, tớ cứ tưởng cậu sắp biến thành dị chủng rồi.”
Thùy Ninh sững người: “Dị linh của tớ tăng vọt lên 8000?”
Mạch Kỳ thở dài: “Mức dị hóa của cậu vẫn không đổi đúng không, cậu cảm nhận thử xem dị linh thường thấy của cậu bây giờ là bao nhiêu?”
Trước đây, khi Thùy Ninh mới lên hạng, dị linh thường ngày của cô vào khoảng 2500, giờ cô vừa cảm nhận, chính mình cũng giật mình.
Dị linh đã đạt đến 3800.
Mà mức dị hóa của cô vẫn không hề thay đổi.
Đến cả người ngốc cũng biết dị năng của cô có vấn đề.
Thùy Ninh lặng lẽ chờ mấy người kia thu dọn, tùy thời chuẩn bị tinh thần chiến đấu hoặc chạy trốn với những người khác.
Không ngờ, không biết có phải trước đó cô đã bỏ lỡ chuyện gì không, mà ngay cả Kỳ Lôi vốn chỉ đứng xem cũng không làm khó cô.
Chỉ là so với trước, sắc mặt Kỳ Lôi khó coi hơn nhiều, cũng tái nhợt hơn, cả người đều thấy rõ là trở nên suy yếu.
Kỳ Lôi tự mình đi trước, Bạc Tam Hành đi ngang hàng với Thùy Ninh, còn Lăng Sa thì thong thả đi cuối cùng.
“Lúc nãy sau khi cô hôn mê, quanh người cô đột nhiên bắn ra ánh bạc, sau đó các chỉ số sinh mệnh của cô tự ổn định, nhưng trên người cô lại có thể cảm nhận được dị linh của Hỏa Lang Vương trước đó.”
Bạc Tam Hành khẽ nói: “Cô về có lẽ phải kiểm tra lại kỹ càng. Một đòn vừa rồi, nói thật ngay cả Bồ Tát sống cũng khó cứu, có lẽ là do dị năng của cô phát huy tác dụng, cũng may mắn, người không chết là tốt rồi.”
Bạc Tam Hành nhìn Thùy Ninh đang im lặng: “Cô đúng là rất kỳ lạ, nhưng với cá nhân tôi, tôi sẽ không đi nói lung tung. Cô đã giúp tôi, chúng ta coi như hòa.”
Thùy Ninh thích kiểu người dứt khoát như vậy, cô gật đầu, hỏi: “Kỳ Lôi... bị làm sao vậy?”
Bạc Tam Hành có chút ẩn ý nhìn Kỳ Lôi đang uể oải phía trước: “Lăng Sa đã tìm riêng cô ấy nói chuyện, từ lúc đó trở về là thành ra thế này.”
Một lúc sau, Bạc Tam Hành bổ sung: “... Hình như đã đánh nhau.”
Thùy Ninh đương nhiên không nghĩ là vì mình bị thương mà Lăng Sa và Kỳ Lôi đánh nhau.
Nhưng chỉ cần nghĩ một chút là biết vụ tập kích vừa rồi có vấn đề.
Với năng lực của Kỳ Lôi, sao có thể không biết vẫn còn mấy con sói đang trốn trong bóng tối, sao có thể để sói đầu đàn chạy thoát.
Chắc là cố ý.
Tuy sẽ không gây ảnh hưởng gì đến Lăng Sa, nhưng với tư cách là Lăng Sa, cô ấy sẽ không cho phép Kỳ Lôi khiêu khích như vậy.
Đây là chuyện giữa hai điều tra viên đặc cấp, Thùy Ninh nghe xong cũng bỏ qua, có thể khiến Kỳ Lôi an phận một chút cũng là chuyện tốt.
Chỉ là... Ngay cả Bạc Tam Hành cũng nhận ra vấn đề của cô, huống chi là những người khác.
Bạc Tam Hành nói xong thì tự mình đi lên phía trước, bỏ lại Thùy Ninh và Lăng Sa ở phía sau.
Lúc này Thùy Ninh cảm thấy ánh mắt Lăng Sa phía sau cứ dán chặt vào người mình, cô thậm chí không dám quay đầu lại nhìn, sợ chạm mắt với Lăng Sa.
Nhưng chuyện đến thì vẫn phải đến.
Khi còn cách xe khoảng mười mấy phút đi bộ, Lăng Sa bước đến bên cạnh Thùy Ninh.
“Dị năng của cô, có vấn đề rất lớn.”
Phong cách nói chuyện của Lăng Sa thật sự không hợp với tính cách lười biếng của cô ấy chút nào.
Thùy Ninh (trong lòng): Ố hô, tiêu rồi.
Mạch Kỳ (trong lòng): Tớ đang thu dọn đồ đây, nếu cậu chạy thì cứ chạy vào rừng sâu núi thẳm, đến lúc đó nhớ đến đón tớ!
Thùy Ninh (trong lòng): ... Sao cậu lại muốn chạy trốn cùng tớ?
Mạch Kỳ (trong lòng): Họ sẽ không tin là tớ không hề phát hiện ra điều bất thường đâu, chắc chắn tớ sẽ bị đuổi việc mất!
Ngay khi hai người đang lải nhải với nhau trong đầu, Lăng Sa tiếp tục nói: “Cô tốt nhất nên tìm cơ hội tự mình khám phá đi. Một là tôi đoán cô đã có được dị năng phụ, nếu dùng không tốt có lẽ sẽ phản phệ. Hai là dị năng chính của cô tuyệt đối không phải là An Ninh, thậm chí không phải là Tịnh Hóa, cô phải tìm hiểu rõ nó là gì, nếu không lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Nói xong những lời này, Lăng Sa liền đi về phía trước, hoàn toàn không có ý định giải đáp thắc mắc cho Thùy Ninh.
Thùy Ninh đã khiến cô ấy cảm nhận được hơi ấm của con người mà đã lâu rồi không có, đây coi như là quà đáp lễ.
Còn sau này Thùy Ninh ra sao thì không liên quan đến cô ấy nữa, thậm chí có lẽ họ sẽ không có cơ hội gặp lại.
Thùy Ninh sững sờ tại chỗ, một lúc lâu sau mới theo kịp đội ngũ.
Thùy Ninh (trong lòng): Ý cô ấy nói dị năng chính và dị năng phụ là gì?
Mạch Kỳ (trong lòng): Cậu cứ về trước đi, tớ đi tra ngay bây giờ.
Mạch Kỳ cắt đứt liên lạc, lao vào công cuộc tìm kiếm tài liệu khổng lồ.
Suốt dọc đường không ai nói gì, Bạc Tam Hành lái xe về phía căn cứ phía Nam.
Bầu không khí giữa bốn người vô cùng kỳ lạ.
Kỳ Lôi suýt nữa lấy mạng Bạc Tam Hành, Lăng Sa không giết Kỳ Lôi, nhưng chắc chắn đã cho cô ta một bài học, còn Thùy Ninh thì cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Cho đến khi đến căn cứ phía Nam, ngay cả người lạnh lùng như Thùy Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ Lôi và Lăng Sa đều không chào hỏi ai, tự mình về phòng. Điều tra viên đặc cấp ở cả ba căn cứ đều có phòng riêng, tuy không dùng thường xuyên, nhưng luôn được đảm bảo sạch sẽ, ngăn nắp.
Bạc Tam Hành nhìn Thùy Ninh: “Phần báo cáo nhiệm vụ để các cô lo, được chứ?”
Thùy Ninh biết rằng trong các đội thảo phạt cấp cao, điều tra viên đặc cấp và cấp cao đương nhiên không thèm làm mấy việc tổng kết nhiệm vụ.
Nhưng Bạc Tam Hành nói vậy, đương nhiên là muốn bán cho cô một cái tình, muốn nói về vấn đề của mình như thế nào là do cô tự quyết định.
Thùy Ninh gật đầu: “Cảm ơn.”
Bạc Tam Hành xua tay: “Đã nói rồi, chúng ta hòa rồi. Tôi về căn cứ phía Bắc đây.”
Thùy Ninh có chút bất ngờ: “Anh không nghỉ ngơi một chút sao?”
Khóe môi mỏng của Bạc Tam Hành nhếch lên một nụ cười lạnh: “Nghỉ ngơi? Tôi không muốn nghỉ ngơi ở cùng một chỗ với kẻ giết người.”
Nói xong, Bạc Tam Hành liền đi ra khỏi đại sảnh.
Ai mà suýt bị đồng đội hút cạn sinh khí thì cũng chẳng thể có vẻ mặt dễ chịu. Thùy Ninh đi tìm Mạch Kỳ, dặn cô ấy làm báo cáo nhiệm vụ.
Mạch Kỳ đang uống nước ngọt có ga, nghe vậy liền nhướng mày.
“Cái mặt lạnh như tiền đó cũng biết điều đấy chứ. Yên tâm, tớ sẽ viết thật chuẩn.”
Mạch Kỳ do dự một chút: “Phần của Kỳ Lôi... viết thế nào?”
Thùy Ninh ngồi xuống: “Cứ viết theo sự thật. Tổng bộ chắc chắn biết vấn đề của Kỳ Lôi, viết ra cũng không bị lộ. Chúng ta không cần phải giúp cô ta che giấu.”
Mạch Kỳ gật đầu: “Nhân lúc họ chưa gọi cậu đi kiểm tra sức khỏe, tớ nói cho cậu nghe những gì tớ tra được.”
Thùy Ninh hứng thú, nhận lấy lon nước Mạch Kỳ đưa.
Tuy sau mỗi nhiệm vụ thường rất mệt mỏi, nhưng lúc này Thùy Ninh tò mò về tình trạng của mình hơn.
Nghỉ ngơi ư? Người chết rồi thì có thể nghỉ ngơi rất lâu.
Mạch Kỳ dở khóc dở cười lắc đầu: “Không biết cậu là may mắn hay không may mắn nữa. Tình huống Lăng Sa nói đúng là có, nhưng cực kỳ hiếm.”
“Dị năng của điều tra viên đều do Mẫu Quả sinh ra, tất nhiên cũng có những điều tra viên bị dị chủng tấn công, sau đó được chữa trị, khống chế dị hóa mà có được dị năng.”
“Nhưng điều tra viên có thể đồng thời sở hữu hai dị năng, trong lịch sử ghi chép, chỉ có một người.”
Ánh mắt Mạch Kỳ khẽ dao động: “Biệt hiệu là Ma Ngữ Vu Linh, từng là TOP2.”
Mạch Kỳ gật đầu trước ánh mắt có chút bất ngờ của Thùy Ninh: “Chính là dị chủng bóng tối hiện tại.”
