Chương 46: Phục Khắc
Vương Húc bỏ học từ cấp hai, từ trước đến nay chưa từng có công việc đàng hoàng, ngày ngày cùng đám anh em gọi là bằng hữu phóng xe máy khắp nơi.
Đừng thấy cậu ta mới ngoài hai mươi mà tưởng bở, thực ra đã vào trại giam vài lần, ngồi may vá không biết bao nhiêu lần.
Vì dáng người vạm vỡ, vẻ mặt trông hung tợn hơn, nên ai cũng gọi một tiếng đại ca.
Lâu dần, Vương Húc cũng tưởng mình thật sự là đại ca.
Hoàn cảnh tận thế như thế này, lại đúng là hợp với hạng người gan to, thấy tang thi cũng có thể liều mạng xông lên.
Nhưng, kẻ gan to cũng sợ kẻ điên.
Huống chi là kẻ điên có dị năng.
Vương Húc run rẩy, vốn định bỏ chạy về khu an toàn, gọi tất cả anh em tới.
Thời tận thế, kẻ mạnh là vua, hắn đã xử lý không ít kẻ khó ưa, cũng không thiếu một người này.
Nhưng không ngờ, Nhan Ly lại là dị năng giả hệ tốc độ.
Nhìn tốc độ của cô ta...
Nhanh đến kinh người.
Gần như là nháy mắt đã di chuyển.
Nhan Ly nhìn chằm chằm vào mắt hắn, mỉm cười: “Vương Húc, anh rất thích Lưu Diễm, cho nên anh phải đi cùng cô ta.”
Vài giây sau, ánh mắt người trước mặt bắt đầu đờ đẫn.
“Đúng... tôi thích Lưu Diễm, tôi phải cùng cô ấy tiến thoái...” Vương Húc chậm rãi đứng dậy, cơ bắp căng cứng thả lỏng, từng bước đi về phía Lưu Diễm đang kêu thảm thiết, rồi chui vào tấm lưới đánh cá to đùng đó.
Nhan Ly quay lại, thu nỏ vào ba lô.
Trước khi rời đi, cô nghiêng đầu nói nhỏ một câu sau lưng.
“Anh đoán sai rồi, tôi không phải dị năng giả hệ tốc độ.”
Cô cũng không phải là người đặc biệt có nhiều dị năng như Lạc Ninh nói.
Cô chỉ là một dị năng giả song hệ vô cùng bình thường.
Một là dự tri, còn lại là... phục khắc.
Chỉ cần cô muốn, cô có thể thông qua tiếp xúc với dị năng giả khác, tạm thời có được dị năng giống hệt đối phương.
Lưu Diễm chìm đắm trong quá khứ kiêu hãnh, coi Nhan Ly như kẻ ngốc, cho nên trò vặt của cô ta quá thấp kém, người ta liếc mắt là nhìn thấu.
Trừ khi Nhan Ly thật sự ngốc, không thì không thể nào không nhận ra.
Cô cố ý nhìn thấu nhưng vẫn giả vờ rơi vào bẫy, thực ra là để nghiệm chứng suy đoán trong lòng.
Giấc mơ dự tri, có thể thay đổi được không?
Dị năng của cô có thật sự giống hệt trong mơ không?
Hiện tại xem ra dị năng dự tri của cô khá thú vị, cô không biết dùng nỏ, nhưng trong mơ cô biết, cho nên hiện thực cô cũng sẽ dùng.
Bởi vì dùng trong hiện thực, cho nên nghiệm chứng giấc mơ.
Giống như dải Mobius, hiện tại tạo nên tương lai, tương lai cũng có thể thay đổi quá khứ.
Nhan Ly thong thả đi về phía xe RV, thấy Mục Tuyết Ca đã đứng dưới cửa xe chờ cô.
“Sao cậu ra đây?” Nhan Ly đi tới.
“Cậu... không sao chứ?” Mục Tuyết Ca nhíu mày, có chút lo lắng.
Nhan Ly chỉ cười: “Tớ có thể có chuyện gì? Đúng rồi, tớ biết dị năng của mình là gì rồi.”
“Hả?” Mục Tuyết Ca kinh ngạc.
“Là dự tri và phục khắc.”
“Cậu biết từ khi nào?”
“Phục khắc là biết trong mơ, tớ mơ thấy một giấc mơ dự tri, cho nên biết.”
Còn về dự tri, ban đầu Nhan Ly chỉ có chút hoài nghi.
Hôm đó ở khách sạn bị giấc mơ kỳ lạ làm tỉnh giấc, lúc đó cô đã có chút nghi ngờ, chỉ là sau đó bận dùng nỏ bắn tang thi, không có thời gian suy nghĩ kỹ.
Về sau, chỉ cần ngủ là cô sẽ mơ.
Nhan Ly từ nhỏ là người hay mơ, thường sau khi tỉnh dậy vì não không được nghỉ ngơi, ngủ dậy còn mệt hơn.
Kiếp trước sau khi có dị năng, cô mới không còn thói quen này.
Kiếp này bắt đầu lại, cô tưởng rằng một số thói quen của cơ thể lại trở về trạng thái trước kia.
Cho nên lúc đầu mơ cô không để ý lắm.
Cho đến khi từng lần nghiệm chứng đều đúng.
Mục Tuyết Ca gật đầu, giúp cô lấy ba lô, nắm tay kéo cô lên xe.
Đến phiên Tần Hiểu Bạc trực.
Anh lôi cặp kính gọng đen từ dưới gối bên cạnh ra đeo lên, ngồi dậy ngáp một cái.
Nhan Ly tìm một chỗ nằm nghiêng, nhắm mắt nhưng mãi không ngủ được.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Trong lòng cô có một danh sách, những kẻ trên danh sách đều là hung thủ.
Nhan Ly sẽ không phí công đi tìm những kẻ đó, sẽ không lôi từng tên ra.
Dù sao lúc này, trong số những kẻ đó có lẽ đã có kẻ biến thành tang thi.
Có kẻ có lẽ còn không thành được tang thi, đã thành một đống tro tàn.
Nhưng một khi gặp phải, cô sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Có đôi khi công lý không được thực thi, người vô tội không được cứu rỗi, vậy thì phải dùng đến thủ đoạn cần thiết.
Cô tập trung tinh thần, giây tiếp theo, đã xuất hiện trong không gian.
Không gian này, là thứ mà Dương Thanh Y lúc trước vô cùng chê bai.
Nhưng trong mắt Nhan Ly, cô coi như bảo bối.
Dị năng cũng phải xem là loại gì.
Đạo lý mang ngọc trong người, Nhan Ly hiểu rõ.
Nếu không có thực lực tuyệt đối để chống đỡ, những thứ mà Dương Thanh Y đắc ý kia ngược lại sẽ trở thành hung khí hại chết chính mình.
Trong không gian tắm nước nóng một cái, lại thay bộ quần áo vừa mặc, mới từ không gian ra ngoài.
Sau một phen bận rộn, chân trời đã le lói ánh sáng.
Mọi người ăn xong bữa sáng nóng hổi, thì có một chiếc xe chạy tới.
“Là người của khu an toàn.” Lạc Ninh nói.
“Xin chào.” Lãnh đạo khu an toàn là một chú trung niên mặc áo khoác da, “Tôi là người phụ trách khu an toàn này, các bạn mới đến à? Khu an toàn hoan nghênh các bạn.”
Một đoàn người từ trên xe bước xuống, người phụ trách thấy trên người họ đều sạch sẽ, không khác gì người trước tận thế.
Xem ra là dị năng giả rồi.
Có thể trong hoàn cảnh tận thế, tự chăm sóc bản thân sạch sẽ như vậy, mặt mày hồng hào, không chút tiều tụy hay chật vật.
Rõ ràng là dị năng giả không thiếu nước, cũng không thiếu thức ăn.
“Khu an toàn cần dị năng giả gia nhập, nếu các bạn có thể gia nhập, đó là chuyện tốt, tất nhiên, chúng tôi cũng không ép buộc.” Người phụ trách mỉm cười.
Ông biết trên thế giới này dị năng giả không ít, chỉ là so với số lượng người khổng lồ thì vẫn thuộc loại hiếm có.
Có vài dị năng giả tính tình rất kỳ quái, hận không thể tất cả mọi người đều nâng niu bọn họ.
Hiện tại trong khu an toàn chỉ có bốn dị năng giả, nếu đám dị năng giả trước mặt này có thể gia nhập đại gia đình, vậy thì tốt quá.
“Anh có thể kể cho chúng tôi nghe tình hình ở đây không?” Nhan Ly lên tiếng hỏi.
“À được... được.”
Tiếp theo, qua lời kể của chú trung niên, mọi người cũng hiểu rõ tình hình của thành phố này.
Khác với những trải nghiệm trước, tang thi ở đây dường như có tổ chức.
Sẽ vào một khoảng thời gian nhất định, đột nhiên xuất hiện với quy mô lớn, rồi vây công khu an toàn này.
“Bao lâu một lần?” Nhan Ly hỏi.
“Bảy ngày một lần, trước đây dị năng giả bên chúng tôi rất đông, cho nên lúc đó không có vấn đề gì lớn, chỉ là...”
Người phụ trách thở dài, khóe mắt rưng rưng, bất lực nói: “Dị năng giả... đã chết mất một nửa, hiện tại trong khu an toàn chỉ còn lại bốn dị năng giả.”
Trong đó có hai người đặc biệt kiêu ngạo, thích mọi người cúi đầu lấy lòng, không thì thà chết cũng không chịu ra tay giúp người.
Ông làm người phụ trách này cũng thật ấm ức.
Nhan Ly gật đầu, đại khái đã hiểu tình hình.
Kiếp trước cũng từng xuất hiện tình huống này.
Thành phố này, e rằng sắp sinh ra một con thi vương rồi.
