Chương 74: Tốt nhất anh đừng có rung động
“Chỉ huy trưởng, mọi việc bên ngoài đã xử lý xong xuôi rồi ạ.”
Một giọng nữ dịu dàng vang lên.
Yến An nhìn sang, không ngoài dự đoán, chính là Kiều Sơ Nặc. Phía sau còn có đồng đội của cô ta và người của đội Liệt Nhật.
Yến An có chút ấn tượng về người này.
Cô ta giỏi nhất là lấy lòng người khác, kéo thiện cảm của người ta để sai khiến, bề ngoài yếu đuối không tranh giành, nhưng thực chất dã tâm lớn, tâm cơ sâu. Và cô ta thích Lục Trì.
Kiều Sơ Nơ nhìn thấy Yến An thì mỉm cười gật đầu với cô.
Đôi mắt âm thầm đánh giá Yến An và đồng đội.
Yến An không thèm để ý đến cô ta.
Lục Trì liếc qua toàn bộ khu chợ, sắp xếp vài việc với phó tay bên cạnh, rồi nói với ba đội dị năng giả: “Các đội có thể về rồi, chỗ này để quân đội giải quyết.”
Nói xong, anh ta nhìn Yến An: “Lần này các cô dùng phương tiện gì để di chuyển?”
Yến An nghĩ đến chiếc trực thăng đã được thu vào không gian, thản nhiên đáp: “Bọn tôi tiện đường tìm đại một chiếc xe.”
Lục Trì gật đầu: “Vậy đi theo xe của tôi về.”
Đinh Linh nghe Lục Trì nói vậy thì mặt đầy không dám tin.
Đợi Yến An và mọi người đi xa, cô ta lập tức nhìn Kiều Sơ Nặc, phẫn nộ nói: “Chị Nặc Nặc, sao chỉ huy trưởng cũng đối xử rất khác với đội trưởng đội Nam Sinh vậy!”
Khuôn mặt ôn hòa của Kiều Sơ Nặc vẫn giữ nụ cười nhẹ, nhưng đáy mắt đã có chút bực bội: “Sao em lại nói ‘cũng’?”
“Đội trưởng đội Thanh Hà là Bạch Cảnh Hòa chẳng thèm để ý đến em, nhưng lại rất cung kính với cô ta, còn gọi cô ta là lão đại!”
Đinh Linh nghĩ đến cái mặt lạnh của Bạch Cảnh Hòa với mình, bỗng nhiên cảm thấy rất ấm ức.
Kiều Sơ Nặc nghe vậy cũng khó duy trì nụ cười dịu dàng, mặt xụ xuống. Cô ta nhìn bóng lưng Yến An và mọi người đang rời đi, im lặng vài giây rồi nói: “Đi thôi, theo đại đội về căn cứ.”
Yến An và mọi người ngồi trong xe của Lục Trì. Mấy người lính áp giải tên đầu sỏ lên xe, cả đoàn xe trật tự tiến về căn cứ.
“Chà, thời tiết này đúng là kỳ lạ, nửa tháng không mưa, khô rang.”
Người lính ngồi ghế lái hít hít mũi, than thở.
Lục Trì ở ghế phụ thản nhiên nói: “Thời tiết bây giờ không bình thường, sau này e rằng còn nghiêm trọng hơn.”
Nói xong, anh ta nhìn vào gương chiếu hậu, hướng về Yến An: “Sao các cô lại ở khu an toàn?”
Yến An mặt không đổi sắc: “Thấy mấy người hung thần ác sát lén lút, nên đi theo.”
Lục Trì gật đầu: “Lần này các cô đóng góp rất lớn. Bọn chúng có tổng cộng bốn băng nhóm, mười ngày trước lần lượt tập hợp lại, đã cướp không ít vật tư của căn cứ chúng tôi rồi.”
Yến An biết rõ những chuyện này.
Lần này cô thay đổi cốt truyện, bắt được tên đầu sỏ quan trọng, sau này căn cứ quốc gia đối phó với bốn thế lực đó chắc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng cô vẫn làm theo quy trình, lịch sự đáp: “Đúng là quá đáng.”
Lục Trì im lặng hai giây, thản nhiên nói: “Bây giờ nhiều người không muốn đến căn cứ quốc gia, mà ở bên ngoài tự lập, nhiều thế lực đan xen, cáo trộn, các cô thường ngày làm nhiệm vụ bên ngoài nhất định phải chú ý an toàn.”
“Vâng.” Yến An gật đầu, rồi im lặng không nói thêm.
Cô rất rõ, ngày tận thế sắp bước vào giai đoạn hỗn chiến.
Các tổ chức và đội nhóm lớn nhỏ bắt đầu hình thành, hợp tác, cạnh tranh, cướp bóc lẫn nhau.
Vì tài nguyên mà bất chấp tất cả.
Còn có kẻ liều lĩnh giơ vuốt về phía căn cứ quốc gia.
Như bốn thế lực lần này, cũng chỉ là một khởi đầu mà thôi.
Đoàn xe nhanh chóng đến căn cứ.
Từ Lương và mấy người lính đã đợi sẵn từ sớm ở ngoài cổng căn cứ, vừa thấy Lục Trì về liền bước lên:
“Chỉ huy trưởng, phó bộ trưởng mời anh qua.”
Nói xong, thấy Yến An, Từ Lương mắt sáng lên: “Đội trưởng Nam Sinh, cuối cùng chị cũng xuất hiện rồi! Phó bộ trưởng hôm qua đã tìm chị, hay là chị cũng qua đó xem sao.”
“Được.”
Yến An đưa ba lô đựng nhiệm vụ cấp S cho Trình Túc và mọi người, rồi theo Lục Trì đi về phía trung tâm chỉ huy.
“Nghe nói cô đã gia nhập bộ tinh nhuệ rồi.” Giọng trầm thấp của Lục Trì vang lên từ phía trước.
Yến An sững người, đành giả ngu: “Chỉ huy trưởng Lục sao biết được?”
Lục Trì không nói gì, chỉ nghĩ đến cái mặt đắc ý khoe khoang của Cố Sách hôm qua, bước chân nhanh hơn hẳn.
Yến An đương nhiên cảm nhận được sự không vui của anh ta.
Cô cúi đầu đi theo, trong lòng thầm chửi.
Có nhầm không vậy, đều là đàn ông hai mươi mấy gần ba mươi rồi, sao còn thích tranh người như học sinh tiểu học thế!
Cố Sách đang họp với mấy lãnh đạo cấp cao trong tòa nhà trung tâm chỉ huy, từ xa đã thấy Lục Trì và Yến An đang đi tới.
Anh ta đuổi những người khác đi, nhìn Lục Trì chậm rãi nói: “Tôi cứ tưởng quân tinh nhuệ của tôi hôm qua không tìm thấy người, hóa ra bị chỉ huy trưởng Lục lôi đi sai vặt.”
Yến An tưởng Lục Trì sẽ phủ nhận.
Ai ngờ anh ta chỉ lạnh lùng nói: “Người của tôi ở bên ngoài, đương nhiên là theo tôi mãi.”
Cố Sách im lặng hai giây, rồi hỏi: “Lần hành động này thế nào?”
Lục Trì liếc Yến An một cái: “Đội trưởng Nam Sinh có công rất lớn, lần này bắt được ba tên đầu sỏ, chờ thẩm vấn.”
“Tốt, không hổ là quân tinh nhuệ của tôi.”
Yến An: “...”
Sắc mặt Lục Trì tối sầm lại.
Cố Sách biết điều dừng lại, giọng trở nên nghiêm túc: “Tra đến chết, moi ra ổ của chúng, rồi cướp lại toàn bộ vật tư.”
Thấy họ nói đến chuyện quan trọng.
Yến An quay người bước ra ngoài cửa, chủ động tránh đi.
Dù sao cô cũng không phải nhân viên cấp cao nội bộ, những chuyện này cô không tiện tham gia quá nhiều.
Nhưng thính lực cực tốt vẫn giúp Yến An nghe được cuộc trò chuyện của hai người trong phòng.
Nội dung cuộc trò chuyện đều nằm trong dự đoán của cô.
Kiếp trước cũng như vậy.
Hai người họ.
Cố Sách chủ chiến, giết chóc quyết đoán.
Lục Trì chủ hòa, giỏi dung hợp.
Tuy họ đều là quân nhân, vào thời kỳ đầu ngày tận thế đều không thể bỏ mặc tính mạng người thường.
Nhưng vào trung kỳ và hậu kỳ ngày tận thế, phong cách hành động của hai người sẽ ngày càng khác biệt.
Ví dụ như đối với mấy thế lực này, ý của Cố Sách là tiêu diệt hết rồi cướp lại tài nguyên.
Lục Trì thì muốn dung hợp vài thế lực để giữ mạng cho phần lớn dị năng giả vô tội.
Nếu nói ai đúng ai sai, Yến An không nói được.
Dù sao chính cô mới là kẻ máu lạnh tàn nhẫn nhất.
Khoảng một khắc sau, hai người nói chuyện xong bước ra. Cố Sách nhìn Yến An: “Sao cô tránh đi?”
“Chuyện của phó bộ trưởng và chỉ huy trưởng, tôi không tiện tham gia.” Yến An thản nhiên nói.
“Lần sau cô không cần tránh.” Cố Sách nói, rồi nhìn Lục Trì:
“Gần đây bên ngoài các anh có nhiều việc cần xử lý, viện nghiên cứu lại có phát hiện quan trọng, anh cần người, đội trưởng đội Nam Sinh tạm thời nhường cho anh vậy.”
Dáng vẻ rộng lượng.
Lục Trì rất bất lực.
Anh ta không để ý đến Cố Sách, mà nhìn Yến An, giọng thấp xuống: “Đi thôi, tôi đưa cô đến viện nghiên cứu xem một chút.”
Yến An gật đầu, rồi theo Lục Trì rời đi.
Cố Sách nhìn bóng lưng hai người, ánh mắt sâu thẳm khó dò: “Lục Trì, thằng nhóc này, tốt nhất là anh đừng có rung động.”
