Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎XuKiếmtiền
Sư Muội Út Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức > Chương 50

Chương 50

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Mồ hôi lạnh chảy dài theo trán Trì Vũ, khoảnh khắc này, nàng chỉ cảm thấy trên người như có ngàn vạn con kiến đang bò, vô cùng khó chịu.

Vội vàng giãy thoát nanh vuốt ma quái của đối phương, chạy trốn như chạy mạng sang một bên.

"Hí hí, còn khá biết ngại nha~" Nguyệt Sương che miệng cười khẽ, ngay sau đó lại đem ánh mắt ném về phía nhị sư huynh Trạch Lôi bên cạnh.

Đang định tiến lên hàn huyên, Trạch Lôi đột nhiên một cái xoay người, dùng mũi thương lạnh lẽo chặn ngang cổ đối phương.

Giọng lạnh cảnh cáo: "Ngươi tốt nhất tránh xa ta ra! Không thì ta không bảo đảm, sẽ không làm ra hành động quá đáng gì!"

Nói xong, tăng nhanh bước chân, chỉ để lại cho đối phương một cái bóng lưng.

"Hừ!" Nguyệt Sương dậm chân một cái, chu môi đỏ tươi lẩm bẩm, "Thằng đực rựa chết tiệt, một chút cũng không biết lịch sự với phụ nữ! Đáng đời không tìm được đạo lữ!"

"Đi! Chị dẫn các em đi rút thăm! Vận may của chị, tốt đến không thể tốt hơn đấy nhé ~ khích khích~".

Nói chuyện, Nguyệt Sương rất tự nhiên khoác tay Trì Vũ.

Trì Vũ mấy lần muốn giãy thoát, không ngờ tên này như keo da chó, hoàn toàn không phủi đi được, đành phải cắn răng cùng tiến lên rút thăm.

Thất đại chủ phong, đệ tử thân truyền tổng cộng năm mươi lăm người.

Áp dụng chế độ đấu loại hai người, người rút được số giống nhau lên đài đối chiến, người thắng tiến vào vòng tiếp theo.

Tổng số người là số lẻ, vòng đầu tự nhiên sẽ có người rút được thăm trống.

Đáng tiếc, thiên sứ may mắn không đứng về phía Thiên Trì Phong.

Số mà Trì Vũ rút được là mười bảy, cũng là con số may mắn của nàng.

"Số một, lên đài!"

Theo tiếng hô của lão đầu tóc bạc, hai thanh niên từ từ bước ra từ đám đông.

Lần lượt là đệ tử Thiên Tuyệt Phong và Thiên Nộ Phong.

Hai người hướng đối phương cúi người thi lễ xong, liền tế ra pháp khí, loạng quạng đánh nhau.

Dưới khán đài, Nguyệt Sương quăng khăn tay lên mặt Trì Vũ, che miệng cười khẽ: "Tiểu sư muội, lát nữa nhé, xem chị đại sát tứ phương thế nào! Khích khích~".

Ông trời ơi! Ai tới quản lão ta với!

Trì Vũ trong lòng thầm hô, mùi phấn son xông mũi, làm nàng choáng váng cả đầu.

Vội vàng dịch sang một bên, sợ chưa lên đài đã bị người nhà mình làm ngất xỉu mất.

Trận chiến đầu tiên kết thúc rất nhanh, theo tiếng hô của lão đầu tóc bạc, đại sư huynh Thạch Vân rút được số hai, từ từ bước lên lôi đài.

"Đó chính là đệ tử đại sư huynh Thiên Trì Phong Thạch Vân đó hả! Sao giống lão nông thôn quê thế."

"Ha ha! Ngươi xem, trên mặt hắn còn có bùn kìa! Sợ không phải vừa từ ruộng lên."

"Chà! Thật nghèo xơ xác, giày cũng không đi."

Đúng như đám người ăn dưa hóng chuyện nói, Thạch Vân chân trần áo trần, trên người đầy bùn đất, trên mặt mang nụ cười chất phác không thay đổi.

Còn đối thủ của hắn ăn mặc hào nhoáng, khí khái hùng vĩ, đứng ở đó, hai người tạo thành sự tương phản rõ rệt.

"Keng~".

Tiếng chiêng vang lên, tiểu bạch kiểm đối diện hướng Thạch Vân chắp tay: "Thiên Kiếm Phong, Phụ Hưng Hám!"

Thạch Vân gật đầu, gãi gãi trán, cười toe toét: "Tên tôi Thạch Vân, từ Thiên Trì Phong đến."

Vận may thật tốt!

Lên liền gặp đệ tử đại sư huynh Thiên Trì Phong!

Tuy tu vi đều ở Bán Bộ Kim Đan, nhưng Phụ Hưng Hám tự tin, trong ba chiêu liền có thể đánh gục tên nhà quê này!

Cái mở hàng này, nắm chắc rồi!

Phụ Hưng Hám trong lòng âm thầm vui mừng, rất ngang ngược hướng Thạch Vân một ngón tay móc lại: "Đến đi, ra chiêu đi!"

Thạch Vân chất phác cười cười, khoát tay nói: "Ngươi trước đi, không thì tôi ra tay, không có chuyện của ngươi nữa."

Má nó! Ngươi còn giả bộ lên hả?

Câu nói này của Thạch Vân làm Phụ Hưng Hám vô cùng tức giận, cũng không khách khí với hắn nữa, lập tức tế ra bổn mệnh pháp khí - Ô Kim Phá Thiên Côn, hét lớn một tiếng, hướng ngực Thạch Vân đâm tới.

Vốn cho rằng, một gậy này ra, đối phương liền phải khóc cha gọi mẹ, lăn lộn đầy đất.

Để Phụ Hưng Hám không ngờ tới, cây gậy như đâm vào một tòa núi sắt, phát ra tiếng 'keng' giòn tan, hổ khẩu trái lại bị chấn động đến tê dại.

Lại nhìn Thạch Vân kia, vẫn là biểu lộ chất phác đó, thân thể lại càng chưa từng nhúc nhích nửa phần.

Thạch Vân cúi đầu xem xét cây gậy đâm vào ngực, lại nhìn Phụ Hưng Hám, mỉm cười nói: "Chú em, chú em chưa ăn cơm phải không?"

 

Vốn là lời hỏi thăm tốt bụng, nào ngờ với Phụ Hưng Hám, lại biến thành lời chế nhạo trắng trợn.

 

Hỗn hào quá đỗi!

 

Lúc nãy lão tử chỉ thăm dò thôi! Còn chưa ra sức đây!

 

Lập tức để ngươi biết mùi Mười Tám Côn Kinh Thiên của ta, Phụ Hám Hưng này!

 

"Lại đây!" Phụ Hưng Hám hét lớn một tiếng, không còn giữ tay, nhảy nhót lên xuống như khỉ, cây gậy trong tay vung lên vù vù.

 

Trong chốc lát, sát khí ngang dọc trên võ đài, trời đầy bóng gậy.

 

So với Phụ Hưng Hám nhảy tưng bừng, Thạch Vân vẫn khoanh tay trước ngực, đứng im tại chỗ, mặc cho gậy đập vào người, chẳng có phản ứng gì.

 

Phía dưới võ đài.

 

Trì Vũ đầy vẻ không hiểu hỏi: "Đại sư huynh sao cứ đứng đó chịu đòn, không đánh trả?"

 

"Cô hiểu cái gì?" Trạch Lôi trợn mắt liếc cô một cái, "Đại sư huynh từ nhỏ đã tu luyện cả võ thể lẫn đạo pháp, thân thể cường hãn vượt xa người thường! Tên kia dù có mệt lả người cũng không phá nổi phòng ngự của sư huynh."

 

"Ừm~" Bạch Tuyết vừa gặm bánh bao vừa gật đầu tán đồng, "Đúng là hề mạt vòng thôi."

 

Bên cạnh, Nguyệt Sương chống cằm, vẻ mặt mê mẩn: "Đại sư huynh ngày càng vạm vỡ rồi nhỉ, người ta thích lắm, hi hi~".

 

Trì Vũ thực sự không chịu nổi thứ âm thanh ma mị đó của y, vội lùi ra xa thêm chút nữa.

 

Đúng như Trạch Lôi nói, Phụ Hưng Hám đã đập ít nhất cũng hơn trăm gậy, mệt thở hồng hộc, toàn thân ê ẩm, Thạch Vân vẫn đứng vững như Thái Sơn.

 

Nhìn khối thịt khổng lồ trước mặt vẫn cười ngây ngô, trong lòng Phụ Hưng Hám đã dậy sóng cuồn cuộn!

 

Độ cường hóa thân thể của tên này, vượt xa dự đoán!

 

"Tiểu đệ, còn đánh được không?" Thạch Vân nhìn đối phương, mặt mày đầy vẻ quan tâm mà hỏi.

 

Đối phương chỉ phòng ngự không công kích, khiến Phụ Hưng Hám nảy sinh ảo giác.

 

Hắn lạnh lùng cười một tiếng: "Ta hiểu rồi! Ngươi chỉ là phòng ngự kinh người, thực ra chẳng có thủ đoạn tấn công nào, muốn dùng cách tiêu hao để ta tự động nhận thua, ngươi nghĩ ta sẽ mắc bẫy sao?"

 

Rồi hắn cũng bắt chước đối phương khoanh tay, ngẩng cằm lên: "Nào! Có bản lĩnh thì đánh ta xuống đi!"

 

"Được." Thạch Vân gật đầu, bước lên phía trước, nắm đấm to như bao cát thẳng tắp đâm vào ngực đối phương.

 

Một quyền mộc mạc giản đơn như vậy, trong mắt Phụ Hưng Hám chẳng có chút sát thương nào.

 

Để cứu vãn thể diện, hắn thậm chí còn lười vận dụng pháp khí phòng ngự.

 

"Bùm~" Một tiếng vang đục, Phụ Hưng Hám cảm thấy mình như bị xe ngựa đang phi nước đại đâm trúng, thân hình mảnh mai bay vọt ngược ra, khi chạm đất lập tức "oẹ" một tiếng, phun ra một ngụm máu già.

 

Hắn vùng vẫy muốn đứng dậy, chỉ thấy trời đất quay cuồng, mắt trợn trắng rồi ngất đi.

 

Cả trường đài im lặng.

 

Ánh mắt mọi người nhìn Thạch Vân từ chỗ khinh thường ban đầu, chuyển thành kinh hãi sâu sắc.

 

Một quyền hạ gục tu sĩ cùng cảnh giới, thực lực của hắn khủng khiếp đến mức nào?

 

Mà những người này hoàn toàn quên mất một điểm, hắn thậm chí còn chưa vận dụng pháp khí! Chỉ thuần túy dùng sức mạnh thể chất đã đánh bại đối phương.

 

Thạch Vân nhìn Phụ Hưng Hám bất tỉnh dưới đài, bất đắc dĩ vươn hai tay: "Xem này, đã bảo rồi, ta ra tay thì không còn việc gì của ngươi nữa."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích