Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Tuyệt Sủng: Trọng Sinh Một Lần, Tiếc Nuối Hóa Thành Tình Yêu > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Anh, em sẽ ngoan

 

Khi Diệp Thiên Dịch trở về khu dân cư của căn cứ, quần áo cậu đã bị cháy rách tả tơi.

 

Ánh mắt thì kiên định hơn trước không ít, đã bớt đi vài phần non nớt.

 

Cậu đã đột phá thành công dị năng bậc hai.

 

Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh vây quanh cậu, muốn lột đồ cậu ra xem rốt cuộc đã thức tỉnh thiên phú hệ hỏa ưu tú gì mà lợi hại như vậy.

 

-

 

Bùi Tiên Nhi sau khi vào biệt thự lại ngủ thiếp đi.

 

Thật sự vô cùng buồn ngủ.

 

Bùi Lạc Thần bất đắc dĩ, bế cô nhóc lên lầu, nằm nghiêng bên cạnh cô một lúc lâu.

 

Càng nhìn cô gái xinh xắn như búp bê sứ trước mặt, anh lại càng không nhịn được muốn đánh thức cô.

 

Anh không thích Bùi Tiên Nhi cứ ngủ mãi, anh thích cô gái biết động đậy, biết cười, biết làm nũng với anh.

 

Dáng vẻ Tiên Nhi ngủ hiện tại tuy cũng rất đáng yêu.

 

Nhưng giống hệt con búp bê mô phỏng mà kiếp trước người ta làm theo ảnh của Tiên Nhi, chẳng bao giờ để ý đến anh.

 

Yên tĩnh như đang nhắc nhở anh từng giây từng phút rằng cô đã sớm không còn, cô đã bỏ rơi anh.

 

Hừ.

 

Anh sợ tất cả những gì mình trọng sinh chỉ là một giấc mơ.

 

Giấc mơ trong giấc mơ của anh.

 

"Bảo bối không ngủ nữa, anh dẫn em đi mua đồ em thích nhé?"

 

Bùi Lạc Thần vuốt khuôn mặt non mềm mịn màng như trứng gà bóc của cô gái, nhẹ nhàng dỗ dành.

 

Cô nhóc của anh sao lại ham ngủ đến vậy.

 

Bùi Tiên Nhi mềm mại vươn vai, muốn xoay người quay lưng lại với anh, nhưng bị Bùi Lạc Thần bá đạo giữ chặt.

 

Cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay nơi eo khiến Bùi Tiên Nhi lập tức tỉnh táo không ít.

 

"Bảo bối, tỉnh rồi phải không? Hửm?"

 

Tiếng "hửm?" trầm ấm quyến rũ ở khoảng cách gần như vậy.

 

Khiến Bùi Tiên Nhi run lên, trái tim nhỏ đập thình thịch.

 

Người đàn ông này, cứ mỗi lần hai người ở riêng là lại thích gọi thân mật như thế.

 

Mỗi lần ánh mắt sâu thẳm ấy nhìn cô đều khiến cô đỏ mặt tim đập, như thể muốn ăn sạch cô vậy.

 

Yêu nghiệt...

 

Bùi Lạc Thần cong môi xuống giường.

 

Bưng phần pizza gà nướng Orleans mà Bùi Nhất đã hâm nóng mang lên, nhướng mày nhìn cô gái.

 

Bùi Tiên Nhi ngửi thấy mùi thơm, lập tức ngồi dậy.

 

Chớp đôi mắt nhỏ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào thứ trong tay người đàn ông.

 

Thấy dáng vẻ thèm ăn của cô gái, Bùi Lạc Thần cầm một miếng nhỏ đưa đến bên miệng cô.

 

Thấy cô một ngụm "aum" ăn vào miệng, hai má cứ nhai nhai, đáng yêu đến mức đôi mắt đen của Bùi Lạc Thần lại tối đi.

 

Thấy cô nuốt miếng đầu tiên, Bùi Lạc Thần cúi đầu, nhẹ nhàng nâng cằm cô gái, đưa đầu lưỡi nghiêm túc liếm sạch từng chút phô mai ở khóe miệng cô.

 

Bùi Tiên Nhi sững người, nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ ngoài cấm dục mà lại lộ ra thần sắc động tình như vậy, không hiểu sao lại có sức hút chết người.

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

Hu hu, cô lại có cảm giác toàn thân mềm nhũn.

 

Có thể đừng lần nào cũng gợi cảm như vậy không.

 

Bùi Tiên Nhi ngả người ra sau, tránh xa môi người đàn ông, một tay giật lấy phần pizza còn lại trong tay anh.

 

Quay mặt nhỏ hơi ửng hồng đi, tự mình ăn từng miếng nhỏ.

 

Cô có cảm giác muốn tát cho mình kiếp trước hai cái, sao lại thích trêu chọc loại đàn ông "đạo mạo" này.

 

Anh ta lúc động tình rõ ràng rất giỏi được không!

 

Cái gì mà băng sơn cấm dục đều là giả tượng.

 

Bùi Lạc Thần bị cô gái tránh né thân mật cũng không giận, cầm ly sữa nóng trên bàn, đưa đến bên miệng cô gái.

 

"Ngoan, uống chút đi, đừng để nghẹn."

 

Bùi Tiên Nhi chớp hai cái đôi mắt sáng, mở miệng nhỏ uống dọc theo mép ly thủy tinh.

 

Khi đôi môi kiều diễm rời khỏi ly, một vòng chất lỏng trắng sữa còn đọng lại bên mép miệng cô gái.

 

Bùi Lạc Thần khàn giọng khẽ gọi: "Bảo bối..."

 

Rồi ném ly xuống đất, đè lên thân hình nhỏ nhắn của cô gái.

 

Tiếng rên rỉ mờ ám trong phòng lấn át cả tiếng thủy tinh vỡ khi cọ xát với mặt đất...

 

-

 

Khi Bùi Tiên Nhi có thể ra khỏi phòng lần nữa, cả biệt thự đã trống không.

 

Đồ Cửu Cửu và mọi người để lại mẩu giấy nhỏ ở phòng khách, nói là đã ra ngoài cùng Bùi Nhất.

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

Nhìn người đàn ông ăn mặc chỉnh tề bên cạnh, cô thở dài trong lòng.

 

Bàn tay nhỏ trắng nõn sờ đôi môi đã sưng đỏ, vẫn tức không chịu được mà mắng thầm một câu khốn nạn.

 

Dù sao từ khi gặp anh ta, đôi môi cô chưa từng lành lặn.

 

Bùi Lạc Thần nhìn cô gái viết hết tâm tư lên mặt, biết ngay cô lại đang lén mắng anh trong lòng.

 

Trong lòng anh có chút vui sướng biến thái, chỉ cần người của anh ngày đêm nghĩ đến anh, cô muốn thế nào cũng được.

 

Bùi Lạc Thần đưa tay, muốn bế cô gái lên cánh tay lần nữa để ra ngoài, nhưng bị Bùi Tiên Nhi khéo léo tránh đi.

 

Lông mày người đàn ông nhíu chặt, rất không vui.

 

"Anh~"

 

Giọng Bùi Tiên Nhi ngọt như đường: "Em muốn tự đi mà~ cứ được bế mãi sẽ béo lên mất."

 

"Vậy sao."

 

Nghe cô gái làm nũng y hệt kiếp trước, Bùi Lạc Thần quét sạch u ám trong lòng, khóe miệng không tự chủ cong lên.

 

Anh rất thích cô làm nũng với anh, nếu có thể thì không ngại để cô làm thêm vài lần.

 

Hai ngày nay Bùi Tiên Nhi đã đại khái nắm được "sở thích" của Bùi Lạc Thần, anh ăn mềm không ăn cứng với cô.

 

Nếu cô không nghe lời mà cứng rắn, anh chỉ càng cứng hơn cô.

 

Bùi Tiên Nhi kiễng chân, vòng cánh tay ngó sen trắng như tuyết quanh cổ Bùi Lạc Thần, khuôn mặt xinh xắn áp vào xương quai xanh, dùng cái đầu nhỏ mềm mại cọ nhẹ.

 

"Anh~ được không mà?"

 

"Được."

 

Bùi Lạc Thần quả nhiên không nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay.

 

Yeah~

 

Bùi Tiên Nhi reo mừng trong lòng.

 

Quả nhiên, ông anh khốn nạn thích cái giọng mềm mại y như kiếp trước của cô.

 

Đồ chó.

 

Kiếp trước anh đối với tôi lạnh nhạt, bây giờ anh sợ không với tới được rồi chứ~

 

Hừ~

 

Bùi Lạc Thần thoáng ngẩn người rồi hoàn hồn, anh đưa tay, bá đạo ôm chặt cô gái đang cười gian xảo vào lòng, cúi đầu ngửi hương thơm của cô.

 

Anh bổ sung: "Nhưng Tiên Nhi phải đeo khẩu trang."

 

Bùi Tiên Nhi: "?"

 

Đồ chó, đúng là đồ chó.

 

Bùi Lạc Thần tự mình lấy từ túi quần ra chiếc khẩu trang thỏ hồng nhỏ, mở ra định đeo cho cô gái.

 

Bùi Tiên Nhi không muốn, lùi một hai bước thoát ra, "Nóng!"

 

Trời nóng thế này đeo khẩu trang làm gì, có virus gì đâu.

 

Ánh mắt Bùi Lạc Thần hơi lạnh, bước lớn tới bóp lấy vòng eo thon nhỏ của cô gái, cảnh cáo: "Không đeo thì đừng ra ngoài, anh ở nhà chơi với em."

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

Bùi Tiên Nhi phản kháng thất bại, để mặc Bùi Lạc Thần đeo cho mình.

 

"Không được rời khỏi anh nửa bước, ánh mắt cũng không được nhìn người khác, biết chưa?"

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

Vậy cô còn ra ngoài làm gì, thà không ra luôn cho xong.

 

"Không ngoan?"

 

Giọng ngọt ngào lập tức nịnh nọt: "Anh, em ngoan mà~"

 

Ừm, Bùi Lạc Thần hài lòng cong môi...

 

-

 

Lãnh đạo cấp cao của căn cứ T thị đã sớm loạn thành một nồi cháo.

 

Dị năng giả có thể chiến đấu của căn cứ gần như bị Diệp Thiên Dịch làm tổn thất một phần ba.

 

Trần Hậu Hổ nhìn em trai Trần Tiền Hổ nửa sống nửa chết, lại nhìn Trần Khả nằm trên đất toàn thân không có chỗ nào lành lặn, răng sắp cắn nát.

 

Dị năng giả còn ý thức, thở hổn hển nói Trần Khả gọi người tới là anh Bùi.

 

Là nhà họ Bùi, Bùi Lạc Thần.

 

Ánh mắt Trần Hậu Hổ âm u, dặn dò dị năng giả đắc lực bên cạnh bắt đầu mưu tính.

 

Đến mạt thế rồi mà nhà họ Bùi còn dám làm càn không coi ai ra gì, thật sự coi căn cứ T của bọn họ là ăn chay sao?

 

Vậy thì đừng trách ông ta vô tình.

 

Bùi Lạc Thần tám phần là ỷ vào dị năng cấp bậc cao hơn chút mà muốn làm gì thì làm.

 

Ba người phụ nữ anh ta dẫn theo, sớm muộn gì cũng rơi vào tay ông ta.

 

-

 

Diệp Linh không có ở đây, không ai dùng dị năng băng để hạ nhiệt.

 

Bùi Lạc Thần trở thành "anh trai" chu đáo che ô cho Bùi Tiên Nhi.

 

Hai người đi dạo ở khu cửa hàng của căn cứ T, không nghi ngờ gì là một phong cảnh giữa đám đông.

 

Người đàn ông trông lạnh lùng tà khí, cô gái như thiên thần thuần khiết.

 

Khí chất hai người hoàn toàn trái ngược, nhưng lại rất hài hòa, khiến những người bình thường mặc quần áo bẩn thỉu trong căn cứ nhìn đến ngẩn ngơ.

 

Những người bình thường này là tầng lớp thấp nhất của căn cứ, sống nhờ những món đồ trang sức nhỏ bé từ kiếp trước.

 

Ai nấy đói khát, chỉ để đổi lấy chút lương thực.

 

Bùi Tiên Nhi nhìn một vòng, cũng không thấy thứ mình muốn, dần dần vì nhiệt độ nóng bức, trán đã lấm tấm mồ hôi.

 

Bùi Lạc Thần nhíu chặt lông mày, không mấy vui vẻ để Bùi Tiên Nhi tiếp tục đi dạo.

 

Thời tiết quá nóng, bàn tay trắng nõn lộ ra ngoài của cô gái bị nóng đến đỏ ửng.

 

Bảo bối của anh, quá mềm yếu đáng yêu.

 

"Anh."

 

Bùi Tiên Nhi bất đắc dĩ kéo áo Bùi Lạc Thần gọi.

 

Tên này, vừa ra ngoài đã lạnh mặt.

 

Thỉnh thoảng lại gây áp lực bằng ánh mắt với những người bình thường xung quanh, thật sự quá ấu trĩ.

 

Bùi Lạc Thần nghe thấy cô nhóc trong lòng gọi mình, mặt lạnh bắt đầu tan chảy, hỏi: "Có phải quá nóng rồi, muốn về không?"

 

Bùi Tiên Nhi cạn lời, bọn họ mới ra ngoài mà.

 

Hình như cũng mới đi dạo được mấy phút.

 

"Không phải đâu, chỉ là em cảm thấy, hình như càng đi về phía trước, càng không giống nơi bán đồ."

 

"Vậy sao?"

 

Bùi Lạc Thần nghe thấy không phải đáp án mình muốn nghe (về khu dân cư).

 

Mặt đen quét xong ánh mắt hâm mộ cuối cùng từ xung quanh truyền tới, trong lòng bắt đầu có chút bực bội.

 

Bàn tay lớn của người đàn ông nhấc lên, lại bế cô gái vào trước ngực, một tay đỡ mông nhỏ mềm mại của cô, tay kia che ô.

 

Cơ tay Bùi Lạc Thần căng lên, đặc biệt phô trương, mặt không cảm xúc từng bước đi về phía trước.

 

Vừa rồi chỉ lo không vui, anh quên mất còn có việc chính phải làm.

 

Nếu cô nhóc không có thứ gì để mắt, vậy thì sớm tìm người kia rồi về.

 

Khuôn mặt nhỏ của Bùi Tiên Nhi đỏ bừng.

 

Cảm giác nóng nóng dưới thân khiến cô không thoải mái, may có khẩu trang thỏ thoáng khí che nên người xung quanh không nhìn ra vẻ khó chịu của cô.

 

Tên này!

 

Nói cho cô tự đi, lại bế cô lên, còn đặc biệt thích dùng tư thế bế trẻ con xấu hổ chết người này.

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

"Ngoan, ô nhỏ quá, anh chỉ có thể bế em thế này mới che được hết cho chúng ta."

 

Bùi Lạc Thần ngửi mùi sữa hoa quả quen thuộc trên người cô gái, bực bội trong lòng dần tan biến.

 

Không biết là đang dỗ cô gái hay tự tẩy não mình, nói rất nghiêm túc.

 

Nếu không phải chiếc ô này là do Bùi Tiên Nhi tự lấy từ không gian ra, trên đó có ghi bản đôi cỡ lớn, cô suýt nữa đã tin.

 

Huống chi thị lực cô cũng rất tốt, cô tự nhìn cũng phân biệt được kích thước của ô!

 

Bùi Lạc Thần không đợi Bùi Tiên Nhi nói, dưới chân tăng tốc.

 

Đi một lúc, bàn tay lớn đỡ cô gái siết chặt, một luồng Phượng Hoàng nhỏ lướt qua chân anh.

 

Anh mất kiên nhẫn dùng dị năng trọng lực.

 

Trong nháy mắt, hai người biến mất ngay tại chỗ trên con phố cửa hàng...

 

Bùi Tiên Nhi: "..."

 

Cô không nên ra ngoài!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi