Chương 71: Bé con có suy nghĩ táo bạo
Bùi Lạc Thần kéo cô bé trở lại trong lòng, đôi môi ấm nóng như mang theo từng tia điện, rơi xuống môi mọng nước của Bùi Tiên Nhi, hết lần này đến lần khác liếm mút.
Mãi đến khi Bùi Tiên Nhi bị hôn đến thở không ra hơi, anh mới từ từ buông cô ra.
Đôi mắt Bùi Lạc Thần sâu thẳm, giọng điệu nhẹ nhàng, khó đoán được vui giận.
“Bé con… suy nghĩ của em rất táo bạo…”
Nửa câu sau dùng tinh thần lực truyền vào đầu Bùi Tiên Nhi: Có phải muốn xem thân thể của người đàn ông khác không, hửm?
Đôi mắt Bùi Tiên Nhi trong veo ngoan ngoãn, bị hôn đến có chút mơ màng, nhẹ chớp mắt vô tội.
“Anh, em không có.”
Dáng vẻ ngoan ngoãn của thiếu nữ khiến Bùi Lạc Thần suýt nữa khơi dậy dục hỏa không thể khống chế.
Bùi Lạc Thần có chút khô nóng, trong mắt nhuốm lạnh lẽo.
Nơi này đúng là một hoàn cảnh chết tiệt.
Bùi Tiên Nhi ngơ ngác nhìn vẻ mặt thay đổi của Bùi Lạc Thần, trong lòng có chút bất lực.
Chó đực đúng là nắng mưa thất thường, khó dỗ ư ư ư.
Bùi Tiên Nhi không biết trong lòng Bùi Lạc Thần đang nghĩ đến những thứ không lành mạnh gì, nhưng nơi này không nên ở lâu, vẫn là xử lý vấn đề của Đoạn Thừa Viễn trước rồi nói sau.
Bùi Tiên Nhi nói với Diệp Thiên Dịch: “Tiểu Dịch, em hâm nóng linh tuyền thủy một chút nhé~”
Diệp Thiên Dịch: “Vâng, chị Tiên Nhi.”
Diệp Thiên Dịch dùng lửa hâm nóng linh tuyền thủy mà Bùi Tiên Nhi lấy ra, để Đoạn Thừa Viễn rửa mặt chải đầu.
Ba tiểu đệ nhà họ Bùi đau lòng nhìn những linh tuyền thủy đó.
Không hổ là đại tiểu thư, thật sự quá xa xỉ.
Mặc dù bọn họ cũng dùng linh tuyền thủy để ăn uống rửa mặt.
Đoạn Thừa Viễn rất kinh ngạc nhìn những thứ Bùi Tiên Nhi lấy ra từ hư không, muốn hỏi gì đó, nhưng bị Bùi Lạc Thần dùng ánh mắt cảnh cáo trước một bước.
Thế nên lời đến miệng, Đoạn Thừa Viễn đành nuốt trở lại, ngoan ngoãn nhanh chóng dọn dẹp vết bẩn trên người.
Bùi Lạc Thần bá đạo kéo Bùi Tiên Nhi rời xa Đoạn Thừa Viễn một chút.
Sợ bảo bối nhỏ của mình nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ, làm bẩn mắt.
Đoạn Thừa Viễn bị ghét bỏ: “…”
Anh cười cười, tính sạch sẽ của Bùi Lạc Thần đến tận mạt thế vẫn nghiêm trọng như vậy.
Nhìn mấy gương mặt xa lạ mà Bùi Lạc Thần dẫn theo lần này đều ăn mặc gọn gàng, liền đoán được bọn họ sống không tệ.
Bùi Lạc Thần à…
Đúng là đi đến đâu cũng tự mang theo khí chất của kẻ bề trên.
Vì Đoạn Thừa Viễn còn cần rửa mặt chải đầu, Diệp Thiên Dịch và Bùi Nhất liền đi thăm dò xung quanh.
Bùi Tiên Nhi vì Bùi Lạc Thần nói gì mà nam nữ có biệt, lải nhải không ngừng, phiền đến mức cô giãy khỏi bàn tay to đang ôm eo mình, nhảy nhót chạy đến chỗ Đồ Cửu Cửu nói chuyện riêng, đơn giản giới thiệu Đoạn Thừa Viễn với các cô.
Bùi Lạc Thần nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đáng yêu của thiếu nữ, dung túng để cô “làm loạn”.
Nhưng theo quy tắc cũ, anh bắt đầu đếm ngược thời gian cho Bùi Tiên Nhi và Đồ Cửu Cửu nói chuyện một lát.
Bùi Tiên Nhi đỡ trán, luôn cảm thấy sau lưng có con sói đói nào đó đang nhìn chằm chằm cô, sẵn sàng nhào tới.
Đồ Cửu Cửu: “Bảo bối Tiên, cậu nói xem sao anh ta có thể sống một mình ở đây lâu như vậy?”
Lâu đến mức người bốc mùi, còn thối như vậy, gần giống mùi xác chết.
Bùi Tiên Nhi lắc đầu: “Mình cũng không biết.”
Kiếp trước căn bản không có chuyện Đoạn Thừa Viễn lạc đến đây, nhưng may là anh ấy không sao.
Kiếp trước anh ấy cũng coi như một trong số ít anh em tốt còn lại của anh trai.
Đồ Cửu Cửu bĩu môi: “Được rồi.”
Dù sao cô cũng không có hứng thú với mấy công tử thế gia của bọn họ, tìm được người là tốt rồi, đỡ phải đi một chuyến vô ích.
Diệp Linh im lặng không nói gì, Phương Nhã cũng không có gì muốn nói, đều là bạn của đại tiểu thư, cô không đánh giá nhiều.
Bùi Lạc Thần thấy thời gian gần đủ, dùng dị năng khống chế đưa Bùi Tiên Nhi trở lại bên cạnh, cánh tay rắn chắc giam giữ eo cô bé.
Bùi Tiên Nhi: “…”
Bất lực, chỉ cần chó đực ở đây, cô không có không gian riêng tư nào cả.
Bùi Lạc Thần không quản được nhiều như vậy, Bùi Tiên Nhi rời khỏi anh vài phút, anh liền toàn thân bồn chồn bất an.
Anh không có cách nào, chỉ có thể dán sát bảo bối nhỏ để “trị liệu”.
-
Những vết thương lớn nhỏ trên người Đoạn Thừa Viễn, sau khi ngâm linh tuyền thủy đã có chuyển biến rõ rệt.
Bùi Lạc Thần nhíu mày lấy từ không gian của Bùi Tiên Nhi ra một ít thuốc bôi ngoài và băng gạc, để Bùi Nhị Bùi Tam xử lý cho anh ta.
Sau đó lại lấy một bộ quần áo giày dép cho Đoạn Thừa Viễn thay, bảo anh ta cạo râu cắt tóc, lục đục một hồi, cuối cùng cũng khôi phục lại dáng vẻ con người.
Bùi Lạc Thần trong lòng có chút không vui truyền âm: Quần áo của đàn ông trong không gian của bảo bối, đáng lẽ đều là để anh mặc, giờ lại mặc trên người đàn ông khác, rất khó chịu.
Bùi Tiên Nhi ngẩn người kinh ngạc: Anh, anh có dám nói to ra không, để mọi người nghe thử giọng điệu uất ức của anh!
Bùi Lạc Thần: Thôi bỏ đi…
Đoạn Thừa Viễn có chút khoa trương, cảm kích nhìn Bùi Lạc Thần, giọng nói lại mang theo chút nghẹn ngào: “Lạc Thần, may mà cậu đến, không thì tôi cũng không biết mình còn trụ được bao lâu.”
Bùi Lạc Thần nhìn Đoạn Thừa Viễn từ dáng vẻ phong trần trở lại công tử phong độ ngày nào, không nghĩ nhiều “ừm” một tiếng.
Đoạn Thừa Viễn biết tính lạnh lùng của anh em mình, thu lại cảm xúc, nói chuyện chính: “Khi tôi tìm lối ra trong rừng Tốn Á, bị dây leo của một con quái vật đáng sợ kéo vào vách núi này, tôi và nó đấu trí hơn một tháng, vẫn không ra được.”
“Rau dại ăn được trong động cũng sắp hết, còn lại đều là thực vật có độc, con quái vật đó tôi chưa từng thấy hình dạng thật, mấy con nhện bị các cậu giết trên mặt đất hình như là đồng loại của nó, con quái vật chạy thoát hiện có vết thương, bị tôi dùng dị năng hệ mộc đâm bị thương.”
Bùi Tiên Nhi nghiêng đầu nhỏ, trong lòng Bùi Lạc Thần nghe Đoạn Thừa Viễn nói, đôi tai nhỏ dựng lên: Ồ, anh Thừa Viễn không dễ dàng gì, rau dại cũng đào rồi~
Nhưng mà nói ra, nghe ý anh Thừa Viễn, dưới vách núi này, số lượng nhện nhỏ khá nhiều.
“Vốn dĩ dị năng tôi thức tỉnh không có sức tấn công gì, nhưng có một lần khi đánh nhau với con quái vật đó, bị chân nhện của nó đâm vào vai, nọc độc tràn vào cơ thể tôi, tôi tưởng mình sắp chết, không ngờ lại lên được cấp 3, hình như còn biến dị.”
“May mắn là tôi không chết, dị năng hệ mộc còn mang theo chút độc tố, con quái vật đó cứ ép sát tôi, muốn ăn tôi đến phát điên.”
Bùi Lạc Thần gật đầu, xoa đỉnh đầu cô bé trong lòng.
Không ngờ Đoạn Thừa Viễn đến rừng Tốn Á, vô tình có được cơ duyên mà kiếp trước không có.
Bùi Lạc Thần và Đoạn Thừa Viễn đơn giản trao đổi một phen.
Bùi Lạc Thần cũng đại khái biết được hành động thường ngày của con nhện quái vật cấp 4 đã hợp thể rồi chạy thoát, bắt đầu cùng mọi người chuẩn bị kế hoạch giết nó.
“Nó hình như đang canh giữ thứ gì đó, chỉ cần đến gần cột đá trong suốt cách phía trước 300 mét, nó sẽ nổi điên, cơ thể phân liệt thành rất nhiều nhện nhỏ.” Đoạn Thừa Viễn nói, “Có lẽ là bảo bối gì đó hiếm có.”
“Đúng là bảo bối đó~”
Bùi Tiên Nhi cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng, má phồng lên đáng yêu chào hỏi chính thức với Đoạn Thừa Viễn: “Anh Thừa Viễn, vừa rồi bận rộn quá cũng không kịp nói với anh một câu~”
Dáng vẻ cô bận rộn nửa ngày, hình như cũng không bận ra được cái gì, toàn bị chó đực hôn hôn ôm ôm, mơ màng cả mắt.
Bùi Lạc Thần nghe Bùi Tiên Nhi gọi “anh Thừa Viễn”, mặt lập tức đen lại.
Hừ, anh quên mất.
Bảo bối của anh và hai người anh em của anh, kiếp trước hình như, quan, hệ, rất, tốt.
