Chương 81: Mạt thế rồi còn ai quan tâm hình tượng
Đoạn Thừa Viễn chẳng bận tâm, lại xới thêm mấy miếng cơm vào bát, bất lực nói: “Mạt thế rồi còn nói gì tới hình tượng nữa.”
“Lạc Thần này, cậu chưa từng ăn rau dại dưới vách núi kia đâu… Nhưng mà cái tật sạch sẽ của cậu đúng là chẳng tha cho ai cả!”
Tuy nói vậy, Đoạn Thừa Viễn cũng bắt đầu chú ý hình tượng hơn một chút, chậm rãi nhai kỹ nuốt chậm, vừa ăn vừa khen Phương Nhã: “Nếu đời này tôi may mắn cưới được một người phụ nữ biết nấu ăn, coi như có phúc rồi.”
Má Phương Nhã hơi ửng đỏ, cô nhỏ giọng nói một câu cảm ơn, rồi không dám ngẩng đầu nữa, lùi về bàn của Đồ Cửu Cửu để ăn.
Đây là lần đầu tiên cô được khen như vậy, lại còn là một người đàn ông đẹp trai đến thế, Phương Nhã vốn ít va chạm xã hội không khỏi tim đập nhanh hơn.
“Anh Thừa Viễn, người trong đội chúng em đều rất giỏi đúng không?” Bùi Tiên Nhi cười hì hì nói, “Cô ấy tên là Phương Nhã, dị năng là đọc tâm thuật đấy!”
Đọc tâm thuật?
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Đoạn Thừa Viễn sững người, dừng động tác nuốt trong miệng, ánh mắt tối sầm lại.
Vậy chẳng phải là, Phương Nhã này có thể biết được suy nghĩ trong lòng tất cả mọi người ngồi đây sao?
Bùi Lạc Thần liếc nhìn Đoạn Thừa Viễn, sau đó lại như không có chuyện gì, thong thả thổi thổi chiếc thìa trong tay, đút một ngụm canh gà nấm trà thụ cho thiếu nữ uống.
Hừ, anh quên nói với bảo bối nhà mình rồi.
Đoạn Thừa Viễn ghét nhất là loại người rình mò riêng tư của người khác…
Sắc mặt Đoạn Thừa Viễn tối tăm, không nói thêm gì nữa, bàn ăn trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng động nhỏ khi vài người ăn cơm.
Phương Nhã cẩn thận nhìn Đoạn Thừa Viễn một cái, không hiểu vì sao người đàn ông vừa nãy còn có vẻ vui vẻ lại đột nhiên như đang tức giận, nhưng Phương Nhã cũng không dám hỏi, chỉ có thể lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn.
Có lẽ tính cách của mấy cậu ấm tiểu thư nhà thế gia đều hơi kỳ quái như vậy.
Mọi người ăn xong, lần lượt rời đi, người thì ra ngoài tuần tra, người thì về nghỉ ngơi, phía sau chỉ còn lại Đoạn Thừa Viễn và Phương Nhã đang dọn dẹp thức ăn thừa.
Đoạn Thừa Viễn cố ý ở lại, anh muốn nói riêng vài câu với Phương Nhã.
Đoạn Thừa Viễn đưa chiếc đĩa mình ăn xong cho Phương Nhã, giọng điệu không mấy thân thiện hỏi: “Vừa nãy cô có phải đã lén nhìn tôi một cái không, có dùng dị năng đọc tâm thuật với tôi không?”
Sắc mặt Phương Nhã lập tức trắng bệch, trong lòng cô biết có thể Đoạn Thừa Viễn đã hiểu lầm, động tác rửa bát đũa trong tay khựng lại, vội vàng lắc đầu.
“Cậu Đoạn, tôi chưa từng dám dùng dị năng với bất kỳ ai trong đội của cậu Bùi và tiểu thư.”
Cô hiểu rõ bản thân ngoài dị năng đặc biệt ra thì những mặt khác đều không có sức chiến đấu thực chất, được Bùi Lạc Thần và Bùi Tiên Nhi cho phép ở lại trong đội ngũ mạnh mẽ này đã là may mắn lớn nhất đối với cô.
Còn chị gái cô thì không có may mắn như vậy…
“Cô có dùng dị năng đọc tâm thuật hay không, sao Lạc Thần bọn họ biết được?”
Đoạn Thừa Viễn từng bước tiến lại gần, ép sát từng bước.
Anh cho rằng những người như Phương Nhã rất nguy hiểm, nếu cô ta khéo léo dùng mưu kế, có ý đồ xấu khác, thì đối với cả đội mà nói là mối uy hiếp rất lớn.
Phương Nhã mở miệng, không nói được gì, cô cố gắng kìm nén cảm xúc, trong mắt lấp lánh ánh lệ.
Ngoài Bùi Lạc Thần và Bùi Tiên Nhi ra, cô luôn cảm thấy trên người họ có một lớp bình phong bảo vệ khiến dị năng đọc tâm thuật của cô không thể dò xét được, còn những người khác trong đội thì đúng là cô có thể dùng dị năng đọc tâm để đọc được suy nghĩ trong lòng họ.
“Hừ hừ.”
Đoạn Thừa Viễn nhìn dáng vẻ không nói nên lời của Phương Nhã, cười lạnh một tiếng: “Bị tôi nói trúng rồi chứ? Loại dị năng như của cô, thật là bẩn thỉu.”
Phương Nhã hoàn toàn bị sự địch ý không rõ nguyên do của Đoạn Thừa Viễn làm tổn thương, cô không hiểu mình đã chọc gì đến cậu Đoạn này.
Từ sau khi tiểu thư bọn họ tìm được cậu Đoạn này, cô cũng chỉ hôm nay mới nói với anh ta một câu, vậy mà lại bị mắng một trận không hiểu vì sao.
Ơn cứu mạng của cậu Bùi và tiểu thư, cô không biết lấy gì báo đáp, chỉ mong cả đời này cần cù chăm chỉ, mãi mãi ở bên cạnh tiểu thư, giúp họ lo liệu hậu cần, giữ đúng bổn phận.
Phương Nhã sợ Đoạn Thừa Viễn đi tìm Bùi Lạc Thần đề nghị đuổi cô đi, không cho cô ở lại trong đội, nỗi đau trong lòng khiến nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Đoạn Thừa Viễn ngẩng đầu lên, còn muốn nói gì đó, thì thấy Phương Nhã trước mặt đang lặng lẽ rơi nước mắt, vừa rửa bát.
Trong lòng Đoạn Thừa Viễn thấy khó chịu, anh có mắng cô ta đâu, có gì mà khóc?
Chỉ với chút khả năng chịu đựng tâm lý này, trái tim thủy tinh như vậy, sau này gặp kẻ địch, bị người ta tra tấn đánh đập chắc chắn cũng là người đầu tiên phản bội chủ.
Bùi Tiên Nhi ăn no rồi, miệng nhỏ hơi thèm, kéo Bùi Lạc Thần, tâm trạng rất tốt quay lại bàn ăn, muốn lấy bánh kem anh đào trong tủ lạnh.
Không ngờ, lại nhìn thấy cảnh tượng ngượng ngùng này.
Phương Nhã thấy Bùi Tiên Nhi và Bùi Lạc Thần đi vào, vội vàng dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, gượng cười gọi một tiếng “Cậu Bùi, tiểu thư.”
Bùi Tiên Nhi ánh mắt lưu chuyển, chớp chớp mắt: “Tiểu Nhã, sao em lại khóc? Không phải anh Thừa Viễn bắt nạt em đấy chứ?”
Đoạn Thừa Viễn ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm sau lưng Phương Nhã, như muốn nhìn xuyên thủng một lỗ.
Phương Nhã nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ bát đũa trong tay, cởi tạp dề trên người treo lên móc trên vách xe, lắc đầu nói: “Tiểu thư, cậu Đoạn không bắt nạt em, Tiểu Nhã ra ngoài dọn dẹp những thứ khác trước.”
Nói xong, Phương Nhã ánh mắt ảm đạm rời đi.
Cậu Đoạn ghét cô như vậy, có lẽ một lát nữa sẽ đề nghị với cậu Bùi đuổi cô ra khỏi đội…
Bùi Tiên Nhi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn ngoan ngoãn vô hại, nhìn bóng dáng Phương Nhã rời đi, hỏi Đoạn Thừa Viễn: “Anh Thừa Viễn, anh không thích Tiểu Nhã sao?”
Thật ra vừa nãy ở cửa, cô và Bùi Lạc Thần đã nghe thấy lời nói mang tính công kích của Đoạn Thừa Viễn, kiếp trước khi Đoạn Thừa Viễn biết đến sự tồn tại của Phương Nhã thì Phương Nhã đã chết rồi.
Kiếp trước bọn họ không có liên quan gì, kiếp này cũng coi như mới quen, chắc không có ân oán gì chứ.
“?”
Đoạn Thừa Viễn sững người, nghe Bùi Tiên Nhi ngọt ngào nói chuyện với mình, cơn giận không biết thế nào mà lập tức tiêu tan, giải thích với Bùi Tiên Nhi: “Đúng là không thích lắm, luôn cảm thấy như bị rình mò riêng tư, không có cảm giác an toàn.”
Bùi Tiên Nhi sững người, luôn cảm thấy Đoạn Thừa Viễn hơi kỳ lạ, hình như không giống kiếp trước lắm.
“Tiểu Nhã không phải người như vậy đâu, anh Thừa Viễn, anh nói một cô gái như vậy không tốt lắm đâu~”
Bùi Lạc Thần biết sở thích của Đoạn Thừa Viễn, nhưng cũng không muốn nói với Bùi Tiên Nhi về chuyện của người đàn ông khác.
Bảo bối của anh, chỉ cần để tâm đến một mình anh là đủ.
Những người khác, đều là dư thừa.
