Chương 86: Ấm áp một phen
Hồi đó Bùi Tông Ngọc chính là một kẻ ‘nô lệ con gái’, còn nói đẹp đẽ rằng chỉ có lâu đài mới xứng với tiểu công chúa nhà họ Bùi.
Khiến cho suốt một thời gian dài, đám binh lính huấn luyện trong sân nhà họ Bùi.
Từng hàng từng hàng, từng người từng người đàn ông to xác, đều không quen nổi cái khung cảnh lòe loẹt như thế giới cổ tích này.
Bùi Tiên Nhi nhìn ngôi nhà quen thuộc đến không thể quen hơn trước mắt, đáy mắt lại nóng lên, lệ trào nơi khóe mi. Trong lòng cô vô cùng phức tạp.
Dáng vẻ Bùi Lạc Thần vừa bị đánh vẫn khiến cô sợ hãi, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Anh trai làm việc, thật sự quá cực đoan.
Bùi Tông Ngọc ngồi ở vị trí gia chủ trong đại sảnh nhà họ Bùi, nhìn Bùi Lạc Thần đang ôm Bùi Tiên Nhi dỗ dành bên cạnh, cái dáng vẻ cẩn thận dè dặt ấy khiến gương mặt vốn có chút lạnh lùng của Bùi Tông Ngọc như muốn nứt ra.
Đứa con trai vốn cao ngạo lạnh nhạt của ông, sao lại biến thành bộ dạng ‘chó liếm’ rẻ tiền thế này.
Bùi Tông Ngọc rất sĩ diện, nhưng nhìn Bùi Tiên Nhi tâm trạng không mấy vui vẻ, ông vẫn lên tiếng giải thích: “Tiên Nhi, ba Bùi không cố ý đánh cái thằng nhóc thối này đâu, ai bảo nó đầu óc có vấn đề, đến cả né cũng không biết né.”
Nói đến đây, ông lại tức!
Vốn dĩ ông muốn nói chuyện tử tế với Tiên Nhi, nhưng vừa nhìn thấy cái thằng con ngỗ nghịch này là trong lòng ông lại khó chịu.
Bùi Tông Ngọc già rồi mà vẫn không nhịn được, lẩm bẩm: “Chắc chắn là cái thằng bất hiếu này cố ý, nó tuyệt đối muốn phá hoại tình cảm cha con chúng ta!”
“Phụt...”
Một tiếng cười khẽ bật ra từ khóe môi Bùi Tiên Nhi, cô thành công bị ba Bùi chọc cười.
Ba Bùi, vẫn kiêu ngạo như ngày nào~
Rõ ràng quan tâm anh trai hơn ai hết, nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ không liên quan đến mình.
Bùi Tiên Nhi quét sạch tâm trạng u ám trước đó, ngẩng đầu lên lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, cô nhẹ giọng nói: “Ba Bùi, con không có không vui đâu~”
“Chỉ là con lâu quá không về, nhất thời không khống chế được cảm xúc, không phải vì chuyện vừa rồi của ba và anh.”
Bùi Tông Ngọc thở dài trong lòng, mạt thế đến quá đột ngột, Bùi Lạc Thần và Bùi Tiên Nhi lại bôn ba bên ngoài mấy tháng trời.
Trong hoàn cảnh môi trường khắc nghiệt, thế giới hỗn loạn thế này, Bùi Tiên Nhi từ nhỏ được bọn họ bảo vệ rất tốt, chắc chắn bị dọa sợ rồi.
Bùi Tông Ngọc yên tâm hơn, nói: “Về an toàn là tốt rồi, về được là tốt rồi.”
Quay đầu, ông lại hỏi Bùi Tiên Nhi, giọng mang theo dò xét: “Vừa rồi Tiên Nhi lấy ra từ hư không là thứ gì vậy, lại có hiệu quả thần kỳ như thế?”
Bùi Tiên Nhi và Bùi Lạc Thần nhìn nhau, Bùi Lạc Thần lúc này mới bắt đầu kể sơ lược cho cha mình nghe về trải nghiệm của đội nhà họ Bùi trong thời gian qua.
Theo đôi mắt kinh ngạc của Bùi Tông Ngọc càng mở càng lớn, Bùi Lạc Thần lại lấy từ không gian của Bùi Tiên Nhi ra tinh hạch hệ điện lấy được ở thành phố 13 trước đó, đưa cho Bùi Tông Ngọc để ông hấp thu.
Lượng thông tin khổng lồ khiến Bùi Tông Ngọc mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Ghê gớm thật, con trai ông lại có tiền đồ hơn ông nghĩ.
Nhà họ Bùi ông, thật sự sắp rạng danh tổ tông rồi!
Bùi Lạc Thần nhìn Bùi Tông Ngọc mặt mày tự hào đắm chìm trong thế giới của mình, khóe môi cong lên, không đúng lúc mà châm chọc: “Thì ra cũng có ông già sống thua cả con trai.”
Mặt Bùi Tông Ngọc tối sầm, trừng mắt nhìn Bùi Lạc Thần.
Thằng bất hiếu! Đúng là đồ phá hoại phong cảnh.
Nói ra toàn những lời chẳng nghe lọt tai!
Ông đường đường là một trung tướng, sao lại sinh ra cái thứ này, quả thật sinh ra để đòi nợ!
“Tiên Nhi à”
Bùi Tông Ngọc đổi nét mặt tươi cười, ông lười so đo với cái thằng ngỗ nghịch này.
“Cái thằng nhóc thối này trên đường không ít lần nói lạnh nhạt với con chứ.”
“Nó á? Còn hiểu cái gì là tình ái, ta thấy nó nên cô độc cả đời! Cạo đầu làm hòa thượng đi, đúng là trèo cao với tiểu công chúa nhà họ Bùi chúng ta.”
Trong lòng Bùi Tông Ngọc tuy đã biết tình cảm của Bùi Lạc Thần dành cho Bùi Tiên Nhi lần này là thật, nhưng thằng nhóc thối này đột nhiên thay tính đổi nết, thật khiến ông có chút rùng mình, mắt tròn mắt dẹt.
Cái thằng ngỗ nghịch này bây giờ, gần như từng giây từng phút, ánh mắt cố chấp đều không rời khỏi Tiên Nhi.
Không biết là thật sự khai sáng, hay bị người ta đoạt xác.
Trước kia với Tiên Nhi nhà họ, yêu lý không để ý, thấy cô bé con là tránh còn nhanh hơn ai.
Bây giờ liếm đến mức như cái gì ấy, đúng là ông trời báo ứng tốt quá!
Bùi Lạc Thần nghe lời Bùi Tông Ngọc, im lặng hiếm thấy mà không phản bác.
Đúng.
Anh không xứng với Tiên Nhi của anh, kiếp trước anh bỏ lỡ người mình yêu, không nhìn rõ lòng mình, đã nhận sự trừng phạt đáng có.
Kiếp này, chỉ cầu Tiên Nhi của anh, đừng rời xa anh nữa.
Còn anh, anh cũng sẽ không buông tay nữa.
Bùi Tiên Nhi nhìn bầu không khí giữa hai cha con lại có chút vi diệu, vội vàng chuyển chủ đề, lấy từ không gian ra một ít linh tuyền đưa cho quản gia già cất giữ, mỗi ngày cho Bùi Tông Ngọc uống như nước thường ngày.
Bùi Tông Ngọc cũng biết dị năng không gian của Bùi Tiên Nhi và Bùi Lạc Thần có ràng buộc không tầm thường, bèn dặn Bùi Lạc Thần đừng nói ra ngoài rằng Bùi Tiên Nhi có dị năng đặc biệt như vậy.
Bùi Lạc Thần và Bùi Tông Ngọc cha con đồng lòng nghĩ đến một chỗ, đang định đăng ký cho Bùi Tiên Nhi thân phận người thường ở căn cứ Nam Bộ.
Dù sao bây giờ trong tay bọn họ có phấn thạch (tức là tên mới Bùi Tiên Nhi đặt cho đá dị năng) cũng không cần sợ kẻ xấu làm hại cô gái.
Bùi Lạc Thần lấy từ không gian ra một ít phấn thạch màu sắc khác nhau, nói với cha mình cách sử dụng và điều cấm kỵ, cũng mặc kệ vị trung tướng già kia hưng phấn đến mức hai mắt sáng rực, còn muốn lải nhải tìm hiểu thêm gì đó.
Bùi Lạc Thần đã mất kiên nhẫn, dẫn Bùi Tiên Nhi biến mất tại chỗ, trở về trên lầu nghỉ ngơi.
Bọn họ ngồi trên trực thăng cũng có chút mệt mỏi, khó khăn lắm mới về được nhà họ Bùi, địa bàn của mình.
Bùi Lạc Thần bây giờ chỉ muốn kéo Bùi Tiên Nhi vào phòng anh, ấm áp một phen…
_
Bước vào phòng ngủ, nhìn quanh bốn phía là sàn đá cẩm thạch đen lát thành, mỗi một khối đều được chạm khắc hoa văn tinh xảo, gạch men xám đen dán trên tường, đèn chùm pha lê treo rủ lộng lẫy tinh xảo lấp lánh ánh sáng đẹp đẽ.
Một bên phòng đặt một chiếc giường lớn, trên đó cũng là bộ đồ giường màu đen thuần nhất, dưới giường trải đầy thảm nhung thiên nga đen.
Phòng ngủ này tuy nói là phòng của Bùi Lạc Thần, nhưng đồ dùng sinh hoạt bên trong, đã sớm được anh dặn Bùi Ngũ và những người khác trở về căn cứ Nam Bộ trước, thêm vào đồ của thiếu nữ ngay từ lúc anh trọng sinh ở mạt thế.
Những thứ mới thịnh hành mấy năm gần đây, chất đầy căn phòng vốn trống trải, ngay cả giường cũng là loại 4 mét nhân 4 mét đặt riêng, trên đó có mấy con thú bông phiên bản giới hạn.
Thiếu nữ trong gương mặc váy dài trắng như tuyết, làn da ngọc ngà ẩn hiện, một vệt môi đỏ kiều diễm ướt át, khiến người ta thương xót.
Bùi Tiên Nhi vừa tắm rửa xong, tóc còn ướt sũng xõa sau lưng.
Thiếu nữ dáng người thon thả ngồi trước bàn trang điểm chờ Bùi Lạc Thần, đôi mắt nhỏ khép hờ, cái đầu nhỏ không tự chủ được bắt đầu gà gật.
Ưm…
Cô thật sự rất buồn ngủ.
May mà giọng Phấn Phấn kịp thời vang lên trong đầu Bùi Tiên Nhi, giúp cô tỉnh táo một chút, thiếu nữ mới không ngủ mất.
