Chương 43: Đối tượng xem mắt của cô ấy
Vương Đào mấp máy môi không dám đáp, nhưng Lăng Tuyệt đã từ những nét tương đồng giữa Vương Đào và người đàn bà trung niên chua ngoa từng gặp dưới khu chung cư nhà Tần Sơ Ý mà có được đáp án.
Xem ra đây chính là cái tên Đại Tráng mà bà Vương kia từng nhắc đến.
Nghĩ tới những lời họ vừa nhắc đến Tần Sơ Ý, mắt hắn nổi lên sát khí.
“Anh… anh là ai? Liên quan gì đến anh?” Vương Đào cố gắng lấy lại khí thế.
Hắn nhìn Lăng Tuyệt và đám quản lý cấp cao đứng sau lưng, đôi mắt đang sợ hãi bỗng sáng lên.
“Giám đốc Cao!” Hắn bước nhanh lên hai bước, muốn bắt tay một người đàn ông trung niên trong số đó.
Hắn ra ngoài luôn nói mình làm ở tập đoàn Lăng Thị, nhưng thực ra chỉ là một công ty nhỏ do Lăng Thị góp vốn đầu tư, thậm chí còn không tính là chi nhánh chính thức.
Nhưng vận may của hắn cũng không tệ, công ty mấy năm nay phát triển khá tốt, thu nhập của hắn cũng tăng vọt.
Lần này về quê chủ động kết nối tổ chức họp lớp, chẳng phải cũng có ý “về quê khoe mẽ” hay sao.
Vốn dĩ Tần Sơ Ý chính là đóa hoa “thêu hoa trên gấm” trong kế hoạch của hắn, nhưng tiếc thay Tần Sơ Ý lòng như sắt đá, căn bản không mắc bẫy.
Vị giám đốc Cao này hắn từng thấy từ xa trong một bữa tiệc rượu.
Nghe nói là một lãnh đạo lớn trong nội bộ Lăng Thị, dù sao hắn chưa từng thấy ông chủ của mình nịnh nọt đối tác nào đến vậy.
Biết đâu có thể kéo quan hệ với giám đốc Cao, nói không chừng hắn có thể đánh vào nội bộ Lăng Thị, trở thành nhân viên chính thức của Lăng Thị.
Phải biết rằng, dù chỉ là một nhân viên cấp thấp của Lăng Thị, lương và phúc lợi cũng là thứ bên ngoài phải ghen tị.
Đến lúc đó, còn gì là Tần Sơ Ý, dù có cầu xin hắn, hắn cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái.
“Thật trùng hợp, lại gặp ngài ở đây, hóa ra ngài là người thành phố S à.” Hắn nịnh nọt tiến lại gần.
Lại nhớ ra chưa tự giới thiệu, “À, quên mất, tôi tên Vương Đào, là thành viên nhóm kỹ thuật của công ty Trí Duệ Khoa Kỹ, chúng tôi từng ăn cơm ở Đế Đô.” Dù là cách mấy bàn.
“Như vậy xem ra, chúng ta còn là đồng hương, thật có duyên. Ngài đến ăn cơm à? Bữa này hay để tôi mời.”
Vương Đào tự nói một mình, không để ý rằng người đàn ông được gọi là giám đốc Cao đang càng lúc càng đen mặt và mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra.
Cao Tường mất công lắm mới moi ra trong ký ức cái công ty nhỏ Trí Duệ Khoa Kỹ này.
Anh ta là năm nay mới tạm thời điều đến hỗ trợ chi nhánh thành phố S, Trí Duệ lúc ở Đế Đô anh ta quả thực có tiếp xúc, nhưng anh ta không nhớ có người tên Vương Đào này.
Hơn nữa người này rõ ràng đắc tội với ông chủ lớn, giờ còn vượt mặt tổng giám đốc Lăng để tỏ ý tốt với anh ta, hắn muốn hại chết anh ta sao?
“Anh quen?” Quả nhiên, Lăng Tuyệt lên tiếng hỏi.
Cao Tường bèn niềm nở giải thích một hồi về lai lịch của Trí Duệ Khoa Kỹ.
Tính ra, Lăng Tuyệt cũng là ông chủ của công ty đó.
Vương Đào mãi sau mới từ một hỏi một đáp của hai người này nhận ra điều bất thường. Hắn nhìn Lăng Tuyệt, nhớ đến vừa rồi có người gọi hắn là tổng giám đốc Lăng, lại nhớ đến hình dáng của vị thái tử gia trong lời đồn, lắp bắp: “Anh là… Lăng… Lăng tiên sinh?”
Lăng Tuyệt thần sắc rất lạnh, hắn quay sang quản lý nhà hàng, người đang mắt chữ O mồm chữ A vì hết lần này đến lần khác đảo chiều mà xem kịch vui, nói: “Hằng Tinh tôn trọng tất cả khách hàng, nhưng cũng không cần loại khách hàng cố tình gây chuyện.”
Quản lý lập tức hiểu ý, tươi cười đầy mặt làm tư thế “mời” với Vương Đào: “Xin lỗi, anh Vương, hành vi của anh đã tổn hại đến sức khỏe thể chất và tinh thần của nhân viên chúng tôi. Tiền đặt chỗ của anh sẽ được hoàn lại theo đường cũ, hôm nay xin không tiếp đón.”
Giám đốc Cao cũng lập tức theo sau: “Tôi lát nữa sẽ gọi điện cho người phụ trách Trí Duệ, công ty không cần những nhân viên quấy rối tình dục nữ đồng nghiệp, phẩm chất kém cỏi.”
Vương Đào mặt trắng bệch.
Hắn biết, hắn xong rồi.
Hắn sợ hãi chỉ vào nữ phục vụ, cố gắng giãy giụa: “Tôi căn bản không có đụng vào con đàn bà đó!”
Nói xong lại cảm thấy giọng mình có vẻ không tốt lắm, liền đổi sang một thái độ hèn hạ.
“Xin lỗi xin lỗi, tôi chỉ là quá kích động, là do hôm nay tâm trạng tôi không tốt, tôi xin lỗi cô ấy, đền tiền cho cô ấy được chưa?”
Lăng Tuyệt không ngăn hắn, Vương Đào bước đến trước mặt nữ phục vụ, cúi người, nước mắt nước mũi đầm đìa: “Xin lỗi, tôi bị đàn bà xấu làm tổn thương nên mới có phản ứng thái quá với phụ nữ, những lời tôi nói đều là lời hỗn láo, xin cô hãy tha thứ cho tôi.”
Nữ phục vụ bất an nhìn về phía quản lý.
Quản lý hất cằm: “Lời xin lỗi này là cô đáng được nhận, còn tha thứ cho hắn hay không là chuyện của cô.”
Cô gái có được sự ủng hộ, ngẩng cao đầu: “Tôi có bạn trai rồi, anh ấy đẹp trai hơn anh gấp mấy trăm mấy ngàn lần. Loại đàn ông như anh, quỳ trước mặt tôi tôi cũng chẳng thèm để mắt. Vốn dĩ là anh vu oan cho tôi, tôi không tha thứ cho anh.”
Vương Đào mặt mày dữ tợn.
Nhưng quản lý đã nhanh chóng quyết định, bảo bảo an vứt hắn ra ngoài.
Vương Đào hoảng hốt: “Tôi đã xin lỗi rồi mà! Tổng giám đốc Lăng! Tổng giám đốc Lăng! Tuyệt gia! Ngài cứu tôi với, tôi không thể mất việc được!”
Tiếng la càng lúc càng xa, không khí trong đại sảnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Một đám bạn học cấp hai, mà Hà Viên Viên là đại diện, nhìn nhau ngơ ngác.
Người mời khách đã đi rồi, họ ở lại đây cũng chẳng phải chuyện gì hay.
Bất quá được ăn một quả dưa to, mọi người cũng coi như thỏa mãn. Chỉ trong lúc Vương Đào bị đuổi ra ngoài, group chat riêng của họ đã sớm đầy 999+ tin nhắn.
Một đám người đang định rời đi, thì nghe thấy người đàn ông khí tràng mạnh mẽ kia lại lên tiếng.
Hắn hỏi Hà Viên Viên: “Cô là bạn của Tần Sơ Ý?”
Hà Viên Viên ngơ ngác “à” một tiếng, nhận ra hắn đang nói chuyện với mình, vẻ mặt lúng túng: “Cũng không hẳn, chúng tôi chỉ là bạn học cấp hai.”
“Bây giờ cô ấy đang xem mắt ở khách sạn này?”
Áp lực của kẻ bề trên quá nặng, Hà Viên Viên theo bản năng gật đầu, gật được một nửa thì cứng đờ.
“Ờm… anh cũng quen Tần Sơ Ý?”
Vừa dứt lời, cô liền nhận ra mình vừa hỏi một câu vô ích, có thể nói chính xác tên Tần Sơ Ý, chắc chắn không phải người xa lạ.
Một tia sáng lóe lên, miệng cô lại không kìm được mà mở ra: “Anh đuổi Vương Đào đi, là vì hắn nói xấu Tần Sơ Ý?”
Một đám bạn học dùng ánh mắt đầy chuyện tám chuyện nhìn sang.
Tuy họ không biết Lăng Tuyệt là ai, nhưng có thể quyết định sự nghiệp của Vương Đào, lại là ông chủ lớn của vị giám đốc Cao mà Vương Đào nâng niu, còn được quản lý nhà hàng Khách sạn Hằng Tinh đích thân tiếp đón, kẻ ngốc cũng biết là nhân vật lớn mà họ không thể với tới.
Bạn học cũ của họ lại có chuyện với người như vậy?
Ngay cả đám quản lý cấp cao chi nhánh thành phố S đang cố gắng giữ vẻ mặt, trong mắt cũng lộ ra sự hiếu kỳ mãnh liệt.
Vốn nghe nói ông chủ lớn lạnh lùng vô tình, bao giờ tự mình nhúng tay vào chuyện nhỏ nhặt như hôm nay. Nếu thực sự là vì một người cụ thể, vậy thì logic mới thông suốt.
Lăng Tuyệt không phủ nhận.
Hà Viên Viên mắt sáng lên: “Vậy, anh là…?”
Lăng Tuyệt mắt đen thăm thẳm, dường như cười lạnh một tiếng.
“Đối tượng xem mắt của cô ấy.”
