Chương 31: Anh ấy cũng phát điên
Trong phòng kiểm tra rộng lớn, tiếng kêu thảm thiết của viện trưởng Jacques vang vọng. Tạ Lệ vừa diễn cùng ông ta, vừa thầm nghĩ lão già này đúng là thích diễn, sau này không làm nghề này nữa, biết đâu còn có thể đến nhà hát diễn kịch, đến lúc đó cô nhất định sẽ đến ủng hộ.
Tạ Lệ thân thủ nhanh nhẹn, viện trưởng Jacques cũng giả vờ muốn dùng thân thể đỡ bình oxy của cô. Caesar bước nhanh tới, một tay ngăn Tạ Lệ lại, giọng điệu không mấy dễ chịu, nhưng có thể nghe ra anh đang kìm nén cơn giận.
Anh nhẫn nại hỏi: “Có chuyện gì?”
Tạ Lệ cũng gào lên giận dữ: “Tôi muốn rời khỏi đây!”
Không chỉ ánh mắt và lời nói, mà từ đầu đến cuối cô còn liên tục đập phá về phía cỗ máy đó, trông thật sự không giống diễn xuất chút nào.
Viện trưởng Jacques nhìn mà kinh hãi, sợ cô lỡ tay làm hỏng bảo bối có tiền cũng khó mua này, giọng run run:
“Chủ tịch, ông mau đưa cô ấy đi đi, để thêm nữa là cỗ máy này hỏng mất!”
Caesar không nói gì, nhìn Tạ Lệ một lúc lâu, rồi mới nắm lấy cánh tay cô kéo ra khỏi phòng kiểm tra.
Trên đường từ văn phòng viện trưởng Jacques đến bãi đỗ xe, anh nhíu mày, sắc mặt âm trầm, cả người tỏa ra luồng áp lực khiến người khác không dám đến gần.
Những người gặp trên đường không một ai dám chào hỏi, đều cúi đầu bỏ đi thật nhanh, sợ chạm phải vận xui của cấp trên.
Mãi đến khi lên xe bay, Tạ Lệ mới thầm thở phào, nghĩ thầm hóa ra phát điên cũng mệt thật.
Thế nhưng xe chạy được nửa đường, cô chợt nhận ra đây không phải đường về nhà, không khỏi thắc mắc: “Đi đâu vậy?”
Caesar đang ngả đầu ra ghế, nhắm mắt dưỡng thần, đôi mày mệt mỏi nhíu lại thành nếp. Nghe thấy giọng cô, anh vẫn không nhúc nhích, chỉ khẽ cười khẩy một tiếng đầy châm chọc, nói: “Mấy hôm nữa là giỗ mẹ tôi, cô quên rồi sao?”
Tạ Lệ: “…”
Quên thì chưa quên, nhưng còn mấy ngày nữa mà, đâu cần phải về trang viên nhà họ Sven ngay bây giờ? Cô không muốn đối mặt với những lão già khiến người ta mất hứng kia.
Tâm trạng người bên cạnh chợt trùng xuống. Nếu là trước đây, Caesar nhất định sẽ lên tiếng an ủi, bảo cô đừng lo, nhưng lúc này, anh thậm chí không có ý định mở lời.
Đúng là phải để cô nếm chút khổ sở.
Không thì cô gái nhỏ này còn tưởng rằng mấy năm nay chỉ dựa vào bản thân mà có thể nổi danh ở Ngân Hà Thành, nơi ăn thịt người không nhả xương này.
Tạ Lệ đương nhiên không biết Caesar nghĩ gì, cô mở thiết bị đầu cuối, nhắn cho Claire một tin, giục cô ấy sau khi tan làm nhất định phải về trang viên Sven, đừng để mình cô về đó chịu khổ.
Dù vô cùng mong thời gian trôi chậm lại, nhưng trang viên Sven tọa lạc ở khu trung tâm Ngân Hà Thành, nơi tấc đất tấc vàng, nên họ vẫn nhanh chóng đến nơi.
Đoán chừng Caesar cũng không muốn nhìn thấy những lão già lắm mồm phiền phức kia, nên anh đỗ xe ngay tại khu nhà ở. Vừa bước vào cửa, quản gia và người hầu đã đón sẵn.
Tạ Lệ mặt mày đờ đẫn đi theo sau Caesar, bị mọi người vây quanh dẫn đến phòng khách xa hoa, rồi không ngoài dự đoán, nhìn thấy người phụ nữ trẻ chỉ lớn hơn Caesar vài tuổi.
Nhìn thấy Caesar, trên mặt cô ta lộ ra vẻ vui mừng, đôi mắt xanh lục sáng lên: “Caesar, hôm nay sao hai người lại về?”
Nhưng Caesar thậm chí không thèm liếc cô ta một cái, kéo thẳng Tạ Lệ về phía nhà kính thủy tinh ở cuối hành lang.
Sau khi phu nhân Sven qua đời, người phụ nữ này được gia chủ nhà họ Sven, tức cha của Caesar và Claire, cưới vào cửa.
Nhưng gia chủ nhà họ Sven chắc cũng không ngờ, mỹ nhân trẻ đẹp như vậy, ông ta lại không có phúc hưởng. Cưới chưa đầy nửa năm, ông ta đột nhiên phát bệnh nặng rồi chết đột ngột. Sau đó, hai anh em Caesar và Claire dùng thủ đoạn sấm sét nhanh chóng nắm quyền toàn bộ gia tộc Sven.
Trước khi Tạ Lệ dọn khỏi nhà họ Sven, thật ra người phụ nữ này đối xử với cô cũng khá tốt, nhưng cô chính là không muốn nhìn thấy cô ta.
Càng không thể chấp nhận việc cô ta dám mơ tưởng thay thế vị trí của phu nhân Sven trong gia tộc.
Nhà kính thủy tinh của trang viên Sven không ít, nhất là nhà chính, đặc biệt hoành tráng, trồng toàn những loài thực vật nguyên sinh hiếm có của Trái Đất. Số lượng hoa không nhiều, cũng không đẹp lắm, nhưng bù lại quý hiếm.
Quản gia trung niên nhanh chóng bưng trà đã pha và mấy món điểm tâm ngon miệng lên.
“Gia chủ, tiểu thư Lệ, xin mời dùng.”
Tạ Lệ mỉm cười với ông ta, nói cảm ơn, rồi nghe ông ta nói tiếp: “Gia chủ, vẫn là chuyện đó, chắc chắn trong bữa tiệc tối nay, mấy vị trưởng bối kia sẽ lại liên kết ép ngài cưới tiểu thư Oli.”
Oli Lincoln, người này Tạ Lệ cũng khá hiểu.
Tuy chỉ là hướng dẫn viên cấp C, nhưng lại là người thừa kế duy nhất của gia tộc Lincoln. Với thực lực của nhà họ Sven, rất khó tìm được đối tác liên hôn môn đăng hộ đối.
Vậy nên, tiểu thư Oli này, đối với Caesar mà nói, quả thực là lựa chọn bạn đời hoàn hảo.
Nghĩ đến đây, Tạ Lệ khẽ cười một tiếng, thành thật nói: “Chú David, tôi thấy Oli thật sự rất tốt, anh Caesar có thể cưới được cô ấy, chính là phúc khí tu mấy kiếp mới có!”
Tạ Lệ ăn nói luôn không kiêng nể gì, cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ sao, chủ yếu là không biết chết là gì, thích nhảy nhót trong vùng cấm của người khác.
Cô không sợ Caesar, cái gì cũng dám nói. Quản gia David đương nhiên không dám tiếp lời, nhận thấy sắc mặt gia chủ không ổn, lập tức lui ra khỏi nhà kính để tránh phiền phức.
Nhưng ngoài dự đoán, Caesar không hề nổi giận, chỉ nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên nói: “Chuyện chưa làm xong ở nhà cô, bây giờ làm tiếp đi.”
Tạ Lệ: “?”
Sao anh ta vẫn còn nhớ vậy chứ?
“Tôi không làm.”
Lời cô vừa dứt, Caesar liền cười lạnh: “Vừa rồi ở bệnh viện, tôi đã nể mặt cô chưa tính sổ, vậy mà cô lại không biết điều.”
Tạ Lệ lại tỏ thái độ phá cho xong, ngả người ra lưng ghế mềm mại, dang tay ra, vẻ mặt vô lại: “Anh muốn nói sao thì nói, hôm nay tôi nhất định không làm cái vụ tinh thần trị liệu này.”
Thật ra mãi đến lúc này, cô mới nghĩ thông một chuyện.
Giải phóng pheromone hướng dẫn viên trong thời gian ngắn sẽ không gây hại cho Caesar.
Nhưng phòng ngừa vạn nhất.
Nhỡ đâu pheromone của cô thật sự có thể chữa khỏi cho Caesar, với thế lực của nhà họ Sven trên hành tinh này, vậy cô còn trốn thoát được sao?
E rằng chỉ có thể giống như vị siêu cấp S Sentinel kia, chạy khỏi khu an toàn, tiến vào khu vực bị biến dị chủng chiếm đóng.
Dù sao phía trước đã có bài học của Ôn Toại Bạch, lúc này cô thật sự không dám mạo hiểm nữa.
Thế nhưng hành động và lời nói của cô, không nghi ngờ gì lại chọc giận Caesar.
Anh nghiêng người áp sát, hai tay bóp chặt vai cô, ánh mắt lạnh lùng, màu xám xanh trong đôi mắt như biển sâu tĩnh lặng sắp nổi cơn bão.
“Cô đang thấy áy náy sao?”
“Hay là đang sợ cái gì?”
