Chương 33: Ép gả
Tạ Lệ khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng nghĩ ngay đến việc có phải pheromone hướng dẫn viên của mình có vấn đề nên mới ra chuyện như vậy.
Nhận ra ánh mắt dò xét của Claire, cô thu hồi suy nghĩ, bình tĩnh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Sau khi chị đi lúc sáng, đại ca bắt đầu sốt, thân nhiệt thế nào cũng không hạ xuống được, anh ấy còn không chịu đi kiểm tra, khuyên thế nào cũng không nghe!”
Sốt...
Cơn sốt trên người Ôn Toại Bạch, e là không phải sốt bình thường đâu nhỉ...
Tạ Lệ im lặng một lát, rồi thản nhiên nói: “Chuyện này liên quan gì đến tôi? Anh nói với tôi thì có ích gì?”
Sự lạnh nhạt trong giọng nói của cô quá rõ ràng, Tiêu Thu Sơn có chút sững sờ, hoàn toàn không kịp phản ứng. Rõ ràng tối qua gặp mặt, cô gái này còn cười tươi tắn, sao bây giờ thái độ lại xoay chuyển một trăm tám mươi độ thế này?
Chưa để Tiêu Thu Sơn kịp nói, Tạ Lệ lại nói tiếp: “Còn nữa, tôi đã rời khỏi khu cách ly Noway rồi, nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi cho tôi nữa.”
Tiêu Thu Sơn: “...”
Anh lén liếc nhìn đại ca đang ép mình mở loa ngoài ở đối diện, giờ lại im lặng không nói tiếng nào, trong lòng vô cùng bất an – anh thật sự đã cố hết sức, nhưng người đối diện, một chút mặt mũi cũng không cho.
Thấy anh lâu không trả lời, Tạ Lệ trực tiếp cúp máy, ngẩng lên liền đối diện với ánh mắt tò mò và dò xét của Claire.
“Ai gọi cho cậu vậy?”
Nhưng để tránh thêm phiền phức, Tạ Lệ căn bản không định để người khác biết chuyện cô quen biết Ôn Toại Bạch, dù người đó là Claire.
“Người quen biết ở Noway mấy hôm trước, không phải người quan trọng gì, sau này chắc cũng không có liên quan gì.”
Claire rõ ràng có vẻ không tin, nhưng cũng không hỏi tiếp.
Xe bay đỗ ở bãi đỗ trên sân thượng, hai người cùng đi thang máy trở về căn hộ của Tạ Lệ. Rõ ràng mới rời đi có mấy ngày, vậy mà cảm giác như đã qua một thế kỷ.
Nhanh chóng tắm qua một cái, Tạ Lệ thay bộ đồ ngủ thoải mái, rồi cùng Claire ngồi phịch xuống sofa ăn đồ giao tận nơi.
“À, thứ sáu tuần sau là ngày giỗ của mẹ tớ, cậu có đi không?”
Động tác mở hộp cơm của Tạ Lệ khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu: “Sao tớ lại không đi?”
Cô và Caesar có mâu thuẫn không thể hòa giải, chứ với phu nhân Sven thì không.
Claire uống một ngụm nước lớn, rồi thở dài nhẹ nhõm, nói: “Tớ còn tưởng cậu không muốn gặp anh trai tớ.”
Tạ Lệ chẳng hề khách sáo, nói thẳng: “Ừ, tớ đúng là không muốn gặp anh ấy.”
Vừa ăn, Tạ Lệ vừa mở hình chiếu toàn kỹ của Hiệp hội lính đánh thuê, định nhận vài nhiệm vụ làm cho có việc. Không ngờ vừa mở ra, Lilya đã gọi đến.
Giọng cô ấy nghẹn ngào đầy dè chừng, như đang phòng bị ai đó.
“Chị Tạ Lệ, chị có thể đến nhà em thăm em được không?”
Tạ Lệ bất đắc dĩ thở dài. Đúng là vừa về đến nơi, ngay cả ăn cơm cũng không yên ổn.
Còn không bằng ở tiền tuyến trạm gác Noway chém biến dị chủng, đâu ra lắm chuyện phiền phức thế này?
Im lặng một lát, cô đặt đũa xuống, nói: “Được, nhưng em phải nói trước cho chị biết, đã xảy ra chuyện gì?”
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lilya không kìm được nghẹn ngào: “Chị Tạ Lệ, chị có thể đưa em rời khỏi Ngân Hà Thành được không? Em có thể trả tiền công gấp mười lần giá thị trường, em không muốn gả cho Charles, em không muốn lấy chồng...”
Tạ Lệ: “...”
Nghe những lời này, một cơn giận khó tả bỗng dâng lên từ đáy lòng, giọng cô cũng nhuốm vẻ tức giận: “Là người nhà họ Field cầm kết quả so khớp gen đến ép em kết hôn với hắn ta sao?”
Lời này như chạm vào nỗi đau của Lilya, cô khóc nấc lên từng hồi, hoàn toàn không kiềm chế được: “Đúng vậy, buồn cười lắm đúng không? Gia tộc Scott đã kinh doanh mấy đời, tốn bao tâm sức để leo lên xã hội thượng lưu của Ngân Hà Thành, vậy mà ngay cả khả năng ngăn cản em lấy chồng cũng không có, có phải rất đáng cười không?”
Nói thật, cái gọi là hào môn phú quý, trước pháp luật nghiêm khắc và quyền uy tuyệt đối, đúng là chẳng đáng nhắc tới.
Tạ Lệ không nỡ vùi dập Lilya, dù sao cô ấy đã đủ đau lòng rồi.
Nhưng cô là một lính đánh thuê có đạo đức khá thấp, nếu chủ thuê trả đủ tiền, thì cô có lý do gì mà không nhận nhiệm vụ này chứ.
“Được, nhiệm vụ này, tôi nhận.”
Cô đồng ý quá nhanh chóng, thậm chí không hề do dự, đến mức Lilya quên cả khóc, sững lại một chút rồi mới vui mừng nói: “Thật sao, chị Tạ Lệ?!”
“Có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc, còn có thể giả được sao?”
Thế là hai người nhanh chóng đạt được thỏa thuận, khi cúp máy, một khoản tiền khổng lồ khó có thể tưởng tượng đã được chuyển vào tài khoản của Tạ Lệ.
Nhìn số dư, cô không khỏi cảm thán, dù bên ngoài có thái độ thế nào, ít nhất gia tộc Scott đối với cô con gái út này vẫn vô cùng cưng chiều, vì cô mà không màng hậu quả gì cả.
Nhà họ còn không sợ, thì Tạ Lệ – kẻ cầm tiền làm việc – lại càng chẳng có gì phải e ngại.
Nhanh chóng ăn hết hộp cơm trong tay, Tạ Lệ hối hả xông vào phòng ngủ, thu dọn một đống đồ có thể dùng đến, rồi thay quần áo. Khi đang buộc bao súng vào chân, Claire tò mò thò đầu vào.
“Cậu... nhận nhiệm vụ gì thế? Lại định đi đâu?”
Tạ Lệ nhét khẩu súng plasma vào bao, quay lại nhìn cô ấy, nói: “Mấy hôm nữa giúp tớ xin lỗi mẹ cậu nhé, năm nay tớ không thể đích thân đến thăm bác được.”
Claire: “?”
Những năm trước, dù ở bất cứ đâu, dù đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng nào, cô nhất định sẽ chạy về, lần này lại định bỏ đi như vậy sao?
Claire có trực giác không ổn, vội hỏi: “Tạ Lệ, rốt cuộc cậu muốn đi đâu?!”
Tạ Lệ đeo ba lô lên một bên vai, rồi nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Cụ thể là ở đâu, vẫn chưa xác định, chắc sẽ đi rất xa, mà, trong thời gian ngắn, có lẽ sẽ không quay lại.”
Vậy nên lần này ra ngoài, đồ đạc chuẩn bị cũng nhiều hơn hẳn thường ngày.
Bản thân Tạ Lệ không mấy để tâm đến việc rơi vào những nguy hiểm lớn nhỏ, dù sao cô cũng hiểu rõ bản thân mình, chẳng qua chỉ là một lính đánh thuê đáng thương, thấp hèn, khao khát tự do nên phải sống trong kẽ hở mà thôi.
Nhưng Claire lại không nghĩ vậy, cô không biết nội dung cụ thể của nhiệm vụ này, nhưng cô cho rằng, lý do chính khiến Tạ Lệ nhận nhiệm vụ này chính là Caesar.
“Nếu cậu không muốn gặp Caesar, chúng ta có thể sắp xếp thời gian lệch nhau, Tạ Lệ, cậu không cần phải làm đến mức tuyệt tình như vậy.”
Tạ Lệ khựng lại một chút, không khỏi thấy buồn cười: “Tớ thật sự đang thiếu tiền, mà nhiệm vụ này là của Lilya, chuyện của cô ấy, đã do tớ bắt đầu thì cũng nên do tớ kết thúc, chẳng liên quan gì đến Caesar cả.”
Nói rồi, cô móc từ dưới gối ra một sợi dây chun, vừa buộc tóc đuôi ngựa trên đầu, vừa vượt qua Claire đi ra ngoài.
Đến khi chuẩn bị gần xong, cô cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn đánh thức thiết bị đầu cuối, gửi cho Ôn Toại Bạch đang ở Noway một tin nhắn.
“Đề nghị lần trước của anh, tôi thấy có thể.”
