Chương 63: Đi đâu vậy?
Diệp Thuật Sơ về phòng ngủ, thấy Lục Vực cứ mân mê thứ gì đó, cô dịu dàng mỉm cười: “Em đến rồi đây.”
Cô lên giường, ôm anh vào lòng, hôn lên trán anh: “Ngủ đi.”
Tiếng thở đều đều vang lên, Diệp Thuật Sơ liếc nhìn tinh thạch năng lượng cấp tím trong không gian, bất lực nhắm mắt.
Vốn định lát nữa rảnh sẽ vào không gian nghiên cứu một chút, nhưng xem ra thôi vậy.
Năm giờ chiều, Lục Vực tỉnh dậy đúng giờ.
Anh quen tay gỡ tay Diệp Thuật Sơ đang đặt trên eo mình, dịch người, ngồi xe lăn vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Dưới nhà.
Robot đang nấu cơm.
Diệp Thiên Thành nhập nốt mấy món cuối, hẹn giờ, rồi quay vào phòng máy.
Lục Yên đang đợi anh ở đó.
Hiếm có ai cùng sở thích nghiên cứu mấy thứ này với mình, Diệp Thiên Thành vui vẻ mang mô hình cơ giáp mới mua ra khoe với cô.
Lúc này, Lục Yên vẫn đang nghiên cứu trong phòng.
Lục Vực từ phòng vệ sinh bước ra, thấy Diệp Thuật Sơ vẫn còn ngủ, liền nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Phòng khách không một bóng người, chỉ có tiếng bịch bịch từ phòng bếp vọng ra.
Mấy ngày ở phế tinh, Tô Yến nấu ăn bằng tay, anh tưởng có người trong bếp, liền đẩy xe lăn tới xem thử.
Thấy bên trong chỉ có quản gia robot, anh lại quay về phòng khách.
Đột nhiên không biết làm gì.
Lục Vực cúi đầu, rũ mi mắt, nhìn chằm chằm vào cổ tay trống trơn của mình.
Không muốn Lục Phong quấy rầy khoảng lặng hiếm có này, sau khi xử lý xong công việc, anh đã đưa thiết bị đầu cuối của mình cho Diệp Thuật Sơ.
Sau đó, Diệp Thuật Sơ đã bỏ nó vào không gian trước mặt anh.
Giờ muốn xem tin nhắn trên thiết bị đầu cuối, chắc phải đi xin lại từ cô ấy thôi.
“Anh Lục.”
“Anh rể.”
Lục Vực nghe tiếng gọi, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tô Yến và Diệp Thuật Thần đang bước vào từ ngoài.
“Hai đứa đi đâu vậy?” Thấy cả hai người đẫm mồ hôi bước vào, Lục Vực không khỏi cau mày.
Tô Yến liếc nhìn Diệp Thuật Thần bằng khóe mắt, ấp úng nói: “Bọn em chỉ đi chơi một lát thôi, anh Lục.”
Lục Vực dời ánh mắt sang Diệp Thuật Thần. Đừng nhìn thằng bé nhỏ con, mặt mày còn xinh xắn đáng yêu hơn cả Tô Yến, nhưng trong mắt anh, thằng bé này xấu xa lắm.
Đúng là tiểu ma vương mang gương mặt thiên thần.
Chẳng giống chút nào cái kiểu “đầu óc có vấn đề” mà Diệp Thiên Thành và Diệp Thuật Sơ hay nói.
“Anh rể, tụi em thật sự đi chơi mà, ai bảo anh và chị không chịu chơi với em…” Diệp Thuật Thần chớp chớp mắt, bước tới, nũng nịu lắc lắc cánh tay Lục Vực.
Lục Vực mặt không cảm xúc nhìn nó: “Đừng để chị em lo lắng.”
“Vâng, anh Lục, tụi em không đi xa đâu.” Tô Yến ngại ngùng gãi đầu.
Diệp Thuật Thần lén quay đầu lại, cười với Tô Yến.
“Hai đứa đang làm gì thế?”
Diệp Thuật Sơ vừa ra khỏi phòng đã thấy Diệp Thuật Thần đang ngồi xổm cạnh xe lăn của Lục Vực, đối diện còn có Tô Yến đang đứng, cô khoanh tay, nghi hoặc hỏi.
Hai đứa này bao giờ thân thiết thế này rồi?
“Chị.”
Diệp Thuật Thần đứng dậy, lùi lại hai bước, ngoan ngoãn nhìn Diệp Thuật Sơ: “Chị.”
“Em dậy rồi à.” Lục Vực quay đầu lại, ánh mắt dán chặt vào cô.
Diệp Thuật Sơ đi tới bên Lục Vực, hôn lên khóe môi anh: “Anh đói chưa?”
“Cũng tạm.” Lục Vực đỏ mặt, rồi khẽ nói: “Thiết bị đầu cuối của anh… trả lại anh đi, anh còn chút việc chưa xử lý.”
Diệp Thuật Sơ nhướng mày, anh không nhắc thì cô suýt quên mất thiết bị đầu cuối vẫn đang ở chỗ mình.
Cô dò tìm trong không gian, trả lại cho anh: “Của anh đây, chắc vẫn còn pin.”
Lúc bỏ vào bao nhiêu điện, lấy ra vẫn bấy nhiêu.
Lục Vực mở thiết bị đầu cuối, theo thói quen bắt đầu xem tin tức về dị thú, sợ nơi nào lại xuất hiện đợt dị thú tấn công.
Diệp Thuật Sơ thấy vậy liền đẩy anh tới bên ghế sofa, không làm phiền anh.
Diệp Thuật Thần nhìn hai người đang ân ân ái ái, không nhịn được lại gọi một tiếng: “Chị.”
Chị không thấy em à?
Đúng là có chồng rồi quên em trai.
Diệp Thuật Thần bĩu môi.
“Ồ, hai đứa vẫn còn ở đây à?” Diệp Thuật Sơ ngạc nhiên ngẩng đầu.
Diệp Thuật Thần: “…”
Tô Yến: “…………”
Diệp Thuật Sơ cười bước tới trước mặt Diệp Thuật Thần, giơ tay xoa đầu nó: “Sao người dính bẩn thế này? Lại đi đâu chơi rồi?”
Diệp Thuật Thần mở to đôi mắt, nhìn cô, mấp máy môi, ấp úng: “Thì… ra ngoài… chơi chút thôi.”
Diệp Thuật Sơ khoanh tay, đôi mắt tím hơi nheo lại nhìn Tô Yến: “Cậu đưa em trai tôi đi đâu thế?”
Hai đứa này trông có vẻ áy náy, chắc chắn đã chạy đi đâu đó chơi bời.
“Tôi hỏi cậu, cậu nhìn anh Lục của cậu làm gì?” Diệp Thuật Sơ thấy lạ, liền dùng thân mình che đi ánh mắt của Tô Yến đang nhìn Lục Vực.
“Ơ… chị…” Tô Yến gãi đầu.
Chẳng lẽ nói là đang xem môi anh Lục có đỏ không, có bị trầy không?
Không biết bây giờ tâm trạng chị thế nào nữa.
Tô Yến liếc nhìn Diệp Thuật Thần, thấy nó đang trừng mắt nhìn mình, chỉ biết kêu khổ trong lòng.
“Nơi nào mà không nói được? Ấp úng mãi.”
Diệp Thuật Sơ nhìn vết bẩn quen thuộc trên áo hai người, cau mày: “Hai đứa không phải đi ra bãi năng lượng đấy chứ?”
“Không phải em nói đâu nhé, là chị tự đoán ra đấy.”
Diệp Thuật Sơ vừa dứt lời, Tô Yến đã buột miệng nói với Diệp Thuật Thần.
Diệp Thuật Thần: “…”
Đồ đồng đội heo!
Biết thế lúc về đã thôi miên cậu ta rồi!
