Chương 7: Dị thú cấp S
Trong phòng bếp.
Tô Yến đang rửa bát.
“Lục Yên đâu?” Diệp Thuật Sơ nhìn quanh, thấy không có Lục Yên, liền hỏi.
Tô Yến ngẩng đầu nhìn Diệp Thuật Sơ, cười nói: “Bọn tôi thay phiên nhau rửa bát, giờ này chắc cô ấy chuẩn bị đi ngủ rồi. Đại ca có việc gì không?”
“Tôi chỉ muốn hỏi, ở đây có chỗ nào bán quần áo giày dép không?”
Mặc đồ hiện đại vẫn hơi lòe loẹt.
Diệp Thuật Sơ đi tới, xắn tay áo, giúp rửa bát.
“Không cần không cần, đại ca, anh cứ ngồi đi, để tôi làm.” Tô Yến vội vàng dùng thân mình chắn Diệp Thuật Sơ lại.
“Khách sáo gì chứ?” Diệp Thuật Sơ đẩy anh ta ra, thò tay vào nước, rửa chén một cách thô bạo.
Thấy cô đã bắt đầu rửa, Tô Yến cũng không khách sáo nữa.
Nhớ tới câu hỏi của Diệp Thuật Sơ, Tô Yến không chút suy nghĩ đáp: “Chỗ bán quần áo thì nhiều lắm, chỉ là hơi đắt thôi. Ngày mai tôi có thể dẫn anh đi.”
“Vậy quanh đây có bệnh viện không?” Diệp Thuật Sơ hỏi tiếp.
Động tác rửa bát của Tô Yến khựng lại: “Đại ca muốn đưa người đàn ông của mình đi chữa chân à?”
Diệp Thuật Sơ gật đầu.
“Cũng có… nhưng đắt lắm, mà chưa chắc chữa được.”, nghĩ tới em gái Lục Yên, Tô Yến dừng một chút, mới nói: “Nếu chỉ là vết thương ngoài da thì cũng đỡ, nhưng nếu bị dị thú cắn…”
“Sẽ thế nào?” Diệp Thuật Sơ ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Anh biết Thượng tướng Lục Vực không?” Tô Yến không tự chủ được hạ thấp giọng.
Diệp Thuật Sơ buột miệng: “Biết.”
Tô Yến tặc lưỡi hai tiếng: “Thượng tướng Lục Vực là vị thượng tướng trẻ tuổi nhất tinh tế đấy. Tuy thiên phú cơ giáp sư của ông ấy chỉ có cấp A, nhưng cơ giáp của ông ấy cũng là chiến giáp cấp S hiếm có của tinh tế. Tôi từng xem ảnh chụp nghiêng của ông ấy trên mạng tinh tế, đẹp trai lắm.”
“Không phải đang nói chuyện bệnh viện sao? Sao lại vòng vo khen người thế?” Diệp Thuật Sơ không nhịn được cong mắt cười.
“Đây chưa phải là chưa nói tới chỗ chính sao! Anh nghe tôi nói hết đã.
Ba tháng trước, lúc Thượng tướng Lục Vực làm nhiệm vụ, không cẩn thận bị dị thú cấp S cắn một phát. Suýt nữa mất mạng, đêm đó gần như tất cả bác sĩ đều được huy động.”
“Sau đó thì sao?”
Tim Diệp Thuật Sơ bỗng lỡ nhịp.
“Nghe nói phải chuyển độc tố của dị thú xuống hai chân mới giữ được mạng.”
Tô Yến thở dài, còn muốn nói thêm vài câu, nhưng Diệp Thuật Sơ đã quay người về phòng.
Tô Yến nhìn cái bồn rửa bát mà cô rửa nãy giờ vẫn chưa ra một cái chén nào, không nhịn được gãi đầu.
Đại ca của anh ta rửa cái gì thế không biết?
Diệp Thuật Sơ đẩy cửa ra, liền thấy một đoạn eo trắng nõn.
Lục Vực vội vàng kéo cái áo đang mặc dở xuống.
Anh mím môi, chống tay, lùi về phía sau.
Bộ đồ thể thao trên ghế đã được Lục Vực mặc vào người, còn bộ đồ ngủ liền mạnh thì cô đơn nằm ở cuối giường.
Diệp Thuật Sơ không nói gì, đi tới, ném bộ đồ ngủ vào không gian, lấy hòm thuốc ra, chuẩn bị thay thuốc cho Lục Vực.
Lục Vực nhìn cái hòm lần trước cô lấy ra để bôi thuốc cho mình, ấp úng nói: “Tôi…”
“Vốn chỉ là trêu anh thôi. Vết thương trên người anh cũng không thích hợp mặc cái đó.”
Nghe vậy, Lục Vực không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Thuật Sơ mở hòm thuốc, lấy những thứ cần thiết, cẩn thận vén ống quần rộng thùng thình của Lục Vực lên, mãi đến tận đùi.
Cái lỗ trên chân nhìn mà rợn người.
“Chân anh còn chữa được không?” Diệp Thuật Sơ mặt không cảm xúc thay băng gạc, tiếp tục bôi thuốc.
“Người bên Minh Tinh nói có thể thử.” Lục Vực nhìn động tác của Diệp Thuật Sơ, ngón tay khẽ mân mê.
Vốn dĩ lần này bọn họ chính là muốn đi Minh Tinh.
“Vậy để lát nữa tôi đưa anh đi.” Diệp Thuật Sơ thắt cho Lục Vực một chiếc nơ bướm rồi cất hòm thuốc vào không gian.
“Tại sao?”
Lục Vực khó hiểu: “Chúng ta chỉ là người qua đường, anh không cần…”
“Vì anh đã cứu tôi.” Diệp Thuật Sơ cắt ngang lời anh, nhìn thẳng vào mắt Lục Vực.
Kiếp trước cô có thể sống lâu như vậy, là vì lúc thức tỉnh dị năng, có một người lính liều chết cứu cô.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian khó khăn ban đầu, rất nhiều đồng đội của cô cũng xuất thân từ quân đội.
Chỉ tiếc là, bọn họ không đợi được đến lúc cô trở nên mạnh mẽ đã vì cô mà chết.
“Tất nhiên, chủ yếu là vì anh đẹp trai.” Diệp Thuật Sơ nhướng mày, nghiêng người áp sát, nhân cơ hội sờ soạng khuôn mặt Lục Vực một cái.
Lục Vực ngượng đến mức mặt nóng bừng: “…”
Sao cô có thể vừa bi thương một giây, lại lưu manh ngay giây tiếp theo vậy chứ?
