Chương 72: Nụ hôn bất ngờ
Hoắc Phong đẩy cửa bước vào, sải chân vội vã đi về phía Diệp Thuật Thần.
Diệp Thuật Sơ không để ý đến anh ta. Cô đang nửa ôm Diệp Thuật Thần, nhéo nhéo bàn tay lạnh ngắt của cậu, ánh mắt đầy tự trách.
Lục Vực theo phản xạ sờ soạng không gian của mình, rồi phát hiện nút không gian của anh đã quên không đem đi sửa.
Anh khựng lại một chút, hỏi Diệp Thuật Sơ: “Trong không gian của cô có mang theo thuốc khôi phục không?”
“Thuốc khôi phục?” Diệp Thuật Sơ không hiểu.
Ánh mắt Lục Vực trầm xuống. Xem ra cô không những không mang mà còn không biết đến thứ này.
“Là loại thuốc khôi phục dùng chung cho cơ giáp sư, cơ khí sư và năng lượng sư.” Lục Vực nhìn Diệp Thuật Thần, trầm giọng nói: “Ra ngoài trước đã, tìm chỗ cho cậu ấy nghỉ ngơi một lát, tôi đi mua.”
Đúng lúc này, Hoắc Phong đi tới.
“Xin chào, tôi là người phụ trách của trường năng lượng.” Hoắc Phong bước tới, nói với Diệp Thuật Sơ, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Diệp Thuật Thần, giọng hơi gấp gáp.
“Có chuyện gì?” Diệp Thuật Sơ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng.
Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Diệp Thuật Thần, Hoắc Phong lo lắng lấy từ trong không gian ra một lọ thuốc: “Cho cậu ấy uống trước đi.”
Diệp Thuật Thần cắn môi, mơ màng ngẩng đầu: “Là anh?”
Hoắc Phong mỉm cười, “Chúng ta quen nhau à?”
Diệp Thuật Sơ nhìn về phía Lục Vực.
Lục Vực gật đầu, ra hiệu có thể dùng.
“Cảm ơn.” Diệp Thuật Sơ gần như giằng lấy lọ thuốc từ tay Hoắc Phong. Cô bẻ đầu ống, đưa đến miệng Diệp Thuật Thần: “Đồ ngốc, há miệng.”
Dung dịch màu xanh lá mang vị ngọt chảy vào cơ thể, dần dần làm dịu cơn đau nhức trong đầu Diệp Thuật Thần.
“Sao rồi? Đỡ hơn chưa?” Diệp Thuật Sơ áp má lên trán Diệp Thuật Thần đã ấm dần lên, cơ thể căng cứng dần thả lỏng.
“Em không sao, chị.” Diệp Thuật Thần liếm môi, sắc mặt đã hồng hào trở lại.
Quả nhiên, cơ thể này yếu hơn người thường. Diệp Thuật Thần nheo mắt, ánh mắt bắt đầu mơ màng, như đang hồi tưởng lại chuyện gì đó.
Hoắc Phong rụt tay đang định giơ lên lại, giọng ôn hòa: “Hay là vào trong nghỉ một chút?”
Diệp Thuật Thần há miệng, suýt chút nữa đã đồng ý.
Nhưng khi nhận ra, cậu lại vội vàng ngậm chặt miệng lại.
“Anh quen em trai tôi à? Có mục đích gì?” Diệp Thuật Sơ chắn trước ánh nhìn của đối phương, liếc nhìn Hoắc Phong bên cạnh, giọng điệu đầy nghi ngờ.
“Haha… Thật ra chúng tôi không quen, nói sao nhỉ…” Hoắc Phong đút hai tay vào túi quần, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhạt: “Hay là cô cứ hỏi em trai cô đi.”
Diệp Thuật Sơ quay đầu nhìn Diệp Thuật Thần, nhưng không lên tiếng hỏi.
“Tôi nợ anh ấy tiền, anh ấy nợ tôi một mạng.”
Mấy kiếp đều vậy.
Diệp Thuật Thần liếc nhìn Hoắc Phong một cái, khẽ “ồ” một tiếng, chậm rãi nói ra, vẻ mặt ngây thơ lại đáng yêu.
Hoắc Phong cụp mắt, không phản bác.
“Lọ thuốc vừa rồi, bao nhiêu tinh tệ? Tôi chuyển cho anh.”
Lời nói của em trai khiến Diệp Thuật Sơ sững người, nhưng cô không tin.
Cô nhìn Hoắc Phong một cái, không muốn ở lại lâu. Cô nhận ra người này không dễ chọc.
Diệp Thuật Sơ mở thiết bị đầu cuối, chuẩn bị chuyển tiền thuốc cho đối phương.
“Không cần.” Hoắc Phong nhìn Diệp Thuật Thần, cười nói: “Dù sao, tôi nợ cậu ấy quá nhiều, không phải một lọ thuốc có thể bù đắp được.”
“Đúng vậy. Chị, không cần trả anh ấy đâu!” Diệp Thuật Thần kéo tay chị gái, ngẩng cổ, cười với Hoắc Phong.
Hoắc Phong hơi cúi đầu, vẫn nhìn Diệp Thuật Thần, ánh mắt chăm chú, càng tôn thêm vẻ thanh lịch cho gương mặt vốn đã đẹp trai của anh.
Anh như đang cười, nhưng đáy mắt không hề có chút vui vẻ hay hạnh phúc thật sự.
Thấy đối phương không thèm để ý đến mình nữa, Hoắc Phong cũng không bận tâm, quay người bước đi.
“Bây giờ anh tên gì?”
Nhìn bóng lưng có phần cô đơn của Hoắc Phong, Diệp Thuật Thần đột nhiên lên tiếng.
“Hoắc Phong.”
Hoắc Phong quay đầu lại, ném một ánh mắt quyến rũ, hài lòng khi thấy đối phương vì khuôn mặt này mà đỏ bừng cả mặt.
Diệp Thuật Sơ: “…”
Lục Vực: “???”
Diệp Thuật Sơ cúi đầu, nhìn đứa em trai đang xuân tình đầy mặt, chìm vào suy tư.
Sau đó, cô gạt bỏ vẻ mặt khó chịu lúc nãy, đợi Hoắc Phong rời đi, cô nhìn Diệp Thuật Thần, mắt sáng rực: “Hai người có phải… là cái đó không?”
“Cái gì? Cái nào?” Diệp Thuật Thần quay đầu, vẻ mặt như đang nói: chị đang nói gì vậy, em không hiểu.
“Nhìn trúng nhau rồi à?”
Diệp Thuật Sơ nhướng mày phải với Diệp Thuật Thần, đùa cợt nói: “Cứ mạnh dạn theo đuổi đi, chị đồng ý! Lúc trước chị cũng chỉ liếc mắt một cái là đã trúng anh rể của em đấy. Yên tâm, nếu em không cưa đổ được thì đến tìm chị, chị đánh gãy chân anh ta là anh ta ngoan ngoãn nghe lời thôi.”
Nói xong, Diệp Thuật Sơ lại ghé sát vào tai Diệp Thuật Thần, mặc kệ cậu có hiểu hay không: “Đừng sợ anh ta, cố gắng làm công.”
Lục Vực: “…”
Lục Vực mím môi, tay không tự giác sờ sờ chân mình.
“…” Diệp Thuật Thần trợn mắt.
Làm công thì có gì tốt? Huống chi cậu đã làm thụ mấy kiếp rồi.
Nằm thì tốt hơn, không cần tốn sức.
Chỉ là, không ngờ kiếp này lại dính dáng đến anh ta lần nữa.
Mà hình như anh ta cũng nhớ mình.
Mặc kệ, bây giờ không có nhiệm vụ hệ thống, cậu muốn thế nào thì thế đó.
Diệp Thuật Thần không nhịn được lắc đầu.
“Khụ khụ.” Lục Vực che miệng giả vờ ho vài tiếng.
Diệp Thuật Sơ quay đầu, vỗ lưng anh: “Bị lạnh à?”
“Chúng ta về thôi.”
Lục Vực nhìn quanh một lượt. Sự xuất hiện của Hoắc Phong đã thu hút không ít sự chú ý, mà khu C cũng có khá nhiều người tới, chỉ là chưa chen đến chỗ bọn họ thôi.
Diệp Thuật Sơ nhìn đồng hồ: “Được.”
Cô gọi robot phục vụ bên cạnh khu C đến thanh toán.
Năm khối, một trăm vạn một khối, tổng cộng năm trăm vạn.
Diệp Thuật Sơ ném những tinh thạch năng lượng đã chọn và xác nhận có năng lượng vào căn nhà trong không gian, còn những khối mà Diệp Thuật Thần chưa dò thì để ngoài vườn hoa.
Suy nghĩ một chút, Diệp Thuật Sơ lại mua luôn khối mà em trai cô nói là không có tinh thạch năng lượng.
Cô muốn kiểm chứng lại lần nữa.
Rời khỏi trường năng lượng.
Về đến nhà đã gần mười hai giờ.
Vừa kịp bữa trưa.
Diệp Thuật Thần không khỏe, uống một lọ dung dịch dinh dưỡng rồi về phòng nghỉ ngơi.
Tô Yến vẫn đang ở trong thế giới cơ giáp, Lục Yên đã ra ngoài.
Trên bàn ăn, Diệp Thuật Sơ nghĩ đến tinh thạch năng lượng trong không gian, có chút lơ đễnh mở lời: “Ba, em trai nói ba biết giải thạch?”
Diệp Thiên Thành ngẩng đầu, rồi gật đầu: “Ba từng làm nhân viên giải thạch sư. Sao, con cũng dẫn em trai đi mua tinh thạch năng lượng ở trường năng lượng à?”
“Vâng.” Mắt Diệp Thuật Sơ sáng lên: “Bọn con mua bảy khối về.”
Diệp Thiên Thành nhíu mày: “Thuật Thần thân thể không tốt, bảy khối…”
“Đã xem ba khối rồi, không phải bảy khối.” Lục Vực bổ sung.
“Vậy thì tốt.” Diệp Thiên Thành thở phào nhẹ nhõm, nói: “Thuật Thần có thể khác với những năng lượng sư bẩm sinh khác.”
Diệp Thuật Sơ: “Hả?”
Diệp Thiên Thành nhìn Lục Vực một cái, do dự một chút, rồi nói: “Thuật Thần có thể cảm nhận được kích thước của tinh thạch năng lượng, cũng chính vì vậy, cậu ấy tiêu hao trí lực và thể lực nhiều hơn.”
“Thảo nào…” Diệp Thuật Sơ đặt đũa xuống, “Con sẽ chú ý sau này.”
Diệp Thiên Thành gật đầu: “Mấy khối tinh thạch năng lượng đó, con có thể để vào kho, lát nữa ba giải cho.”
“Vâng.”
Ăn cơm xong, Diệp Thuật Sơ cất tinh thạch năng lượng, rồi cùng Lục Vực về phòng ngủ.
Lục Vực vẫn ổn, lúc ra ngoài thế nào thì bây giờ vẫn thế, quần áo vẫn sạch sẽ gọn gàng.
Diệp Thuật Sơ liếc nhìn bản thân, nhún vai, vào phòng tắm.
Tắm xong ra ngoài đã gần một giờ rưỡi.
Bình thường, nếu không có chuyện gì thì Lục Vực đã đi ngủ rồi.
Nhưng Diệp Thuật Sơ ra ngoài lại phát hiện anh không ở trên giường.
Diệp Thuật Sơ bước tới, ngồi xổm trước xe lăn của anh, khẽ nói: “Sao không ngủ?”
Lục Vực ngồi trên xe lăn, cụp mắt, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ khẽ run.
Anh ngẩng đầu, nhìn Diệp Thuật Sơ, trong mắt thoáng qua một tia do dự: “Lúc nãy… cô có giận tôi không?”
Giận anh đã nghi ngờ cô ra tay, còn quát cô…
Trên đường về, cô không nói với anh một câu nào, lúc ăn cơm cô cũng không gắp thức ăn cho anh, thậm chí vào phòng rồi cô cũng không thèm nhìn anh một cái.
Diệp Thuật Sơ sững người. Đúng là cô có hơi giận, nhưng phần lớn là cô đang nghĩ đến chuyện khác.
Diệp Thuật Sơ giang tay ra. Lục Vực ngẩn người một chút, rồi thuận thế gục đầu vào vai cô.
“Không giận.”
Lục Vực lặng lẽ tựa vào vai cô, một lúc sau, anh giữ lấy gáy cô, không nói lời nào mà hôn lên.
Tim Diệp Thuật Sơ đập nhanh hơn một nhịp.
Đôi môi người đàn ông rất mềm, mềm đến mức không thể tưởng tượng nổi, dáng vẻ nhắm mắt hôn cô cũng rất quyến rũ, nhìn có vẻ còn hơi tủi thân nữa?
