Chương 74: Tặng một khối tinh thạch năng lượng cao cấp
Lục Vực ngủ rất say, nhưng Diệp Thuật Sơ lại chẳng có chút buồn ngủ nào.
Cô nhìn người đàn ông nằm bên cạnh mình, cảm thấy không khí như nóng lên.
Cô trở mình đè lên người anh, nhưng cuối cùng lý trí vẫn thắng được sự bốc đồng.
Chẹp!
Không được.
Cứ như thể cô chưa từng thấy đàn ông bao giờ vậy.
Diệp Thuật Sơ vén chăn, dứt khoát rời khỏi phòng.
Tầng một không có ai.
Cô đi xem phòng của Diệp Thuật Thần, phát hiện cậu ấy cũng không có ở đó.
Tự rót cho mình một cốc nước lọc để nguội, cô nhấp một ngụm, rồi đi lên tầng hai.
Tiếng rè rè lọt vào tai, Diệp Thuật Sơ dừng bước một chút, rẽ vào kho chứa đồ ở tầng hai.
Kho không lớn, nhưng dụng cụ thì không ít.
“Cha.” Diệp Thuật Sơ gọi một tiếng.
“Sơ Sơ, con đến rồi à.” Diệp Thiên Thành dùng dụng cụ lau khối tinh thạch năng lượng vừa tách ra, cười nói: “Bảy khối chỉ có một khối là đá xanh vỡ phế phẩm, còn lại đều không tệ.”
Nghe vậy, Diệp Thuật Sơ đi vào: “Cha vứt nó rồi à? Cho con xem khối phế thạch đó.”
Diệp Thiên Thành sửng sốt, đây là lần đầu tiên ông thấy có người không quan tâm đến tinh thạch năng lượng mà lại đi xem một khối phế thạch.
Mà người này còn là con gái ông.
Tuy nhiên, Diệp Thiên Thành nghĩ đến việc đây là do Diệp Thuật Sơ mua về, chắc là con bé cũng biết chút gì đó nên mới hỏi.
Ông chỉ vào góc phòng, nơi có một khối đá xanh phế phẩm với ba đường nứt trên bề mặt: “Ở đó đấy, ta tưởng vết nứt không nghiêm trọng nên đã tách ra hết, nhưng tách đến cuối mới phát hiện, đường nứt quá dài, căn bản không thể cắt ra phần hữu dụng.”
“Được.” Diệp Thuật Sơ đi tới, nhìn một cái, trực tiếp bỏ vào không gian: “Cha, con mang về nghiên cứu một chút.”
“Hả?” Diệp Thiên Thành kinh ngạc nhìn Diệp Thuật Sơ.
“Sao vậy?”
Diệp Thiên Thành hoàn hồn, do dự nói: “Không có gì, không có gì, ta chỉ thấy thứ này vô dụng, không cần thiết lãng phí thời gian.”
Thứ này vốn không phải của ông, ông chỉ giúp tách ra thôi.
Xử lý thế nào thì cũng không liên quan nhiều đến ông.
Nhưng do dự một lúc, Diệp Thiên Thành vẫn không nhịn được mà nói: “Mấy thứ này con tốn không ít tinh tệ đúng không? Con lấy đâu ra tinh tệ mà mua nhiều tinh thạch năng lượng như vậy?”
Ông vốn định đợi đến lúc khai giảng rồi mới chuyển tiền cho hai đứa, không ngờ con bé có vẻ không thiếu tiền.
Thấy Diệp Thuật Sơ không nói gì, Diệp Thiên Thành đặt đồ trong tay xuống, vẻ mặt không tự nhiên nói: “Ta không có ý gì khác.”
“Con biết.” Diệp Thuật Sơ gãi đầu, không quen với kiểu đối thoại cha con thế này.
“Mấy khối tinh thạch năng lượng này có thể giúp con bán được không? Giá cả hợp lý là được, con không rõ thị trường lắm.”
“Bán hết sao?” Diệp Thiên Thành không nhịn được hỏi.
“Ừm.”
Giữ lại cũng chẳng để làm gì.
Không đúng, Diệp Thuật Sơ không nhịn được vỗ trán mình, “Cha, con giữ lại hai khối, con muốn tặng một khối cho Tô Yến và Lục Vực.”
Hai người này đều là cơ giáp sư, chắc đều dùng được.
Nói xong, Diệp Thuật Sơ cúi đầu chọn ra hai khối tinh thạch năng lượng cấp xanh có kích thước tương đương nhau.
Cô nhìn số còn lại gồm một khối cấp lục, hai khối cấp xanh, một khối cấp tím, không khỏi thở dài.
Khó trách cha của Hứa Đa Tiền phải đi phế tinh tìm tinh thạch năng lượng, tinh thạch năng lượng ở Đế Đô cấp bậc cũng quá thấp.
Khu B~C đều không thấy một khối tinh thạch năng lượng cao cấp nào.
Khu A hình như cũng không có.
Không biết khu S có hay không.
Diệp Thuật Sơ nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu quyến rũ của Lục Vực lúc nãy, đặt một khối tinh thạch năng lượng cấp xanh trong tay về chỗ cũ: “Con chỉ cầm một khối tặng Tô Yến là được, còn lại, cha cứ tùy ý xử lý, bán cũng được, nếu cha cần thì cứ giữ lại.”
Diệp Thuật Sơ quyết định, ngày mai cô sẽ đi khu A làm nhiệm vụ!
Vẫn là làm nhiệm vụ kiếm tiền nhanh, tinh thạch năng lượng ở khu B~C không đáp ứng được nhu cầu của cô.
Cô phải kiếm tiền để đến khu S tìm một khối tinh thạch năng lượng cao cấp cho Lục Vực!
