Chương 76: Coi cậu ấy dễ bắt nạt lắm sao?
Diệp Thuật Sơ sững người.
Có thể chữa khỏi chân cho Lục Vực sao?
Không phải nói nghiên cứu ở Minh Tinh thất bại rồi à?
Hoắc Phong dùng chuyện này để lừa em trai cô à?
Diệp Thuật Sơ liếc Hoắc Phong một cái sắc lạnh, rồi cô đặt hai tay lên vai Diệp Thuật Thần, giọng tâm tình: "Không phải em vì anh rể nên mới miễn cưỡng gặp anh ta chứ?"
Tuy cô thích đẩy thuyền, nhưng chưa đến mức thấy hai người đàn ông là tưởng người ta là một cặp.
Em trai cô nhìn có vẻ hơi thụ, nhưng cũng đâu nhất định là thích con trai.
Biết đâu Hoắc Phong thấy em trai cô đáng yêu, lại vì lần trước nhìn thấy Lục Vực trên xe lăn, nên lừa em cô rằng có thể chữa khỏi chân cho Lục Vực.
Lúc cô bước vào, chỉ lo đánh người, cũng không để ý tên khốn đó có đang cưỡng hôn em trai cô không.
Diệp Thuật Sơ nhíu mày, tập trung suy nghĩ.
Thấy Diệp Thuật Sơ nghiêm túc như vậy, Diệp Thuật Thần cũng khôn khéo nuốt lời giải thích định nói vào bụng.
Thật ra giải thích hay không cũng không quan trọng, dù sao mục đích hôm nay của cậu là đường đường chính chính lấy đan dược ra.
"Hai người mệt chưa, hay qua đây ngồi nói chuyện?" Hoắc Phong nhìn hai người đang giằng co, dịu giọng nói.
"Không cần." Diệp Thuật Sơ lơ đễnh đáp một tiếng, cô cúi đầu nhìn Diệp Thuật Thần, dò hỏi: "Hoắc Phong đó e là em không khống chế nổi, hay là đổi người khác đi?"
Diệp Thuật Thần: "..."
"Này, cô có ý gì?" Hoắc Phong không vui, nói chuyện thì thầm mà còn to thế, tưởng tai anh điếc à? Hay là chẳng thèm để tâm đến cảm nhận của anh?
Anh bước tới, kéo Diệp Thuật Thần về phía mình: "Chúng tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi, dù cô là chị cậu ấy, cũng không thể thay cậu ấy quyết định."
"Tôi khi nào ở bên anh?"
Hoắc Phong không thể tin nổi quay đầu lại, "Chúng ta mấy kiếp..."
Bốp! Diệp Thuật Thần tát một cái lên miệng Hoắc Phong: "Im miệng."
Hoắc Phong ấm ức ôm miệng bị đánh.
Cảnh này làm Diệp Thuật Sơ ngây người.
Rốt cuộc ai trên ai dưới vậy? Suýt chút nữa cô tưởng mình đang đọc tiểu thuyết của P đại.
"Chị, chuyện của bọn em bọn em sẽ tự lo, giống như chị thích anh rể vậy, em có quản đâu."
Nói xong, Diệp Thuật Thần hất tay Hoắc Phong ra, chạy đến lay lay vạt áo Diệp Thuật Sơ, bắt đầu làm nũng: "Chị ơi~ Chúng ta nói chuyện của anh rể trước đi, chị không muốn chân anh ấy mau khỏi à? Chuyện của em em tự biết, em cũng không còn nhỏ nữa."
Nói xong, cậu chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt vô cùng ngây thơ.
Diệp Thuật Sơ xoa đầu cậu: "Cũng không còn nhỏ thật, hồi bé em đâu có chạy lung tung như vậy."
Diệp Thuật Thần bĩu môi, bé bỏng gì chứ, giờ cậu đã mấy trăm tuổi rồi.
"Cậu lấy thuốc ở đâu ra?" Diệp Thuật Sơ nhíu mày, quay sang nhìn Hoắc Phong.
"???"
Hoắc Phong khó hiểu nhìn Diệp Thuật Thần: "Thuốc?"
Thuốc gì? Không phải chứ? Nói năng gì mà không ăn khớp gì cả.
Diệp Thuật Sơ bước dài tới, một tay túm cổ áo Hoắc Phong, hung dữ nói: "Anh đúng là lừa em trai tôi!"
Nói xong, Diệp Thuật Sơ không nghe giải thích, trực tiếp quật ngã anh, đá cho một cú thật mạnh.
Đá xong vẫn chưa hả giận, còn muốn đánh thêm một trận.
Hoắc Phong: "..."
Tưởng anh không đánh lại cô chắc? Hoắc Phong trừng mắt nhìn cô, tức mà không dám nói!
Diệp Thuật Thần vội vàng chạy tới kéo Diệp Thuật Sơ lại: "Chị, chị nghe anh ấy nói hết đã."
"Được..."
Thấy Diệp Thuật Thần vẻ mặt đau lòng, Diệp Thuật Sơ xoa xoa mũi.
Bọn họ không phải mới gặp hai ba lần sao? Sao tình cảm lại tăng nhanh thế? Còn nhanh hơn cả cô và Lục Vực.
Cô còn tưởng cô với Lục Vực đã nhanh lắm rồi, không ngờ hai người này còn phát triển nhanh hơn.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã thu phục được trái tim em trai cô?
Diệp Thuật Sơ liếc Hoắc Phong một cái, tên đàn ông này chắc cũng giống Lục Vực, có độc, hôn một cái là dụ dỗ được em trai cô.
Nghĩ đến Lục Vực, Diệp Thuật Sơ lại thấy sốt ruột, không biết anh đã tỉnh chưa? Có đói không? Có nhớ cô không? Bây giờ có phải lại đang ngẩn người trên giường không? Tỉnh dậy không thấy cô có phải lại nhạy cảm không?
Diệp Thuật Sơ bắt đầu thả hồn đi đâu mất.
Diệp Thuật Thần khó hiểu nhìn Diệp Thuật Sơ đột nhiên bình tĩnh lại, chớp chớp mắt.
Thấy cảm xúc của Diệp Thuật Sơ đã thực sự ổn định, Diệp Thuật Thần mới vội vàng chạy tới định đỡ Hoắc Phong dậy.
Nói cũng lạ, Hoắc Phong ngã xuống đất, chân không bị thương gì mấy vậy mà không chịu tự đứng dậy.
Anh chống tay phải xuống đất, tay trái ôm bụng đau, cứ thế đáng thương nhìn Diệp Thuật Thần.
Diệp Thuật Thần hình như rất chiều trò này của anh.
"Không sao chứ?" Cậu chạy tới, nửa ôm nửa đỡ anh dậy, rồi nhân cơ hội đặt một viên đan dược đựng trong hộp vào lòng bàn tay anh.
"Đây là đan dược, có thể thanh trừ độc tố của dị thú cấp S, anh nói với chị tôi, uống vào là chữa khỏi chân cho Lục Vực, giúp tôi đưa cho chị tôi."
Diệp Thuật Thần liếc nhìn Diệp Thuật Sơ vẫn còn đang thất thần, nhỏ giọng nói.
Hoắc Phong kinh ngạc.
Lục Vực? Bọn họ còn quen người trong quân đội à?
Không đúng...
Nhớ lại người đàn ông ngồi xe lăn nhìn thấy ở bãi năng lượng hôm đó, Hoắc Phong chợt hiểu ra.
Thì ra anh ta chính là vị thượng tướng mất tích được lan truyền trên mạng tinh cầu?
Hoắc Phong không động thanh sắc bóp nhẹ tay Diệp Thuật Thần, thu đan dược vào nút không gian.
Diệp Thuật Thần trừng mắt nhìn anh, đưa đan dược xong liền buông anh ra, quay về bên cạnh Diệp Thuật Sơ.
"Chị, chị mau hỏi anh ấy đi!"
Rất tốt, đã "câu thông" xong xuôi.
Mặt Diệp Thuật Thần đỏ bừng, mắt sáng lấp lánh nhìn cô.
Diệp Thuật Sơ bàng hoàng hoàn hồn, giơ tay véo má cậu: "Được."
Đánh nhanh thắng nhanh, về nhà ôm cục cưng.
Cô quay đầu, mặt không cảm xúc ngồi xuống đối diện Hoắc Phong: "Nói đi."
Hoắc Phong hừ một tiếng với Diệp Thuật Sơ, anh đi đến ghế sofa, dáng vẻ y hệt đại ca xã hội đen.
Anh chống hai tay lên thành ghế, mắt hơi nâng lên: "Tôi đúng là có thuốc có thể chữa khỏi cho Lục Vực, gần đây Minh Tinh nghiên cứu ra, nhưng vì xác suất quá nhỏ, hiện tại chỉ có một viên là thành công."
Anh nhớ hôm đó Diệp Thuật Sơ hình như vì người đàn ông ngồi xe lăn mà đánh người, mà ánh mắt cô nhìn anh ta dính như kéo tơ, đầy tình ý.
Nếu người đàn ông đó là Lục Vực, vậy chắc chắn vị trí của anh ta trong lòng Diệp Thuật Sơ không thấp hơn vị trí của cậu nhóc trong lòng anh.
Dám đánh anh? Anh nhớ dai lắm đấy!
Hoắc Phong vẻ mặt đáng đánh nói: "Đưa cho cô cũng được, chỉ cần... cô đánh tôi làm gì!"
Nắm đấm của Diệp Thuật Thần liên tiếp giáng xuống người Hoắc Phong.
Vì xương cậu rất nhô, rất rõ, nên đánh người đặc biệt đau.
Hoắc Phong nhảy dựng lên: "Cậu còn đánh! Tôi lại làm sai gì nữa?"
Diệp Thuật Thần hừ một tiếng, lại cho thêm một đấm.
Diệp Thuật Sơ chống cằm, thích thú nhìn em trai đánh người.
Thấy Hoắc Phong chỉ biết né tránh mà không hề đánh trả, Diệp Thuật Sơ hài lòng mỉm cười.
Cô bỏ chân đang bắt chéo xuống, kéo em trai lại, nở nụ cười: "Nói chuyện chính đi, làm thế nào mới đưa thuốc cho chúng tôi?"
Hoắc Phong nghiến răng, chắc không ai rõ xương Diệp Thuật Thần cứng đến mức nào hơn anh.
Anh hơi nhích mông, đổi sang tư thế đỡ khó chịu hơn.
"Ừm, cái đó..." Hoắc Phong theo bản năng nhìn về phía Diệp Thuật Thần.
Diệp Thuật Sơ cũng khó hiểu nhìn qua.
"Khụ khụ, là thế này, nể tình cô là chị của Thuật Thần, tôi cũng không đòi gì ở cô cả."
Hoắc Phong lại lén nhìn Diệp Thuật Thần một cái.
Rất tốt, vẻ mặt không có gì bất thường, những gì anh nói không vấn đề.
"Bất quá, cô phải giữ bí mật, thứ này chưa chắc nghiên cứu ra được viên thứ hai, nếu lại xảy ra chuyện, tôi sợ có người tìm tôi, tôi không lấy ra được." Hoắc Phong thản nhiên nói.
Diệp Thuật Sơ nhìn khuôn mặt phóng khoáng trước mặt, nhíu mày, cô sợ nhất là nợ ân tình.
"Không cần ngại, tôi là người của em trai cô mà. Huống chi tôi cũng không thiếu gì, hơn nữa, có chuyện gì, các người cũng có thể tới tìm tôi."
Hoắc Phong như nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Thuật Sơ, liền lên tiếng xua tan lo lắng của cô.
Nói xong, anh đưa hộp đựng đan dược qua: "Uống trực tiếp là được."
