Chương 78: Tình yêu khiến người ta làm nũng
Sau khi xác nhận thuốc không có vấn đề, Diệp Thuật Sơ liền dẫn Diệp Thuật Thần trở về.
Trước khi đi, Diệp Thuật Thần lại nhét cho Hoắc Phong một chiếc hộp nhỏ, ý bảo đối phương có thể nghiên cứu thử đan dược bên trong.
Thiết bị tinh tế phát triển như vậy, chắc chắn có thể nghiên cứu ra được thứ gì đó, cậu nghĩ.
...
Lúc đi, vì sốt ruột, Diệp Thuật Sơ gần như không ngừng nghỉ, không gian thuấn di từng chặng hai mươi mét hai mươi mét.
Lúc về thì ngồi xe bay, nên khi về đến nhà, trời đã gần tối.
Trong phòng khách, Tô Yến và mọi người đang ăn cơm.
Thấy Diệp Thuật Sơ và Diệp Thuật Thần trở về, Diệp Thiên Thành đẩy nhẹ gọng kính, giọng không được vui: “Sao giờ này mới về?”
Cũng chẳng báo một tiếng, hại ông lo lắng cả buổi.
Trên đường đi, Diệp Thuật Sơ có nhắn tin cho Lục Vực, còn Diệp Thiên Thành tìm mãi, cuối cùng mới biết được hai anh em họ đã đi đâu từ miệng Lục Vực.
“Tắc đường.” Diệp Thuật Sơ liếc nhìn quanh một lượt, ngạc nhiên hỏi: “Lục Vực đâu?”
Diệp Thiên Thành suýt thì tức nghẹn, tắc đường? Cô cũng nghĩ ra được! Ông sống đến từng này tuổi rồi mà chưa từng gặp cảnh tắc đường bao giờ!
Vừa về đã Lục Vực, Lục Vực, Lục Vực, sao không hỏi ông một câu?
Lục Yên thấy tình hình không ổn, vội nói: “Đại tỷ, Lục đại ca ở trong phòng, anh ấy nói chưa đói nên không ra.”
Tô Yến dừng đũa, gật đầu.
Diệp Thuật Sơ buông tay Diệp Thuật Thần, nhẹ nhàng đẩy cậu về phía trước: “Cậu ăn cơm trước đi, tôi qua xem anh ấy thế nào.”
Diệp Thuật Thần quay lại, gật đầu: “Vâng.”
Trong phòng.
Lục Vực ngồi trên xe lăn, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tán cây tối om.
Mấy ngày nay anh cố gắng tăng thời gian ngủ, nhưng cứ đến giờ, vừa chạm giường là anh lại ngủ mê mệt không kiểm soát được.
Khi tỉnh dậy, căn phòng trống trơn, Diệp Thuật Sơ đã không còn ở đó, chỉ để lại cho anh hai câu lạnh lẽo trong thiết bị đầu cuối.
Đơn giản, thẳng thừng, không chút cảm xúc.
Nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, Lục Vực mím nhẹ môi.
Trên nền trời đen kịt bên ngoài, cả người anh toát ra vẻ u uất.
Anh vốn là người hành động quyết đoán, dứt khoát, từ bao giờ lại trở nên ủy mị thế này?
Trước mặt Diệp Thuật Sơ, anh dường như khó có thể trở lại dáng vẻ trước kia — không bao giờ biết mệt, không bao giờ hoảng loạn, ngày nào cũng giữ vẻ mặt bình thản như mọi khi.
Lục Vực hít một hơi thật sâu, chậm rãi đóng cửa sổ lại. Sao cô ấy vẫn chưa về?
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một vòng tay mềm mại, ấm áp ôm lấy anh, giọng nói của Diệp Thuật Sơ vang lên bên tai.
“Sao không bật đèn?”
Lục Vực khẽ run, anh giấu đi sự yếu đuối của mình, khi ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ mặt đã khôi phục lại sự xa cách, lạnh nhạt như trước.
“Quên bật.” Anh khẽ nói.
Diệp Thuật Sơ bất lực cười, khởi động hệ thống chiếu sáng.
Đèn chùm trong phòng và đèn tường cạnh đầu giường bỗng sáng lên, chiếu căn phòng sáng rõ như ban ngày.
Lông mi Lục Vực khẽ run, anh cúi đầu, nhắm mắt lại một lúc để thích nghi.
“Anh đang đợi tôi à?” Diệp Thuật Sơ liếc nhìn cánh cổng ngoài cửa sổ, nhướng mày: “Hôm nay tôi đi cửa sau.”
Lục Vực im lặng một lúc.
“Ừ.”
Anh thản nhiên xoay xe lăn, đối diện với cô: “Từ mai tôi có thể phải ở thành phố cơ giáp một thời gian.”
Diệp Thuật Sơ không để ý đến vẻ mặt tinh tế của Lục Vực, dù sao thì ngoài lúc cô trêu chọc anh ra, anh luôn như vậy, lạnh lùng.
Nhớ lại trước đó anh nói quân bộ cần một lô cơ giáp, Diệp Thuật Sơ gật đầu: “Được.”
Diệp Thuật Sơ dừng một chút, “Vậy có cần chuẩn bị gì không?”
“Không cần.”
Sao cô chẳng quan tâm đến anh chút nào vậy?
Giọng Lục Vực nặng hơn một chút, mặt vẫn vô cảm.
Lần này Diệp Thuật Sơ nghe ra.
“Anh không khỏe ở đâu à? Sao hôm nay lạ thế?” Diệp Thuật Sơ hơi khó hiểu hỏi.
Lục Vực không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cô, nhìn đến mức cô suýt nghĩ mình đã làm gì có lỗi với anh.
“Có… có chuyện gì vậy?” Diệp Thuật Sơ nghĩ ngợi, tưởng anh để ý chuyện mình ra ngoài, bèn ấp úng giải thích: “Em trai tôi đi chơi, tôi hơi lo, nên ra xem thế nào.”
Chứ không thể nói là vì anh nằm cạnh cô thơm phức, cô sợ mình không nhịn được chứ?
Cô thấy xấu hổ lắm!
Chuyện này còn mất mặt hơn cả việc bạn cùng phòng đại học đi ngang qua ký túc xá nam ngắm trộm chân dài của người ta mà bị phát hiện!
Nhưng con gái nhà lành, không hút thuốc, không uống rượu, chỉ hơi háo sắc một chút thì cũng có sao đâu…
Diệp Thuật Sơ không nhịn được tự bào chữa cho mình.
Đôi mắt xanh lam của Lục Vực chăm chú nhìn Diệp Thuật Sơ, có chút muốn nói lại thôi.
Diệp Thuật Sơ chẳng hiểu nổi ánh mắt đó, với cô, đôi mắt ấy ngoài đẹp ra thì chỉ biết câu hồn, cô làm sao hiểu được anh muốn nói gì?
Diệp Thuật Sơ gãi đầu, không biết hỏi gì nữa: “Anh đói không?”
Lục Vực quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Không đói.”
Thôi được, đây đúng là ông hoàng con mà!
Đánh thì không đành, mắng thì không xong.
Diệp Thuật Sơ bực bội quay người: “Vậy tôi đi thu dọn hành lý, lát nữa cùng anh đi ăn.”
Thu dọn hành lý? Lục Vực há miệng, nhưng Diệp Thuật Sơ đã quay lưng, không nhìn anh nữa.
Lục Vực cứng đờ người, cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một tia tủi thân, hàng lông mi dài khẽ run rẩy.
Diệp Thuật Sơ không thấy hành động của anh, cô bấm nút trên tủ quần áo, một dãy quần áo mà Diệp Thiên Thành chuẩn bị cho họ được treo theo thứ tự màu sắc đậm nhạt.
Diệp Thuật Sơ tiện tay lấy hơn mười bộ đồ kiểu đơn giản mà Lục Vực thường mặc, ném vào không gian.
Thắt lưng, giày, quần, áo sơ mi, áo ngắn tay...
Nhưng khi nhìn thấy mấy chiếc quần lót bên trong, Diệp Thuật Sơ chần chừ một lúc.
Lục Vực thường mặc màu gì nhỉ?
Hình như cô chưa từng thấy...
Đúng là hấp tấp, cô chỉ lo ăn đậu hũ ở trên thôi.
Diệp Thuật Sơ dùng ngón tay nhẹ nhàng nhấc vài chiếc quần lót, quay đầu lại, định hỏi anh mặc size gì, màu gì, kiểu gì.
Kết quả, vừa quay đầu lại, đã thấy Lục Vực cụp mắt, tội nghiệp nhìn đôi chân mình.
Trông như một chú cún con bị bỏ rơi, ngoan ngoãn mà... thảm thương.
Diệp Thuật Sơ cầm mấy chiếc quần lót sặc sỡ bước tới, dùng tay nâng cằm anh lên.
“Anh làm sao vậy?”
Nhìn thấy khóe mắt Lục Vực đỏ hoe, Diệp Thuật Sơ vỗ một cái, đám quần lót rơi xuống bàn bên cạnh anh: “Có phải Diệp Thiên Thành bắt nạt anh không? Có phải ông ta thừa lúc tôi không có nhà, lén qua đây nói gì với anh không? Tôi cứ thắc mắc sao tự nhiên anh lại đòi đến thành phố cơ giáp!”
“Không, không phải...” Lục Vực theo bản năng liếc nhìn đống đồ bị ném trên bàn.
Đỏ, xanh, trắng, đen, toàn là loại mỏng tang, có viền ren.
Dù chưa từng mặc, tai anh vẫn đỏ lên một cách rõ ràng.
Diệp Thuật Sơ nghi ngờ nói: “Không phải Diệp Thiên Thành, chẳng lẽ là tôi à?”
Hình như cũng có khả năng... Mãi mới nhận ra, Diệp Thuật Sơ bỗng hiểu ra.
Thì ra câu nói đó là thật.
Tình yêu khiến người ta làm nũng...
Diệp Thuật Sơ xoa xoa mũi, vừa định mở miệng, thì thấy Lục Vực đang nhìn chằm chằm vào đống đồ cô mang tới, vẻ mặt ngại ngùng.
Diệp Thuật Sơ nổi hứng xấu xa, nhấc một chiếc lên: “Ngoan, mặc thử cho tôi xem nào?”
