Chương 32: Dương Tử Hàm Cầu Cứu
Trong group chủ nhà, sau khi thấy tấm ảnh Lăng Phong gửi, ai nấy đều đỏ mắt!
Mấy chục thùng mì tôm, đủ loại thịt hộp, nước ngọt, còn có cả hoa quả, thịt tươi, đồ ăn vặt...
Các loại lương thực rất đầy đủ, đủ cho một gia đình ba người ăn suốt ba năm.
Gửi ảnh xong, Lăng Phong còn cố ý viết thêm dòng chữ:
“Nếu số lương thực này chia cho các người, các người định chia thế nào?”
Lời này vừa nói ra, cả group bắt đầu bàn tán sôi nổi.
1- Lưu Phong: Tôi thấy nên chia đều theo số lượng 80 căn biệt thự, như vậy mới công bằng.
50- Ngô Thiên Lạc: Cậu nghĩ hay nhỉ. Nhà cậu có một mình, người ta nhà năm miệng ăn thì làm sao đủ.
35- Lưu Lệ Lệ: Tôi thấy nên ưu tiên chia cho con gái nhiều hơn, còn lại chia theo đầu người, dù sao cũng phải ưu tiên phụ nữ chứ!
59- Lý Lâm: Lũ đàn bà đòi quyền phụ nữ thì cút đi, mẹ nó lúc có lợi thì nhào vô đòi ưu tiên!
35- Lưu Lệ Lệ: Thằng đàn ông hạ đẳng khi nói chuyện thì nên chùi miệng cho sạch, đừng có phun bậy bạ!
...
Lăng Phong nhìn cả group cãi nhau kịch liệt, có người còn cãi nhau ỏm tỏi, làm cậu cười đau cả bụng.
Mới có mấy ngày ngắn ngủi, đám tinh anh này bắt đầu lột bỏ lớp ngụy trang, vì chút đồ ăn mà tranh giành nhau.
Lăng Phong đang xem náo nhiệt trong group thì Dương Tử Hàm nhắn tin cho cậu.
“Có đó không?”
Lăng Phong hơi ngạc nhiên, cậu với cô ta đã lâu không liên lạc.
Từ khi cậu từ chối rõ ràng cô ta, cô ta cũng không tìm cậu nữa, sao bây giờ lại đột nhiên liên lạc.
Thật ra Dương Tử Hàm cũng không muốn tìm cậu, dù sao cô cũng là thần tượng của công chúng, muốn theo đuổi cô đều phải xếp hàng.
Xưa nay đều là đàn ông chủ động tìm cô, cô có trả lời hay không còn phải xem tâm trạng!
Bảo cô đi tìm một người đã từng từ chối mình, trước đây thì tuyệt đối không thể.
Nhưng giờ cô đang đói bụng, thể diện cũng không quan trọng bằng cái bụng no!
Mấy ngày đầu tận thế, Lâm Tố còn mang cho cô kha khá đồ ăn, nhưng hôm qua cô đến xin thì không xin được nữa.
Đến giờ cả nhà cô đã đói cả ngày rồi.
Nghĩ đến đây, cô lại hận Lâm Tố, nhà cô bốn miệng ăn chỉ ăn nhờ một chút đồ của cô ấy, vậy mà cô ấy đã cắt đứt quan hệ, đúng là mù mắt mới kết bạn với loại người này.
Thấy Lăng Phong không trả lời ngay, Dương Tử Hàm lại gửi thêm một icon.
“Có chuyện gì không?”
Lăng Phong trả lời thẳng ba chữ, cậu không muốn dây dưa nhiều với người phụ nữ này, nên trả lời với giọng lạnh nhạt.
“Anh trai, có thể cho em chút đồ ăn được không ạ? (icon đáng thương)”
“Không được”
Dương Tử Hàm nhìn dòng chữ Lăng Phong gửi đến, tức đến nghẹn cả mũi.
Mình một người đẹp, hạ mình đi xin anh ta một chút đồ ăn mà anh ta cũng không cho, nhà anh ta có nhiều đồ như vậy, cho mình một chút thì đã sao?
Sao mà keo kiệt thế không biết! Đúng là hạ đẳng!
Cô nhịn cơn muốn chửi người, kiên nhẫn tiếp tục nhắn tin với Lăng Phong.
“Anh trai, chúng ta không phải là bạn tốt sao? Em chỉ cần một chút thôi mà!”
Nhưng cô đợi mãi cũng không thấy Lăng Phong trả lời, cô biết mình đã bị phớt lờ.
Chiêu này trước đây cô cũng hay dùng, giờ đến lượt cô nhận lại.
Đang định nhắn lại chửi thì Lăng Phong đột nhiên trả lời.
“Không thân”
Dương Tử Hàm tức đến muốn đập điện thoại, nhưng nghĩ lại thì thôi, giờ không ra ngoài được chỉ có thể ở nhà, không có điện thoại còn phiền hơn.
Nhưng giờ trong nhà không còn gì để ăn, cô phải nghĩ cách kiếm đồ ăn.
Nhìn mình trong gương với mái tóc bù xù, cô cũng thấy chán ghét chính mình. Từ khi trời trở lạnh, đường ống nước trong nhà đều bị đóng băng.
Cô đã mấy ngày không tắm rửa, tóc cũng bết dính.
Cô mở danh bạ trong group chat tên “ao cá”, tìm kiếm một người thích hợp, lật một hồi thì tìm được một người!
Triệu Quân!
Một tay ăn chơi, cũng sống trong khu này, trước đây luôn theo đuổi cô nhưng cô không thèm để ý.
Mỗi lần cô phát sóng trực tiếp, anh ta thường tặng quà!
Nghĩ đến đây, cô lập tức nhắn tin cho Triệu Quân.
“Anh trai, đang làm gì thế? (dễ thương)”
Triệu Quân vốn đang nằm trên giường ăn bánh mì, thấy tin nhắn của thần tượng gửi đến, lập tức bật dậy.
Anh ta đã thầm nhớ Dương Tử Hàm lâu lắm rồi, từ khi thấy nhan sắc của cô, trong mắt anh ta không còn chỗ cho cô gái nào khác.
Đặc biệt là mỗi lần anh ta tặng xe tăng, tên lửa cho cô, Dương Tử Hàm lại cười ngọt ngào với anh ta.
Tiếng “anh trai” đó làm anh ta ngủ cũng thấy ngọt!
Anh ta chụp một tấm ảnh bánh mì mình đang ăn dở gửi qua.
“Anh đang nằm trên giường ăn bánh mì đây!”
“Em thật sự ghen tị với anh, vẫn còn bánh mì để ăn, còn em thì mỗi ngày chỉ có một cây xúc xích”
Dương Tử Hàm nhịn cảm giác khó chịu, gửi một tin nhắn thoại cho Triệu Quân.
Triệu Quân vừa lùn vừa béo lại đen, trước đây loại người này cô liếc cũng không thèm.
Giờ vì miếng ăn, cô đành phải nhắn tin với anh ta.
Triệu Quân nghe giọng thần tượng gửi đến, âm thanh đó làm cả người anh ta như mềm nhũn.
Chỉ cần giọng này thôi là anh ta đã có thể...!
Anh ta vội vàng gửi lại một tin nhắn thoại:
“Hàm Hàm, em đáng thương quá, sao anh có thể để em bị đói được. Em đợi anh một chút, anh mang đồ ăn đến cho em ngay!”
Nói xong, anh ta vội tìm một cái ba lô, chất đầy đồ ăn, hớt hải chạy đến nhà Dương Tử Hàm.
May mà nhà anh ta mở công ty thực phẩm, trong nhà trữ không ít hàng của công ty!
Nghĩ đến cảnh thần tượng làm nũng với mình, anh ta lại không khỏi bước nhanh hơn.
Đến biệt thự nhà Dương Tử Hàm, Triệu Quân hồi hộp bấm chuông cửa.
Một lát sau, Dương Tử Hàm mở cửa!
“Anh trai, anh đến rồi!”
Dương Tử Hàm mặt đầy ý cười, hai tay nắm lấy cánh tay Triệu Quân, nhảy cẫng lên vui sướng!
Thấy thần tượng mỉm cười chào mình, Triệu Quân đỏ mặt cười ngốc.
Anh ta đưa ba lô cho Dương Tử Hàm:
“Đây! Không đủ thì nói với anh”
Dương Tử Hàm nhận lấy chiếc ba lô nặng trĩu, ý cười trong mắt càng đậm.
“Cảm ơn anh trai, anh tốt quá!”
Triệu Quân mang vẻ mặt mãn nguyện về nhà, cả người như say rượu, lâng lâng.
Trong lòng không ngừng tưởng tượng về tình yêu với thần tượng trong tương lai:
“Hôm nay cuối cùng cũng được tiếp xúc gần với thần tượng! Sau này sớm muộn gì cũng cưa đổ được cô ấy, hê hê...”
Còn Lăng Phong sau khi từ chối Dương Tử Hàm thì trực tiếp chặn cô ta, khỏi để lần sau lại đến làm phiền.
“Lúc bảo cô tích trữ lương thực thì cô làm gì, giờ thì biết đến xin!”
Loại ngu ngốc này cậu tuyệt đối không quan tâm, loại người này trong ngày tận thế thường chết nhanh nhất.
Loại người này tốt nhất nên tránh xa, kẻo bị liên lụy.
Cũng chỉ có Lâm Tố loại phụ nữ này, vừa xinh đẹp lại thông minh quả đoán, mới có thể sống sót trong ngày tận thế.
Nghĩ đến khí chất thanh lịch lạnh lùng của Lâm Tố, thân hình đầy đặn cao ráo, khuôn mặt tinh tế hoàn mỹ, Lăng Phong trong lòng chợt dâng lên vài ý nghĩ, dù sao thì ăn no...!
