Chương 25: Thẻ người tốt
Sau khi an bài xong cho Trương Diễm Thu, Lâm Ngọc Trúc liền về phòng mình. Những người khác đã ăn tối xong, chỉ còn mình cô chưa ăn. Nghĩ đến nồi gà hầm chắc cũng đã nhừ, bước chân cô thoáng nhanh hơn.
Vừa bước vào phòng, đang định đóng cửa lại để ăn tối, thì thấy Vương Tiểu Mai cũng lẽo đẽo đi theo.
Lâm Ngọc Trúc khó hiểu nhìn cô nàng, định làm gì thế này?
Vương Tiểu Mai ấm ức nhìn Lâm Ngọc Trúc: “Tôi muốn tìm người nói chuyện.”
Lâm Ngọc Trúc ngẩn ra hai giây, có chút không hiểu Vương Tiểu Mai nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa hai người... Có lẽ chưa thân đến mức tâm sự chứ nhỉ?
Lúc này, Vương Tiểu Mai chẳng còn chút dáng vẻ ngang ngược thường ngày, chắc là bị dọa sợ rồi.
Rõ ràng mới hai mươi tuổi nhưng chẳng còn chút khí chất ngây thơ, hoạt bát nào, thứ còn lại chỉ là sự cay nghiệt, chanh chua do cuộc sống mài mòn, đối với chuyện gì cũng một bộ dạng toan tính chi li, vạch lá tìm sâu. Nhưng những điều này có gì là sai sao?
Cuối cùng, Lâm Ngọc Trúc cũng mềm lòng, chủ yếu là cô sợ nếu để Vương Tiểu Mai bị kích thích thêm lần nữa, lỡ có nhảy sông thì chưa chắc đã được cứu.
“Vào đi.” Nói rồi, cô mở toang cửa, mò mẫm tìm bao diêm, châm một ngọn nến, trong phòng mới có chút ánh sáng.
Vương Tiểu Mai rụt rè đi theo sau Lâm Ngọc Trúc, cuối cùng ngồi phịch xuống giường đất, nước mắt lưng tròng nói: “Tôi không ngờ cô ấy lại nghĩ quẩn mà nhảy sông tự tử.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, chuyện này ai mà ngờ được.
Cứ như thật sự chỉ muốn tìm người nói chuyện, Vương Tiểu Mai cũng không mong Lâm Ngọc Trúc sẽ an ủi, không châm chọc mình là tốt lắm rồi.
“Các cô đến đây nửa tháng nay, cô nhìn xem, cô ta không khóc thì cũng ngồi đó vẻ mặt ủ dột ngẩn người, đã làm được việc gì ra hồn chưa?
Trong cái sân này, ai mà trong lòng không khổ? Ai chẳng phải cắn răng mà vượt qua?
Lúc tôi mới đến cũng vậy thôi, chẳng phải cũng rắn rỏi mà làm cho hai bàn tay chai sạn, da tay trầy xước thì vẫn phải làm việc như thường, đâu dám làm nũng nịu.
Năm đầu tiên tôi đến, không biết dùng liềm, lỡ tay cắt vào chân, vẫn phải tập tễnh mà đi làm, việc nấu ăn ở trạm thanh niên trí thức cũng không dám chậm trễ. Cô dám mượn cớ bị thương mà không làm việc, thì họ dám ném hành lý của cô ra ngoài.”
Lâm Ngọc Trúc há hốc mồm nhìn Vương Tiểu Mai, chẳng lẽ trạm thanh niên trí thức này trước đây lại khắc nghiệt đến vậy sao?
Vương Tiểu Mai thấy vẻ mặt cô thì bực bội nói: “Tôi còn đưa rau trong vườn cho các cô ăn đấy. Lúc chúng tôi mới đến, có khi còn chẳng được một cọng hành. Sau này lương thực không đủ ăn, các cô ấy sợ chúng tôi vay mượn, ngày nào cũng nói bóng nói gió đủ kiểu, sợ rằng chỉ cần tỏ ra tử tế một chút là chúng tôi bám lấy không buông. Nếu không phải tôi giỏi giang, chắc đã bị họ chê bai thành cái dạng gì rồi.
Nếu là Trương Diễm Thu, nhảy sông còn chẳng qua nổi.”
Lâm Ngọc Trúc im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói: “Nhưng bây giờ cô cũng có cho chúng tôi đụng vào vườn rau đâu!”
Vương Tiểu Mai: ... Trọng điểm không phải là cái này được không?
“Cô ấy bệnh, tôi cũng chẳng nói gì, mấy ngày đó còn là tôi nấu cháo, rót nước cho cô ấy đấy! Triệu Hương Lan đã làm được gì? Nói cho cùng, đó chỉ là kẻ thích ba hoa, hừ, các cô còn coi cô ta là người tốt.”
Lâm Ngọc Trúc: ... Không hề nhé!
“Cô đừng nhìn Triệu Hương Lan đến đây đã được hai ba năm rồi, làm việc cũng chẳng ra sao, cũng chỉ hơn cô một chút, một ngày được bảy tám công là cùng. Trương Diễm Thu hết lương, Triệu Hương Lan quay sang tôi kể khổ, thấy cô ta đáng thương, tôi còn phải lấy lương của mình cho cô ta ăn nhờ.”
Lâm Ngọc Trúc bất lực nhìn Vương Tiểu Mai, hóa ra cô ngày ngày tính toán đủ đường mà chẳng được tích sự gì!
Chả trách hôm nay Vương Tiểu Mai lại nổi cáu lớn đến vậy. Đứng ở góc độ của Vương Tiểu Mai, Trương Diễm Thu có phần không biết điều. Một người chi li như cô ấy mà nhịn được đến hôm nay cũng là giỏi lắm rồi.
“Không nhớ ơn thì thôi, còn chê tôi nấu ăn. Tôi vì cô ấy mà mấy ngày không bỏ ớt, thấy cô ấy khỏi bệnh rồi, mới bỏ một quả ớt vào, vậy mà cô ấy lại tỏ ra khó chịu, như thể tôi nợ cô ấy vậy. Cô nói xem, làm sao mà nhịn được?
Cô ấy đi nói chuyện lương thực với Triệu Hương Lan thì có ích gì? Cô ấy ăn lương của tôi, chẳng lẽ không nên nói với tôi sao?
Giờ thì hay rồi, làm cho tôi thành ra kẻ chẳng ra gì.” Nói đến đây, Vương Tiểu Mai trực tiếp tức quá mà khóc, nước mắt chảy ròng ròng.
Lâm Ngọc Trúc chống cằm dựa vào bàn, cũng đã hiểu thêm về Vương Tiểu Mai. Nhìn thì có vẻ chanh chua, nhưng thực ra lòng dạ không đến nỗi nào. Nói là có chút toan tính, thì cũng chỉ là khôn khéo trong chuyện ăn mặc của bản thân, thích tham chút lợi nhỏ nhưng cũng chẳng có vấn đề gì to tát.
Lúc xây nhà, tuy có nói vài câu chua ngoa, nhưng đến lúc cần giúp thì cũng ra sức giúp, chẳng có ý đồ xấu xa gì. Không giống Trương Diễm Thu, từng tìm cô, ngấm ngầm muốn ở cùng, mà bảo cô ấy bỏ tiền ra cùng xây thì lại than nghèo kể khổ, chẳng ra thể thống gì.
Nói như vậy, Vương Tiểu Mai cũng, ừm, không đến nỗi tệ lắm.
“Hôm bọn tôi đến, nghe bên ủy ban xã nói... trước khi thu hoạch vụ thu sẽ còn một đợt thanh niên trí thức nữa đến.” Lâm Ngọc Trúc chậm rãi nói.
Vương Tiểu Mai giật mình, quên cả khóc, sốt ruột hỏi: “Còn một đợt nữa à?” Một đứa đã đủ khổ rồi, còn đến một đợt nữa, còn cho người ta sống nữa không? “Trước thu hoạch vụ thu mà đến thì muộn quá, dù có bận rộn vụ thu thì cũng không kiếm đủ lương thực cho một năm. Dân làng có thể vay lương thực ở đội, nhưng bọn thanh niên trí thức chúng ta đều phải bỏ tiền ra để 'vay lương'. Nếu thêm mấy đứa không có tiền, chẳng phải lại để mấy thanh niên trí thức cũ như chúng ta phải tiếp tế sao.”
Lâm Ngọc Trúc nhún vai, ủy ban xã muốn đưa thanh niên trí thức đến, ngay cả trưởng thôn cũng chịu.
Ăn chung một nồi thì không thể đứng nhìn người khác chịu đói được. Thời đại này đề cao tinh thần đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, con người phải có tinh thần hiến dâng. Thanh niên trí thức mới đến nếu thật sự không có tiền lại không có lương, thì những thanh niên trí thức cũ ăn chung một nồi ít nhiều cũng phải giúp đỡ.
Nếu thật sự để người ta chết đói, thì những người ăn chung một nồi chắc chắn sẽ phải gánh tội!
Vương Tiểu Mai mặt đầy tuyệt vọng.
Không phải ai cũng vay rồi trả đàng hoàng, cô ấy hiểu rõ đạo lý này.
“Cô thích ăn cay mà lại không hợp khẩu vị với họ, chi bằng nhân dịp này tách ra ăn riêng.” Lâm Ngọc Trúc cảm thấy vẫn nên tách ra ăn riêng là tốt nhất.
Như vậy, ở trong thôn, cô ấy có lẽ còn có thể vớt vát chút danh tiếng, nếu không thì sau này còn nhiều chuyện để mà ầm ĩ.
Không ăn chung một nồi, thì cô không cần phải để ý xem lương thực của người khác có đủ hay không, chỉ cần cất kỹ lương của mình, chỉ cần không mềm lòng là có thể giả vờ hồ đồ mà lừa qua.
Vương Tiểu Mai có chút do dự: “Tách ra ăn riêng thì có vẻ như tôi không được lòng mọi người nên bị tẩy chay, mất mặt lắm...”
“Cô có vẻ chưa nhận thức rõ một điều... Cô không được lòng mọi người thì cả thôn đều biết.” Lâm Ngọc Trúc cảm thấy vẫn nên để cô nàng này nhìn rõ hiện thực một chút.
Vương Tiểu Mai: “...”
Lâm Ngọc Trúc ôn hòa mỉm cười với cô ấy: “Tôi cũng chỉ sợ cô nghĩ quẩn học theo người ta nhảy sông nên mới nói chuyện với cô thôi.” Nếu không thì cô bỏ nồi gà hầm mà ngồi nói chuyện đời với cô ấy chắc? Chẳng lẽ gà hầm không đủ sức hấp dẫn sao?
Không phải cô nghĩ nhiều, mà với sự hiểu biết của cô về Vương Tiểu Mai, cô nàng này có chút bốc đồng, lỡ đâu thật sự nhảy sông một cái rồi nghĩ rằng cứ thế là mọi chuyện coi như xong thì sao.
Vương Tiểu Mai: “...”
“Hơn nữa, cô nấu ăn không tích cực chẳng phải là muốn lười biếng sao? Vậy chi bằng tách ra ăn riêng, chỉ nấu cho mình mình ăn, vừa đỡ tốn sức lại không sợ bị chê bai, lợi biết bao nhiêu. Tuy xếp hàng hơi tốn thời gian, nhưng được tự do thoải mái.” Điều quan trọng là có thể thoát khỏi Triệu Hương Lan. Lâm Ngọc Trúc cảm thấy đợt thanh niên trí thức mới sắp đến, tiền đồ có vẻ đáng lo, với cái đầu của Vương Tiểu Mai, hừm.
Lâm Ngọc Trúc sẽ không vạch trần bộ mặt thật của Triệu Hương Lan trước mặt Vương Tiểu Mai. Đường đời phải tự mình bước đi, không nhìn rõ người, thì phải đau mới hiểu.
Người khác dạy không được, cũng không dạy nổi, huống chi hai người cũng chưa thân đến mức đó, không cần thiết phải rước thêm rắc rối. Dù sao, Vương Tiểu Mai cũng chưa chắc đã tin tưởng cô, đừng để cuối cùng cô lại thành kẻ xấu chuyên đi ly gián, vậy thì cô tức chết mất!
Vương Tiểu Mai đảo mắt qua lại, đứng dậy đi ra ngoài: “Tôi phải suy nghĩ lại đã...”
Lâm Ngọc Trúc cũng đứng dậy theo, cô phải đóng cửa lại để uống gà hầm.
“À, cảm ơn cô nhé...”
Hửm?
“Tôi biết ngay cô là người tốt mà.”
Vậy là cô bị phát cho một thẻ người tốt sao?
