Chương 48: Một Gói Hàng To Đùng
Phải nói là làm gì cũng cần phải kiên nhẫn. Lâm Ngọc Trúc lẽo đẽo theo sau anh chàng họ Tống cả một hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh chàng này cũng ra dáng.
Tốc độ cắt lúa đã nhanh hơn.
Lâm Ngọc Trúc đi theo phía sau nhặt lúa, gom thành từng đống rồi bó lại. Việc này cũng cần chút kỹ thuật, rơm lúa mềm dẻo có hạn, nếu không khéo sẽ bị bung ra phải buộc lại. Cô bó được vài bó mới nắm được chút mẹo.
Cứ qua lại như vậy, trên người dính đầy rơm rạ, quần áo cũng bẩn lem luốc toàn tro bụi.
Mặt trời lại gay gắt, nắng nóng đổ mồ hôi, rơm rạ bám vào da, Lâm Ngọc Trúc chỉ có thể nhịn, không dám tùy tiện gãi, vì giờ người đầy tro bụi, càng gãi càng bẩn.
Cái khổ này thật sự không muốn chịu lần thứ hai.
Đến khi tan làm buổi sáng, Lâm Ngọc Trúc đã đầy mình rơm rạ, tóc còn cắm mấy cọng rơm...
Lâm Ngọc Trúc cứ tưởng nhà họ Lâm quên mất mình rồi, không ngờ khi về đến cổng điểm thanh niên trí thức thì nghe có người gọi tên mình. Giọng nghe có vẻ quen quen, nhưng không nhớ ra là ai.
Nhìn theo hướng phát ra tiếng gọi, cô thấy một người đàn ông đi xe đạp tới, phía sau còn có một gói hàng to. Khi người đó dừng lại trước cổng điểm thanh niên trí thức, Lâm Ngọc Trúc sững người, thì ra là người quen.
Cái tên này không làm nhân viên bán hàng ở trạm lương thực nữa mà chuyển sang làm bưu tá à? Ông bưu tá già trước kia về hưu vẻ vang rồi sao?
“Lâm Ngọc Trúc?” Thẩm Bác Quận thấy Lâm Ngọc Trúc cứ nhìn chằm chằm vào mình, mới lên tiếng hỏi.
Lâm Ngọc Trúc gật đầu.
Thẩm Bác Quận nhìn Lâm Ngọc Trúc một lúc, có vẻ đang suy nghĩ điều gì, nhưng rất nhanh trở lại vẻ bình thường, đến mức Lâm Ngọc Trúc không hề nhận ra.
“Gói hàng phía sau là của cô.” Nói xong, anh dỡ gói hàng xuống đưa cho cô.
Rồi lại gọi vào trong điểm thanh niên trí thức: “Chu Nam.”
Lâm Ngọc Trúc nhìn gói hàng to đùng, suýt nữa thì kêu lên một tiếng. Lâm mẫu chẳng lẽ đem cả gia sản gửi cho cô sao?
Chu Nam đang rửa mặt trong sân, nghe có người gọi liền đi ra.
Vẻ ngoài của anh khiến Thẩm Bác Quận, cũng là đàn ông, phải giật mình: “Chu Nam?”
Đồng chí Chu Nam gật đầu.
Thẩm Bác Quận đưa cho anh một lá thư, rồi quay sang nhìn Lâm Ngọc Trúc ôm gói hàng, cả người biến mất sau gói hàng, suýt nữa thì bật cười.
Chu Nam cầm phong thư xem xét, là thư nhà gửi đến, cũng không vội mở ra, quay đầu nhìn Lâm Ngọc Trúc đang ôm gói hàng một cách khó nhọc, khựng lại một chút, rồi cất giọng lạnh nhạt hỏi: “Cần giúp không?”
“Cần!” Không biết Lâm mẫu đã nhét những gì vào trong, gói hàng vừa nặng vừa to, thật sự khó cầm.
Nghe giọng nói của nữ thanh niên trí thức này, Thẩm Bác Quận nhíu mày, thấy hơi quen tai nhưng không nhớ đã nghe ở đâu.
Thế là anh không vội rời đi, mà đứng lại nhìn nam thanh niên trí thức kia xách một bên gói hàng, hai người cùng nhau khiêng vào trong sân.
Bóng lưng của nữ thanh niên trí thức này... cũng thấy quen quen một cách kỳ lạ.
Chỉ nghe nam thanh niên trí thức nói: “Mấy tờ báo đó tôi đã sắp xếp xong, khi nào có thời gian cậu qua lấy nhé.”
“Hả? Anh không nói thì tôi cũng quên mất, cảm ơn nhé!”
Giọng nói này... Thẩm Bác Quận nhìn Lâm Ngọc Trúc trầm ngâm hồi lâu, anh nhất định đã nghe qua.
Còn Lý Hướng Bắc, vừa tan làm về, đang định đi vào sân, vô tình liếc thấy người bưu tá, bước chân đã bước ra nhưng vẫn cố dừng lại, quay đầu nhìn kỹ Thẩm Bác Quận hai lần, rồi hỏi: “Anh...” Sao lại ở đây.
Thẩm Bác Quận khẽ gật đầu, không nói gì nhiều.
Lý Hướng Bắc dường như hiểu ra điều gì, gượng gạo đổi chủ đề: “Đồng chí, có thư của tôi không?”
“Ở điểm thanh niên trí thức chỉ có thư và gói hàng của hai đồng chí, đều đã nhận hết rồi.”
“Ồ, vậy à. Chúc đồng chí thượng lộ bình an.”
Thẩm Bác Quận gật đầu, đạp xe rời đi.
Vương Dương về sau hai bước, cũng nhìn thấy người bưu tá, vội vàng quay đầu lại, nhưng chỉ thấy được bóng lưng, liền nói với Lý Hướng Bắc: “Lão Thẩm sao lại thành bưu tá nữa rồi?”
Lý Hướng Bắc nhìn xa xăm, Vương Dương lúc này mới nhận ra điều gì đó, nhìn quanh không thấy ai, thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Công việc của lão Thẩm đúng là tốt thật, lĩnh hai lương, ơ? Không đúng, anh ấy còn có thể đi chợ đen kiếm tiền.” Vừa lẩm bẩm vừa tỏ vẻ ngưỡng mộ.
“Cậu giữ mồm giữ miệng vào, đừng có lỡ lời.” Lý Hướng Bắc dặn dò.
“Ôi, tôi biết mà, chẳng phải vì xung quanh không có ai mới nói vài câu thôi sao. Cậu nói xem chú Thẩm nghĩ thế nào mà lại đưa người đến cái nơi này.” Bọn họ làm thanh niên trí thức là vì không còn cách nào khác, còn nhà họ Thẩm là thấy tình hình không ổn từ trước nên sắp xếp đường lui cho con cháu, chỉ là không biết tại sao lại đưa lão Thẩm đến cái nơi nhỏ bé hẻo lánh này.
Lý Hướng Bắc im lặng một lúc lâu, nghĩ rằng nhà họ Vương rốt cuộc cũng có dấu hiệu suy bại, đã có nhiều tin tức không dò hỏi được nữa. Vương Dương lại không nhạy cảm, không nghĩ rằng cách đây mấy trăm cây số chính là biên giới.
“Có lẽ cũng giống chúng ta thôi, tránh xa ra để không bị liên lụy.”
Vương Dương lập tức ủ rũ: “Còn hơn chúng ta nhiều, không biết bao giờ chúng ta mới được về.”
Lý Hướng Bắc nhìn con đường làng đã khuất bóng người, trong lòng không khỏi chạnh lòng, chỉ kém hai tuổi mà đường đời đã tụt lại phía sau một đoạn dài.
Chu Nam giúp Lâm Ngọc Trúc khiêng gói hàng đến trước cửa nhà, gật đầu với cô rồi quay người bỏ đi.
Lâm Ngọc Trúc vội vàng cảm ơn, phát hiện Triệu Hương Lan bưng chậu ra vườn sau hái rau, nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm về phía này. Cô khẽ chép miệng, đúng là nợ tình mà, nợ tình.
Vương Tiểu Mai thấy gói hàng to thế thì sốt ruột, bước nhanh hai ba bước tới, hưng phấn nói: “Trong gói hàng của cậu có gì thế?”
Lâm Ngọc Trúc đẩy cô ấy ra: “Mau đi nấu cơm đi.” Đừng có ở lại đây vướng chân vướn tay.
Có gói hàng to như vậy, sau này cô có lấy ra thứ gì cũng không quá đáng, mặc dù cô còn chưa biết mình sẽ lấy ra thứ gì.
Đợi khi tắm rửa sạch sẽ, người cũng thấy thoải mái hơn hẳn. Gói hàng vẫn chưa kịp mở, cô phải nhóm lửa nấu cháo, tiện thể hâm lại hai cái bánh bao.
Đến khi làm xong, cô mới đi mở gói hàng.
Mở gói hàng ra, một lá thư rơi ra. Lâm Ngọc Trúc mở thư ra xem, vẫn là của chị cả nhà họ Lâm viết cho cô.
Nói là Lâm mẫu đặc biệt may cho cô một chiếc chăn dày hơn, lại làm áo bông, quần bông, thấy còn thừa một ít bông nên may thêm một đôi găng tay bông. Còn giày bông thì không làm được, bảo cô ra thị trấn mua một đôi giày may sẵn, đừng tiếc tiền, con gái chân không được để lạnh. Trong phong bì có tem vải, cẩn thận đừng để rơi mất.
Chị cả nhà họ Lâm còn mua một ít len, đặc biệt đan cho cô một chiếc quần len. Len không nhiều, đợi khi đơn vị của chị có len về, chị sẽ mua thêm để đan áo len cho cô. Ngoài những thứ này ra, trong gói hàng còn có một ít quần áo cô từng mặc qua mùa đông, gửi một lần luôn.
Lâm mẫu đặc biệt dặn dò một câu, bảo cô kiểm tra kỹ gói hàng, đừng để mất thứ gì.
Lâm Ngọc Trúc xem đến đây chỉ muốn nói: Có mất thì cũng chẳng tìm lại được.
Trong thư còn nói Lâm mẫu đặc biệt dành dụm tem đường đỏ để mua cho cô hai túi đường đỏ, mùa đông lạnh, rảnh rỗi thì pha đường đỏ với gừng mà uống, để xua tan cái lạnh.
Đừng có không thích uống.
Lâm Ngọc Trúc: “...” Xem ra nguyên chủ cũng giống cô, không thích uống nước đường đỏ.
Phía sau nữa là kể về tình hình gia đình, vẫn bình thường, có một chút trục trặc là anh cả nhà họ Lâm lại đi xem mắt lần nữa nhưng không thành. Lần này không phải anh ấy chê người ta, mà là người ta chê anh ấy lớn tuổi... nghĩ rằng ở cái tuổi này rồi mà vẫn chưa cưới được vợ thì nhất định có bí mật không thể nói ra.
Lâm Ngọc Trúc bật cười, đúng là họa phúc tương y, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đã chê người ta lớn tuổi thì tại sao lại đi xem mắt, ban đầu từ chối không phải là xong sao.
