Chương 41: Bích họa
Với lại, sự dò xét của Cảnh Thái quá lộ liễu, mấy lần nếu không phải cô phản ứng nhanh thì có lẽ đã toi mạng rồi.
Lục Hạ Diệp bình tĩnh chấp nhận việc cô là người bắt đầu trò chơi, còn Bồ Văn Công và Nhậm Giai thì liếc cô một cái đầy kỳ lạ.
Trong thế giới nhiệm vụ, có một quy tắc ngầm mặc định - nguy hiểm sẽ ưu tiên giáng xuống kẻ mạnh.
Chẳng lẽ người làm nhiệm vụ ở khu vực cấp thấp vô danh này còn mạnh hơn cả bọn họ sao?
...
“Chúc mừng cô đã rút được thẻ hành động.” Cảnh Thái mỉm cười lật mặt thẻ.
【Thẻ hành động: Mời người cầm thẻ một mình đi đến căn phòng sâu nhất trên tầng ba, mở tủ quần áo bên trong.】
Tầng ba, căn nhà này làm gì có tầng ba?
Biệt thự nhỏ chỉ có hai tầng, tầng một rất rộng, được chia thành phòng chơi, phòng ăn và bếp.
Bọn họ đang ở phòng chơi tầng một, phòng chơi rất rộng, mọi người vây quanh chiếc bàn tròn, ngồi trên những chiếc ghế mềm mại, sau lưng có chút lạnh toát.
“Cảnh Thái, ở đây cũng đâu có tầng ba.” Anh chàng cao lớn gãi đầu, khó hiểu hỏi.
Cảnh Thái khẽ cười, từ khi anh ta rút thẻ và làm cái, anh ta không còn duy trì vẻ ngoài ăn chơi trác táng của công tử nhà giàu nữa, giờ đây anh ta trở nên thần bí và nguy hiểm.
“Làm sao anh biết là không có?”
Anh chàng cao lớn nghẹn lời, thầm nghĩ không có thì chính là không có, nhưng cũng không dám phật ý Cảnh Thái.
Thế là cả nhóm đi theo sau Lục Hạ Diệp, cùng lên tầng hai.
Ngoài dự đoán, tầng hai vốn bị bịt kín lại xuất hiện một cầu thang, thẳng lên tầng ba.
“A!” Cô gái xinh đẹp bên cạnh Bồ Văn Công kêu lên, “Sao lại đột nhiên có một cái cầu thang thế này!”
Cô ta căng thẳng không thôi, mang theo sự mơ hồ và không thể tin nổi trước sự việc kỳ diệu.
Cảnh Thái liếc nhìn sắc mặt có phần không tốt của Lục Hạ Diệp, mỉm cười nói: “Vậy tiếp theo, xin mời người cầm thẻ hoàn thành nhiệm vụ.”
Anh ta không còn gọi Lục Hạ Diệp là “cưng” nữa, mà trở nên xa cách và khách sáo.
“Biết rồi.” Lục Hạ Diệp không nói lời thừa, cảnh giác bước lên tầng ba.
Hành lang tầng ba tối đen như mực, dài hun hút, không một chút ánh sáng hay ánh nắng, tối đến mức khiến người ta hoảng sợ.
Cô lấy từ không gian ra một chiếc đèn pin, lập tức chiếu sáng hành lang.
Thành thật mà nói, ánh đèn pin lạnh lẽo chiếu rọi một phần khu vực tối tăm, càng khiến người ta nổi da gà.
Lục Hạ Diệp mím môi, ép mình bình tĩnh lại, cô đã từng trải qua ngày tận thế nên không sợ lũ zombie hay quái vật đó, nhưng cô không thể chống lại được nỗi sợ vô hình.
May thay cô có ý chí kiên cường, nhanh chóng gạt bỏ những tạp niệm hỗn loạn trong lòng, cũng không vội vã đến căn phòng sâu nhất trên tầng ba.
Cô để ý thấy trên tường cứ mỗi mười mét lại treo một bức bích họa.
Lục Hạ Diệp chiếu đèn pin vào bức bích họa, ngay lập tức nhìn rõ nội dung trên đó.
Sắc mặt cô có chút vi diệu.
Bởi vì trên bích họa có manh mối quan trọng của nhiệm vụ!
Bức bích họa đầu tiên vẽ một người phụ nữ xinh đẹp bị bắt nạt, chính là người thứ bảy xuất hiện trong bức ảnh mà trước đó Lục Hạ Diệp đã tìm thấy trong phòng của Cảnh Thái.
Tiền cảnh là người phụ nữ bị bắt nạt và một nhóm thiếu niên nam nữ vây quanh cô ta, hậu cảnh là một bóng người không rõ khuôn mặt đang nhìn chăm chú vào tất cả.
Lục Hạ Diệp bước tiếp, nhìn thấy bức bích họa thứ hai.
Là Cảnh Thái!
Anh ta ôm eo người phụ nữ xinh đẹp kia, cười nói gì đó.
Bức tranh thứ ba, xuất hiện khuôn mặt của Lục Hạ Diệp, cô cùng Bồ Văn Công, Nhậm Giai và hai người khác xuất hiện trước mặt người phụ nữ xinh đẹp.
Bức tranh thứ tư, bảy người cùng nhau đi chơi.
Lục Hạ Diệp không biết từ lúc nào đã đi đến cuối hành lang, đồng thời cũng nhìn thấy bức tranh cuối cùng.
