Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh Thành Mèo Cam Bá Đạo > Chương 18

Chương 18

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 18 có bản audio.

Chương 17: Nguồn cơn

 

Chuyện mình vừa làm, đúng là có hơi khó chấp nhận thật!

 

Không chút do dự, trên móng vuốt xuất hiện vài viên pha lê.

 

Đó là tinh hạch của lũ tang thi cấp một bình thường.

 

So với con người, động vật có thể chủ động ăn tinh hạch để tăng thực lực. Mà mấy viên tinh hạch này ăn vào có thể duy trì tiêu hao năng lượng của cơ thể, nhưng lại chẳng có cảm giác no.

 

Nghĩa là sẽ tiếp tục ở trong trạng thái đói, nhưng cũng không chết đói!

 

Cảm nhận được thứ Cục bột nhỏ lấy ra, con mèo lớn ánh mắt đều sáng lên, đây chính là thứ luôn hấp dẫn nó.

 

"Meo, meo!"

 

Cho ngươi ăn.

 

Con mèo lớn lật người, bò xuống nhìn chằm chằm vào móng vuốt của Cục bột nhỏ, đuôi ve vẩy, há miệng ra, còn chưa kịp để cái lưỡi có gai ngược của nó thè ra.

 

Cục bột nhỏ đã ném năm viên giống như bi ve vào trong miệng nó.

 

Ước chừng năm viên là đủ rồi.

 

Con mèo lớn cảm kích cúi cái đầu to có thể một phát cắn rụng đầu người xuống, cọ vào Cục bột nhỏ, tỏ vẻ cảm ơn và thân mật.

 

Sau đó liền lặng lẽ nằm bò trên mặt đất nghỉ ngơi, tiêu hóa thứ vừa ăn vào.

 

Đối với việc máu đen trên lông của cái đầu to kia dính khắp người mình, Cục bột nhỏ cảm giác lông của mình đều dính vào nhau rồi!

 

Muốn khóc mà không ra nước mắt! Dùng tinh thần lực bắt đầu thanh lý đám máu đen dính nhớp kia.

 

Vừa rồi Cục bột nhỏ chọn chỗ nhảy lên người con mèo lớn, đều là chỗ sạch sẽ mà!

 

Đột nhiên Cục bột nhỏ dừng việc thanh lý vết máu trên người.

 

Khoan đã, động vật có thể trực tiếp ăn tinh hạch để tăng thực lực, đây cũng là lý do vì sao những động vật khác tiến hóa nhanh hơn con người rất nhiều, ngay cả lũ tang thi tinh thần hệ bình thường cũng không dám trêu chọc những con vật biến dị kia!

 

Vậy hiện tại mình hình như cũng không phải là con người nhỉ! Có phải mình cũng có thể trực tiếp ăn tinh hạch của tang thi để tăng năng lực không?

 

Thật ra thì cho dù trọng sinh thành mèo, Cục bột nhỏ cũng không có giác ngộ coi mình là mèo.

 

Sau khi tận thế bắt đầu, con người chỉ khi thân thể hoàn toàn cạn kiệt sức lực, bị vắt kiệt, mà trong tay lại vừa vặn có tinh hạch, thì thân thể mới bị động hấp thu năng lượng trong tinh hạch để bổ sung cho mình, nguyên lý này giống như nước chảy chỗ trũng vậy.

 

Nếu không thì chỉ khi dị năng đẳng cấp đạt tới cấp D mới có thể miễn cưỡng tự mình hấp thu, nhưng người thường thức tỉnh dị năng đều là cấp F, nếu dựa vào tăng trưởng tự nhiên thì cần ít nhất hai năm mới đạt tới cấp E, sau đó hai mươi năm mới đạt tới cấp D!

 

Mà nếu dùng tinh hạch, thì từ cấp F lên cấp E trung bình chỉ cần một tháng, từ cấp E lên cấp D trung bình cần ba tháng.

 

Tang thi trực tiếp nuốt chửng thịt người để tăng cường, tốc độ tiến hóa không theo kịp động vật biến dị, con người lúc ban đầu không biết phương pháp, tốc độ tiến hóa không bằng tang thi, một bước chậm mà bước bước đều chậm, đây cũng là lý do vì sao sau sáu năm tận thế, nhân loại chỉ còn lại tám đại căn cứ đang cố gắng chống đỡ.

 

Những thứ mình phát ra lúc đó, lúc này những người đó hẳn là nên tin rồi.

 

Khi đó Cục bột nhỏ trực tiếp đăng bài viết kia lên mạng.

 

Bên trên mô tả cụ thể hành vi cử chỉ của những người ban đầu biến thành tang thi. Thêm cả lời tiên tri chính xác kia nữa.

 

Chỉ cần là người xem qua bài viết đó thì sẽ tin những gì mình nói là thật.

 

Bài viết đó căn bản không phải để cho dân thường xem.

 

Mình dùng phương pháp này để gửi cho tầng lớp cao cấp của quốc gia! Lúc đó đã có một bộ phận nhỏ người biến thành tang thi, mà nội dung trên bài viết của mình hoàn toàn phù hợp với tình hình thực tế, như vậy thứ này nhất định sẽ được chuyển tới tay những người nắm quyền lực cốt lõi.

 

Nhưng muốn bọn họ cứ như vậy tin lời mình nói ngày nào đó tận thế sẽ bùng nổ, thì gần như là không thể nào.

 

Nửa tháng nay không có quân đội xuất hiện, mạng lưới hỗn loạn một mảnh đã đủ chứng minh, bọn họ không tin, hoặc là nửa tin nửa ngờ dẫn đến quân đội vẫn xuất hiện vấn đề lớn.

 

Nếu như giải quyết hết mọi chuyện, mà những người nắm quyền lực kia còn sống, thì sẽ tin tưởng vào thông tin mình cung cấp nhiều hơn một chút.

 

Nhưng theo phong cách nhất quán của bọn họ, nhất định sẽ thử nghiệm trước, thành công rồi mới phổ biến.

 

Như vậy lại sẽ trì hoãn một khoảng thời gian, bất quá so với việc ban đầu bị tang thi bỏ xa một khoảng lớn trên con đường tiến hóa, thì hiện tại trong tình huống bình thường hẳn là chỉ tụt lại một bước nhỏ. Vậy thì những ngày tháng sau này sẽ dễ chịu hơn một chút.

 

Chỉ hy vọng bọn họ có thể sau khi xác thực mọi thứ mình viết, thì công bố nó ra khi internet còn chưa đứt!

 

Thứ quốc gia công bố, tuyệt đối có sức thuyết phục hơn một kẻ vô danh tiểu tốt như mình nói!

 

Tất cả mọi người sẽ không đi hoài nghi chuyện này có vấn đề gì không. Tất cả mọi người sẽ coi nó như cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà chấp hành. Đây chính là sức ảnh hưởng vô hình của hai chữ quốc gia!

 

Câu nói cuối cùng của mình, hy vọng các ngươi đừng trở thành tội nhân của dân tộc, để cho nhiều người có cơ hội sống sót hơn.

 

Câu nói này có thể nói là viết cho dân chúng, để bọn họ sau khi có được sức mạnh thì đừng làm điều ác, nhưng câu nói này của mình, thật ra là nói cho mấy người kia nghe.

 

Vứt những suy nghĩ trong đầu ra xa! Hiện tại mình là mèo! Meo meo meo!

 

Trên mặt mèo lộ ra một nụ cười khổ. Thôi được, mèo thì mèo...

 

Trong tay xuất hiện hơn mười viên tinh hạch tròn vo.

 

Dùng tinh thần lực đóng cửa cầu thang lại, một viên một viên, giống như ăn đậu, nghe tiếng răng rắc, cắn vỡ rồi nuốt xuống.

 

Chẳng có mùi vị gì cả!

 

Bất quá tại sao mình không giống con mèo lớn kia có cảm giác thèm ăn tinh hạch này nhỉ? Kỳ lạ thật.

 

Rất nhanh, trong bụng Cục bột nhỏ truyền đến từng trận cảm giác ôn hòa lan ra tứ chi.

 

Mỗi một tế bào đều giãn ra.

 

Sau đó lại truyền đến một cảm giác no nê, đây là năng lượng mà thân thể Cục bột nhỏ có thể hấp thu được.

 

Hai con mèo ở trên sân thượng đợi một tiếng đồng hồ, con mèo lớn mới coi như nghỉ ngơi xong.

 

Cục bột nhỏ ra hiệu cho con mèo lớn đi theo mình.

 

Khu tiểu khu gần nhà mình, đều bị đám người Đường Hồng dọn dẹp sạch sẽ, đều bỏ trống không có người ở, tất cả mọi người đều bị tập trung đến tiểu khu nhà anh ta. Tiểu khu bên cạnh thì trống trơn.

 

Cũng chỉ có thể để con mèo lớn tạm thời ở trên nóc nhà của tiểu khu bên cạnh, trong tình huống hiện tại, để nó xuống dưới, không chừng chưa đến mười lăm phút, lại là kết quả bị tang thi bao vây.

 

Về sau rút lui thì mang theo con mèo lớn cùng đi, dù sao hiện tại mình cũng là động vật họ mèo mà! Với cả con mèo lớn là cùng loài! Có thể giúp đỡ được thì giúp một tay.

 

Một lớn một nhỏ trực tiếp nhảy nhót trên nóc nhà.

 

Năng lực nhảy của con mèo lớn hình như đã được tăng cường rất nhiều, nhảy một cái sáu bảy mươi mét cũng không thành vấn đề.

 

Thêm vào lớp đệm thịt dưới chân của hai con mèo, hoàn toàn không gây ra tiếng động.

 

An trí xong con mèo lớn, Cục bột nhỏ còn kiếm cho nó một ít thịt, đều là thịt đông lạnh. Con mèo lớn vẫn không chê mà ăn, ăn no bụng, rồi nằm xuống nghỉ ngơi an ổn.

 

Cục bột nhỏ thấy trời cũng đã sáng, liền lén lút về nhà.

 

Mở cửa phòng ra, Cục bột nhỏ liền cảm nhận được một ánh mắt chiếu vào người mình.

 

"Meo!"

 

"Cục bột nhỏ, em về là tốt rồi."

 

Trương Nhan Tuyết khi nhìn thấy Cục bột nhỏ thì trong lòng thở phào một hơi. Cả một đêm không thấy Cục bột nhỏ, trong lòng Trương Nhan Tuyết rất lo lắng, từ lúc về đến giờ vẫn luôn chờ Cục bột nhỏ về nhà, nó không về thì Trương Nhan Tuyết căn bản ngủ không được.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi