Chương 33: Khách sạn
Khách sạn họ ở trang trí cũng tạm được, xung quanh còn có mấy quán ăn đồng quê. Chắc vì gần khu du lịch suối nước nóng nên mới có mấy chỗ tiêu xài này để phục vụ du khách.
Niếp Thanh không theo hai người vào làm thủ tục nhận phòng, vì ông không có chứng minh thư. Thế là đành ngồi ở sảnh khách sạn với vẻ mặt đáng thương.
Trong khách sạn có mấy người nam nữ mặc đồ bơi ra vào. Niếp Thanh thấy họ vui vẻ trò chuyện, vẻ mặt bình thường, không khỏi đỏ mặt nghĩ: “Bây giờ xã hội sao lại phóng khoáng thế này? Đàn ông chỉ mặc mỗi cái quần đùi mà cũng dám ra đường, mấy cô gái thì chỉ mặc mỗi cái áo, để lộ cả bụng trắng phau…”
Nhân viên lễ tân thấy Lục Hạo và Tô Cẩm rõ ràng đi cùng nhau mà lại đặt hai phòng, không khỏi liếc nhìn họ thêm vài lần. Ừm, trai tài gái sắc, trời sinh một cặp, vậy mà lại không ở chung phòng, đúng là hiếm thấy.
Hai người cầm thẻ phòng đến khu nghỉ ngơi tìm Niếp Thanh, thì thấy ông đang mặt đỏ như gan lợn, trò chuyện với một cô gái mặc đồ bơi đang khoác khăn tắm.
“Ông thầy này cũng được đấy chứ”, Tô Cẩm cười nói với Lục Hạo.
Lục Hạo: “…”
Cô gái mặc đồ bơi kia cũng đang ngồi đó chờ người. Thấy một chú trung niên ngồi cùng khu nghỉ ngơi đỏ mặt nhìn mình, cô thấy buồn cười, bèn tiện thể bắt chuyện vài câu.
Niếp Thanh thấy đồ đệ và Tô Cẩm cuối cùng cũng quay lại tìm mình, vội đứng dậy chạy tới, trước khi đi còn nói với cô gái mặc đồ bơi một câu “thất lễ”.
Cô gái mặc đồ bơi: Ý gì vậy, tôi đắc tội gì với ông ấy à?
“Chú Niếp, đây là thẻ phòng của chú”, Tô Cẩm đưa thẻ phòng cho Niếp Thanh.
“Thẻ phòng là cái gì?” Niếp Thanh cầm tấm thẻ mỏng trên tay, nghiêng đầu hỏi.
“Giống như chìa khóa phòng trọ thời xưa ấy”, Lục Hạo giải thích.
“Ồ ồ, ta hiểu rồi, vậy giờ chúng ta lên phòng trước à?” Niếp Thanh hỏi.
“Chúng ta ra ngoài ăn chút gì đã, hôm nay cả ngày chưa ăn gì”, Tô Cẩm xoa cái bụng lép kẹp.
“Được được, ta cũng lâu rồi chưa được nếm đồ ăn ngoài núi, giờ đi luôn đi”, vừa nghe nói đến ăn, mắt Niếp Thanh lập tức sáng rực.
Tô Cẩm bụm miệng cười trộm, tính cách của Niếp Thanh này, đúng là hợp gu bọn họ.
Ba người đến một quán ăn đồng quê tên là “Vân Lai Khách”. Vì không biết quán này có ngon không, Tô Cẩm gọi mấy món đặc sản trong thực đơn: thịt viên trong ống tre, gà hấp gừng, đậu phụ nhồi thịt, canh cá chép, và một đĩa rau xào.
“Chú Niếp, chú có món gì kiêng không?” Tô Cẩm hỏi.
“Không, ta ăn được hết”, Niếp Thanh vừa nghiên cứu mấy cái bát đĩa bọc màng bọc thực phẩm dùng một lần trên bàn, vừa trả lời. Lục Hạo thì kiên nhẫn giải thích cho ông, nói rằng ở đây trước khi ăn có thói quen dùng nước trà rửa bát đĩa.
Niếp Thanh vừa định uống chén trà trên bàn: Thì ra đây là nước rửa bát, may quá, may quá…
Bốn món một canh rất nhanh đã được dọn lên. Thơm nhất là món gà hấp gừng. Lục Hạo gỡ hai cái đùi gà, một cái đặt trước mặt Tô Cẩm, một cái đưa cho Niếp Thanh.
Thịt đùi gà thơm ngon mềm mại, thấm vị gừng thanh mát, vừa khéo át đi mùi tanh của gà. Tô Cẩm nếm thử mấy món khác, phải nói là đồ ăn ở đây thật sự rất ngon. Thịt viên trong ống tre nhìn là thèm, thịt băm viên tròn hấp chín, bên trên rưới nước sốt và rắc hành lá trang trí. Đậu phụ nhồi thịt vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mịn, ở giữa còn nhồi thịt băm. Canh cá chép hầm trắng đục, nhưng không hề ngấy, Tô Cẩm húp một ngụm, cảm thấy cả khoang miệng đều là hương vị khó quên. Ngay cả đĩa rau xào cũng giòn tan.
Niếp Thanh ăn đến nỗi hai bên má phồng lên. Đây là món ngon thần tiên gì vậy, ở trên núi ông chưa từng được nếm thử.
“Chú Niếp, bình thường chú ở trên núi tự nấu ăn à?” Tô Cẩm tò mò hỏi.
“Tiểu Phấn của ta nấu giúp, nhưng có một lần Tiểu Phấn nấu ăn bị cháy mất hai chân, sau đó ta chủ yếu ăn hoa quả.” Tiểu Phấn chính là con mộc khôi lỗi mặc áo hồng mà Tô Cẩm và Lục Hạo nhìn thấy.
Thật tội nghiệp con mộc khôi lỗi!
Lục Hạo chợt thấy ông thầy này đúng là đáng thương, ngay cả một bữa cơm tử tế cũng khó mà ăn được, không nhịn được lại gắp cho Niếp Thanh hai viên thịt. Tô Cẩm cũng cầm bát canh của Niếp Thanh múc cho ông một bát canh cá.
Nhìn Niếp Thanh ăn uống thỏa mãn, hai người nhìn nhau cười, đúng là nhặt được một báu vật.
Ba người về khách sạn, hai phòng đều ở tầng 8, nên phải đi thang máy.
Niếp Thanh lần đầu đi thang máy: Cảm giác như mình sắp được phi thăng…
Ra khỏi thang máy, mấy người tìm được hai phòng đã đặt. Lục Hạo bèn dạy Niếp Thanh cách dùng thẻ phòng mở cửa, lấy điện, bao gồm cả tivi, điện thoại, vòi hoa sen và đồ dùng vệ sinh trong phòng.
Niếp Thanh tấm tắc khen ngợi, cuộc sống của người hiện đại đều hưởng thụ và tiện lợi như thế này sao?
Lục Hạo dạy Niếp Thanh xong, dặn ông nếu có việc thì dùng điện thoại bàn gọi cho họ, sau đó giúp Niếp Thanh đóng cửa rồi về phòng của mình và Tô Cẩm.
Tô Cẩm đang nằm sấp ở đầu giường nghe điện thoại, là cậu Lâm Thành ở nhà gọi tới.
Thì ra hôm nay cậu và dì nhỏ cũng thu hoạch được kha khá. Họ lại cùng nhau đến chợ đầu mối bán buôn lương thực, dầu mỡ mua một đợt hàng. Còn bố mẹ Tô Cẩm thì chạy đến khu chợ quần áo mua buôn rất nhiều quần áo. Tầng một của nhà kho họ thuê sắp chất đầy rồi, ngày mai định thuê một chiếc xe nâng để chuyển một phần hàng ở tầng một lên tầng hai.
Tô Cẩm trò chuyện với cậu xong thì cúp máy, xem ra họ cũng phải nhanh chân lên.
Đang cảm thán, Tô Cẩm thấy Lục Hạo đang ngồi trên ghế tựa nhìn mình, bỗng có linh cảm chẳng lành.
“Lục Hạo, anh đi tắm trước đi.”
“Tắm cùng nhau đi.”
“Không được, anh tắm trước, em vào không gian xem một chút.” Tô Cẩm kiên quyết không mắc bẫy, lập tức biến mất trước mặt Lục Hạo.
Lục Hạo: …
Tô Cẩm vào không gian, phát hiện đám gà, vịt và mấy con lợn con thu vào hôm nay có vẻ đã thích nghi với môi trường trong không gian. Hôm nay khi thu chúng vào không gian từ trong xe tải, Tô Cẩm cũng đi vào theo. Lũ động vật nhìn thấy môi trường lạ lẫm đều không dám nhúc nhích. Cô lại bảo Lục Hạo rào mấy hàng rào sau Lục Trạch, rồi phân loại nhốt gà, vịt và lợn vào.
Giờ nhìn lại, lũ động vật đều ổn cả, sau này họ sẽ có thịt để ăn, hê hê.
Tô Cẩm không dám ở trong không gian quá lâu. Tuy rèm cửa phòng khách sạn đã được cô kéo hết, và cô cũng đã kiểm tra không thấy camera, nhưng dù sao cũng là ở bên ngoài, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Lúc ra ngoài, Lục Hạo quả nhiên đã đi tắm trước. Tô Cẩm mở ba lô lấy giấy bút ra, bắt đầu liệt kê danh sách.
Cô định làm một danh sách thu thập vật tư, cũng để tránh bỏ sót thứ gì.
Viết ra mới thấy, quả nhiên vẫn còn rất nhiều thứ chưa mua. Cái gọi là nhu cầu cơ bản nhất là ăn, mặc, ở, đi lại. Giờ ăn, mặc, ở về cơ bản không có vấn đề gì lớn, nhưng còn đi lại thì sao? Cả nhà họ đông người, muốn sống sót trong ngày tận thế, không có xe thì không được. Tuy nói bây giờ nhà nào cũng có ô tô riêng, nhưng cũng chỉ dùng được trong giai đoạn đầu ngày tận thế. Đừng nói đến chuyện xe hỏng, ngay cả một chiếc xe dự phòng cũng không có, đến cả xăng dầu họ cũng chưa dự trữ.
Nhưng nói vậy thì số tiền hơn mười một triệu còn lại của họ, cũng không còn cảm thấy tiêu không hết nữa.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tô Cẩm nói với Lục Hạo những chuyện này. Lục Hạo nói, họ có thể mua một chiếc xe buýt nhỏ trước, rồi mua thêm mấy chiếc xe bọc thép chịu va đập.
Nhưng xe bọc thép thì mua ở đâu? Bình thường chẳng ai mua loại xe này, huống hồ là bán.
Lục Hạo cười cười, thần bí nói anh có cách.
“Đúng là chồng em có khác, chụt.” Tô Cẩm thưởng cho anh một nụ hôn.
Lục Hạo cảm thấy, cả đời này anh chắc chắn không thoát khỏi lòng bàn tay của Tô Cẩm rồi, một nụ hôn đơn giản cũng có thể khiến anh mê mẩn. Nghĩ đến đủ mọi điều tốt đẹp của Tô Cẩm, Lục Hạo quyết định phải dùng hành động thực tế để “báo đáp” Tô Cẩm thật tốt…
Tô Cẩm: Hừ, sau này cô sẽ không bao giờ hôn bừa nữa.
